Chương 4
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
13
Nhìn được còn dùng được?
Đầu óc bị cồn làm tê liệt, tôi phải một lúc sau mới kịp phản ứng.
Mặt bỗng đỏ bừng.
…
Tay vừa nhấc lên, dây váy theo đó trượt xuống.
Tôi mới phát hiện ra khóa kéo sau lưng còn chưa kéo lên.
Theo bản năng tôi thốt lên một tiếng.
Nhưng miệng đã bị Hoắc Kỳ bịt lại.
“Đừng kêu, tổ tông.”
“Nam nữ ở một mình trong phòng thử đồ, em gọi người tới thì tôi giải thích không nổi.”
Tôi gật đầu.
Hơi thở dần bình ổn lại.
“Khóa kéo.” Anh chỉ vào lưng tôi, “Để tôi giúp em?”
“… Cảm ơn.”
Ngón tay thon dài nắm lấy dây kéo, động tác kéo lên rất dứt khoát.
Suốt quá trình không hề chạm vào tôi.
Vậy mà người tôi vẫn run dữ dội.
Trong phòng thử đồ chật hẹp, nhiệt độ dường như tăng lên.
Đúng lúc ấy.
Điện thoại lại rung.
Là một cuộc gọi lạ.
Tôi đỏ mặt vội bắt máy, “Alo… xin chào.”
“Tiêu Tiêu.”
Giọng Giang Truy truyền qua điện thoại, “Em đang ở đâu?”
“Anh uống rượu, hơi khó chịu.”
“Em tới đón anh được không?”
Cảm xúc vừa dâng lên lập tức bị mấy câu nói của Giang Truy dập tắt.
Chỉ còn thấy buồn nôn.
“Chúng ta chia tay rồi.”
“Có chuyện thì tìm cảnh sát, đừng làm phiền tôi.”
“Ai nói chúng ta chia tay?”
Giang Truy rõ ràng đã say, từng chữ đều cắn rất mạnh, “Chỉ cần anh chưa đồng ý, em vẫn là bạn gái anh.”
Hoắc Kỳ bước lại gần.
Cúi người xuống.
“Nói với anh ta, em có bạn trai rồi.”
Tim đập mạnh.
Tôi vẫn ngoan ngoãn làm theo.
“Giang Truy, đừng quấy rầy tôi nữa.”
“Tôi có bạn trai rồi.”
Giang Truy sững lại hai giây, rồi bật cười.
“Em? Có bạn trai?”
“Tống Tiêu, ngoài anh ra còn ai chịu nổi em?”
Hoắc Kỳ giật lấy điện thoại.
“Tôi.”
Giang Truy lập tức im lặng.
Một giây.
Hai giây.
Cuộc gọi bị cúp.
Ngay sau đó, điện thoại Hoắc Kỳ reo lên, là cuộc gọi video của Giang Truy.
14
Nhìn Hoắc Kỳ bắt máy.
Tôi hơi căng thẳng.
Nhưng nhiều hơn là một cảm giác khó tả, kín đáo mà kích động.
Trong video hiện lên gương mặt tôi và Hoắc Kỳ.
Trong không gian chật chội, anh ta nghiêng người về phía tôi, gần như bao trọn tôi vào góc tường.
Hoắc Kỳ nhướng mày.
“Thấy chưa?”
Sắc mặt Giang Truy khó coi đến cực điểm.
“Tống Tiêu, giận hai ngày là đủ rồi, đừng làm quá.”
“Em với Hoắc Kỳ? Em nghĩ anh sẽ tin à?”
“Anh khuyên em nên biết điểm dừng đi, làm quá thì khó mà kết thúc.”
Đến tận bây giờ.
Giang Truy vẫn cho rằng tôi chỉ đang giận dỗi.
Tình cảm của tôi trước đây đã cho anh ta quá nhiều tự tin.
Khiến anh ta có cảm giác tôi sẽ không bao giờ rời đi.
Giang Truy vẫn còn nói.
Nhưng tôi kiễng chân, túm lấy cổ áo Hoắc Kỳ, có chút bốc đồng hôn lên môi anh.
Người này tính cách cứng rắn, vậy mà môi lại mềm đến lạ.
Hôn rất thích.
Đến mức tôi hôn cắn lên môi anh, thậm chí quên mất mục đích ban đầu là chọc tức Giang Truy.
Cho tới khi.
Trong video vang lên tiếng chửi của Giang Truy.
“Đệt, tụi mày làm thật à?”
“Hoắc Kỳ, tao xem mày là anh em, mày lại cắm sừng tao?”
“Tụi mày đang ở đâu?”
Ồn quá.
Tôi nhíu mày.
Hoắc Kỳ liền tắt điện thoại.
Giây tiếp theo.
