Chương 3
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
09
Tin tốt.
Hoắc Kỳ xuất viện rồi.
Tin xấu..
Hoắc Kỳ xuất viện rồi.
Tôi không cần làm hộ lý riêng nữa.
Cũng chẳng còn lý do gì để gặp anh.
Ngày anh xuất viện tôi không tới, nhưng trong tài khoản lại nhận được một khoản chuyển tiền.
Tôi đoán ngay là của Hoắc Kỳ.
Nhưng vẫn thấy dở khóc dở cười, hai mươi tệ thì gửi WeChat cho tôi là được mà?
Thế nhưng.
Vừa mở thông báo ra, tôi hoàn toàn ngây người.
Hàng đơn vị, chục, trăm, nghìn…
Hai mươi… vạn tệ?? (700-800 triệu VNĐ)
Điện thoại rung hai cái.
Hoắc Kỳ: “Nhận được chuyển khoản chưa?”
Một tin nhắn khác là của chị họ tôi.
“Tiêu Tiêu, không phải chị bảo em đi xem mắt cho có rồi từ chối sao?”
“Sao cái người họ Hoắc đó lại nói với gia đình anh ta là rất hài lòng với chị vậy?!”
10
Hoắc Kỳ thấy khá hài lòng? Với tôi sao?
“Gia đình thúc giục gặp lại một lần nữa, Tiêu Tiêu ngoan, giúp chị thêm lần nữa được không?”
Tôi còn chưa kịp trả lời.
Lại có thêm một vạn tệ chuyển vào tài khoản.
Qua lại vài lần, trong thẻ ngân hàng của một nữ sinh nghèo như tôi vậy mà có hơn hai mươi vạn tệ.
Giống như đang nằm mơ.
Tôi gõ chữ thật nhanh: “oj8k!”
Nhưng mà.
Ngay cả bản thân tôi cũng không phân biệt được, rốt cuộc mình vui vì một vạn tệ tiền công kia, hay là vì…
Lại có lý do để gặp Hoắc Kỳ.
Hôm nay Hoắc Kỳ mặc một chiếc hoodie màu tối.
Còn tôi mặc váy dài chất vải cotton linen.
Đi ngang qua cửa kính.
Bóng phản chiếu trông lại có chút xứng đôi.
Ánh mắt như bị bỏng, tôi vội vàng dời đi.
Trong nhà hàng.
Hoắc Kỳ đưa menu qua, “Gọi tùy ý.”
“Không cần.” Tôi lại đẩy về, “Anh gọi đi.”
Nói ra thật xấu hổ.
Tôi thậm chí chưa từng tự gọi món trong nhà hàng.
Bố tôi cực kỳ gia trưởng, mẹ lại trọng nam khinh nữ, mỗi lần ra ngoài ăn, vĩnh viễn đều là họ gọi những món bố và em trai thích.
Tôi không có quyền lựa chọn.
Trong ký ức chỉ có một lần, thực đơn rơi vào tay tôi.
Khoảng thời cấp hai.
Tôi cẩn thận suy nghĩ hồi lâu, gọi một món thịt kho tàu bình thường nhất.
Kết quả lại bị họ hàng cùng bàn chế giễu.
“Tiêu Tiêu, bây giờ ai còn tới nhà hàng mà gọi thịt kho nữa, chúng ta toàn ăn cua hoàng đế thôi.”
“Với lại cháu cũng nên giảm cân rồi, sao còn muốn ăn thịt?”
Rất nhanh.
Menu bị mẹ tôi giật mất.
Bà vừa cười vừa trách tôi, “Con bé này chẳng có chính kiến gì, chỉ biết làm mất mặt.”
“Chúng ta gọi món, mặc kệ nó.”
Hoàn hồn lại.
Hoắc Kỳ vẫn đặt menu trước mặt tôi.
“Gọi đi.”
“Chọn món em muốn ăn.”
Không cãi lại được, tôi chỉ đành nhận lấy menu.
Gọi vài món mình thích.
Nghĩ một chút, lại thêm một đĩa hạt óc chó mật ong, chỉ lên đầu Hoắc Kỳ, “Bổ não đó.”
Dù gì cũng chấn động não mà.
Phải bồi bổ cho tốt mới được.
11
Sau bữa ăn.
Theo yêu cầu của “hai bên gia đình”, Hoắc Kỳ lại dẫn tôi đi dạo trung tâm thương mại.
Tôi và Hoắc Kỳ sóng vai đi cùng nhau.
Khoảng cách khá gần.
Tôi có thể ngửi thấy mùi hương gỗ dễ chịu trên người anh, cùng chút hơi rượu nhàn nhạt.
Lúc nãy ăn cơm.
Hoắc Kỳ có mở một chai rượu vang.
Anh còn nhắc tới Giang Truy.
Hoắc Kỳ cho tôi xem một đoạn video.
Trong ký túc xá.
Mấy chàng trai nằm trên giường trò chuyện.
“Anh Giang, con chó liếm của anh chia tay anh thật rồi à? Cô ta cũng nỡ chia tay cơ đấy.”