Ngay lúc tôi dần tỉnh táo, bắt đầu muốn lùi lại, tay Hoắc Kỳ đặt lên sau gáy tôi, kéo vào lòng.
Đảo ngược tình thế.
Trong phòng thử đồ chật hẹp, hơi thở hai người chúng tôi đan xen.
Không khí mập mờ và rung động lan tràn không dứt.
Đến khi chân tôi mềm nhũn, gần như thở không nổi, Hoắc Kỳ mới buông ra.
Anh cười.
“Không biết lấy hơi à?”
“Hôn thêm vài lần là quen thôi.”
15
Nghe nói.
Hoắc Kỳ và Giang Truy đánh nhau.
Ở sân bóng rổ.
Khi tôi chạy tới thì hai người họ đã bị kéo ra.
Trên người Hoắc Kỳ không thấy vết thương gì rõ ràng, ngược lại Giang Truy khóe miệng rướm máu, vẻ tức giận vẫn chưa tan.
Không biết ai hô lên.
“Tống Tiêu tới rồi!”
Tất cả mọi người đều nhìn về phía tôi.
Giang Truy nhìn tôi, “Tiêu Tiêu, em tới rồi…”
Anh ta dường như rất chắc chắn rằng tôi sẽ lo cho anh ta, sẽ lo anh ta bị thương.
“Anh không sao.” Anh ta đưa tay chạm vào vết thương ở khóe miệng, “Vết này chẳng đáng gì.”
Không xa.
Hoắc Kỳ cũng đang nhìn tôi.
Ánh mắt anh lướt qua Giang Truy đang đứng trước mặt tôi, rồi dừng lại trên người tôi.
Không nhìn ra cảm xúc gì.
Giang Truy đưa tay nắm lấy tay tôi, “Đừng giận nữa, anh…”
Nhưng lại chụp hụt.
Tôi lướt qua anh ta, đi thẳng tới trước mặt Hoắc Kỳ.
“Chấn động não vừa khỏi, đánh nhau làm gì?”
Tôi kéo tay áo anh ta kiểm tra một lượt, lúc này mới thở phào, “Không bị thương chứ?”
“Không.”
Giọng Hoắc Kỳ thản nhiên.
Nhưng khóe môi lại không nhịn được cong lên, còn trẻ con liếc Giang Truy như khiêu khích.
Gương mặt bên kia lập tức trầm xuống.
“Có ý nghĩa gì không?”
Giang Truy tiến lên.
Anh ta là người lòng tự trọng rất cao, lúc này vì nhục nhã mà lưng thẳng tắp.
“Hoắc Kỳ, mày đâu thiếu bạn gái, chơi ai không chơi lại chơi bạn gái tao?”
“Đừng tưởng tao không biết mày đang tính gì.”
Anh ta cười lạnh, nhìn sang tôi.
“Em nghĩ Hoắc Kỳ thật sự thích em à?”
“Đừng ngây thơ nữa, em chỉ là công cụ để cậu ta trả thù anh thôi.”
“Trước đó cậu ta theo đuổi Đường Thi Tình không được, biết anh ngủ với cô ta nên tức thôi.”
“Thật sự nghĩ người ta sẽ thích kiểu con gái như em sao?”
Tay chân tôi lạnh toát.
Không biết lời Giang Truy nói là thật hay giả, nhưng sự châm chọc trong từng câu khiến tôi vô cùng khó xử.
Thoáng chốc.
Tôi như quay về thời cấp ba.
Bị rất nhiều người vây quanh, có người mỉa mai tôi, còn nhiều người chỉ đứng xem trò vui.
Đột nhiên.
Hoắc Kỳ nắm lấy tay tôi.
Lòng bàn tay ấm áp bao lấy tôi, khẽ xoa nhẹ.
Anh muốn nói gì đó, nhưng tôi cắt ngang.
“Giang Truy.” Dù bị nhiều người vây xem, tôi vẫn cố giữ bình tĩnh, nhìn thẳng vào anh ta, bình tĩnh nói.
“Hoắc Kỳ có thích tôi hay không, đó là chuyện giữa tôi và anh ấy.”
“Nhưng giữa chúng ta..”
“Là tôi không thích anh nữa.”
“Anh không chịu tin chúng ta chia tay, chẳng phải vì không dám đối mặt sự thật sao? Không dám tin tôi đã không thích anh nữa, không dám chấp nhận chuyện mình bị đá.”
“Sự thật là chúng ta kết thúc rồi, Tống Tiêu tôi không cần anh nữa. Nếu anh còn chút tự trọng thì đừng tới quấy rầy tôi nữa.”
“Còn nữa, bộ dạng không chấp nhận nổi việc bị đá của anh… thật sự rất thảm hại.”
Sắc mặt Giang Truy trắng bệch.
Anh ta nhìn tôi, muốn nói gì đó, miệng mở ra rồi lại chẳng thốt nổi một lời nào.