“Trò trẻ con của con gái thôi, làm giá ấy mà.”
“Mấy anh em nhớ nhé, con gái càng hô chia tay to, càng dễ xuống nước, chỉ thiếu điều cầm loa hét ‘mau tới dỗ em đi’ thôi.”
“Nhắn tượng trưng hai tin giữ lại, rồi phớt lờ vài ngày, cô ta tự khắc không chịu nổi mà quay về thôi.”
Giang Truy ngồi bên giường, lười biếng vắt chân.
“Cứ chờ xem, nhiều nhất ba ngày nữa, cô ấy đảm bảo khóc lóc quay lại cầu xin tôi.”
“Học được rồi, vãi thật.”
“Anh Giang đỉnh quá, mở lớp huấn luyện chó đi, bọn em quỳ nghe!”
Nói thật.
Lần này tôi chẳng có cảm giác gì.
“Tại sao lại cho tôi xem?”
Uống chút rượu, tôi cũng dám nhìn thẳng vào mắt Hoắc Kỳ hơn.
Hoắc Kỳ hỏi ngược lại, “Em đoán xem?”
“Sợ người yêu mù quáng như tôi bị trai đểu lừa à?”
Anh ta cười, “Tôi không tốt bụng vậy đâu.”
Nhìn anh ta cười, chút can đảm tôi tích góp được lập tức tan biến.
Tôi quay mặt đi.
Khẽ nói rất nhỏ.
“Ồ… tôi còn tưởng là anh thích tôi chứ.”
“Hửm?”
Có vẻ Hoắc Kỳ không nghe rõ.
Tôi cứng người bước về phía trước, mặt nóng lên, hoàn toàn không dám lặp lại lần nữa.
Nhưng mà.
Đi được vài bước, tôi nghe thấy Hoắc Kỳ khẽ cười bên cạnh.
“Cũng có thể.”
12
Thì ra lúc căng thẳng, đầu óc con người thật sự sẽ trống rỗng.
Tôi thậm chí không biết mình theo Hoắc Kỳ vào một cửa hàng từ lúc nào.
Đến khi hoàn hồn.
Trong tay đã bị anh nhét hai chiếc váy.
“Hợp với em.”
“Nếu không ghét thì thử xem.”
Nhưng mà.
Vừa vào phòng thử đồ, tôi mới phát hiện hai chiếc váy này hoàn toàn khác phong cách thường ngày của tôi.
Là kiểu tôi luôn thích, nhưng chưa từng dám thử.
Tôi hơi thiếu tự tin mặc thử.
Khóa kéo còn chưa kéo lên, điện thoại bỗng rung.
Tôi tiện tay cầm lên.
Là tin nhắn của bạn cùng phòng Triệu Loan.
“Tiêu Tiêu, có một video tao do dự rất lâu, cảm thấy vẫn nên gửi cho mày.”
“Tao thấy trong WeChat của bạn trai tao, mày tốt nhất… nên chuẩn bị tâm lý một chút.”
Ngay sau đó, cô ấy gửi một đoạn video.
Rất dài.
Còn chưa mở, khung hình đã rất lộ liễu.
Khoảnh khắc bấm vào, cảm giác chấn động xuyên qua màn hình, đâm thẳng vào mắt.
Dù đã chuẩn bị tâm lý.
Tôi vẫn không nhịn được mà kêu lên một tiếng.
Bên ngoài phòng thử đồ, Hoắc Kỳ dường như hỏi: “Tống Tiêu?”
“Em ổn không?”
Tôi chết lặng nhìn màn hình.
Kinh ngạc, ghê tởm, buồn nôn.
Vô số cảm xúc tràn ngập.
Hoắc Kỳ ở ngoài không chờ được câu trả lời, lúc mở cửa bước vào thì tôi đã khóc đến thở không ra hơi.
“Anh ta còn không che nữa, nhỏ xíu nhìn ghê quá.”
“Anh ta còn bắt cô ấy… ọe…”
Thì ra khi buồn nôn tới cực điểm.
Con người thật sự sẽ khóc.
Liếc nhìn màn hình, Hoắc Kỳ bật cười, “Vậy em khóc là vì thấy ghê thôi à?”
Tôi gật đầu mạnh.
Thậm chí quên mất chúng tôi đang ở chung trong một phòng thử đồ chật hẹp.
“Hoắc Kỳ… mấy người con trai các anh… đều như vậy sao?”
“Em đoán xem?”
Hoắc Kỳ lại liếc màn hình, giọng mỉa mai, “Bạn trai cũ của em chắc là phát triển chưa hoàn chỉnh.”
“Vậy còn anh?”
Có lẽ tôi thật sự say rồi.
Miệng phản ứng nhanh hơn não.
Ý nghĩ còn rối loạn, lời đã bật ra trước.
Hoắc Kỳ nhướng mày.
“Tôi?”
Ánh mắt anh ta quét tới, hơi thở dường như nặng hơn một chút.
“Tôi không chỉ nhìn được, mà còn dùng được.”