Chương 6
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
20
Đường Thi Tình đi về phía tôi.
Có lẽ định vào nhà vệ sinh.
Hai chúng tôi cứ thế chạm mặt.
“Tống Tiêu…”
Cô ta nhìn tôi, rồi quay đầu liếc Hoắc Kỳ một cái.
“Cô đều thấy rồi à?”
“Ừ.”
Cô ta im lặng một lúc, châm một điếu thuốc, bỗng hỏi tôi, “Cô có thấy tôi rất hèn không?”
Thật thẳng thắn.
Tôi gật đầu, “Có chút.”
Đường Thi Tình bật cười.
“Tôi cũng thấy vậy.”
“Nhưng tôi thật sự rất thích Hoắc Kỳ.”
“Mỗi lần nhìn thấy anh ấy, tôi đều không khống chế được muốn cướp anh ấy về.”
Khói thuốc lượn lờ.
Tôi ghét mùi thuốc lá, vô thức nhíu mày.
Đường Thi Tình nhận ra, lập tức dập thuốc, “Nhưng yên tâm đi, Hoắc Kỳ thật lòng với cô.”
“Trước đây anh ấy chỉ từ chối tôi, không thích tôi, còn bây giờ là cực kỳ ghét tôi.”
“Vì anh ấy thấy tôi làm tổn thương cô.”
Đường Thi Tình cười, hơi thở nồng mùi rượu, “Anh ấy hận không thể để tôi chết đi cho rồi.”
“Còn Giang Truy nữa.”
Ánh mắt cô ta rơi về phía sau tôi, nơi Giang Truy đang ngồi khóc trong góc.
“Dù sau này anh ta có cầu xin thế nào, đừng quay lại, không đáng đâu.”
“Anh ta còn không bằng một sợi lông chân của Hoắc Kỳ.”
Mặc dù tôi rất đồng ý.
Nhưng câu này đúng là hơi thô thật.
Tôi không muốn nói thêm với Đường Thi Tình, xoay người rời đi.
“Tống Tiêu!”
Đường Thi Tình gọi nhỏ.
“Tôi uống rượu rồi, lúc nãy gặp Hoắc Kỳ, không nhịn được lại hỏi anh ấy có thể ở bên tôi không.”
“Tôi nói không cần danh phận cũng được.”
“Nhưng từ đầu đến cuối anh ấy chỉ nói một chữ cút.”
“Cậu đừng hiểu lầm anh ấy.”
Tôi không dừng bước.
“Yên tâm.”
“Anh ấy không phải Giang Truy.”
“Dù cô làm gì cũng không ảnh hưởng được chúng tôi.”
21
Rượu mận của quán này đúng là rất ngon.
Tôi uống hết ly này tới ly khác.
Hoắc Kỳ cản cũng không nổi.
“Đừng chạm vào em.”
Tôi nắm lấy bàn tay anh ta đang muốn ngăn lại, nhìn thấy rất đẹp.
Ngón tay thon dài, khớp xương cân đối.
Hoắc Kỳ cong môi, cố ý hỏi, “Nhìn gì?”
Người này ngoài miệng không nói.
Nhưng trong lòng rõ ràng đang đắc ý chờ tôi khen tay đẹp.
Nhưng tôi say quá rồi.
Nhìn một hồi lâu, cuối cùng chỉ bật ra một câu.
“Cái móng giò này không được, gầy quá, toàn gân.”
“Chắc cắn đau răng.”
Hoắc Kỳ: “…”
“Tống Tiêu.”
“Trong đầu em chỉ toàn ăn thôi đúng không?”
Tôi ngẩng mặt cười với anh.
“Lừa anh đó.”
Tay nâng gương mặt đẹp trai kia nhìn trái ngó phải.
Tôi hôn lên môi anh một cái.
“Cái mông heo này nhìn mềm ghê.”
…
Bên tai là giọng anh nghiến răng ken két.
“Nói thịt đầu heo anh còn nhịn được, mông heo?”
Anh không nhẹ không nặng bóp một cái lên mông tôi.
“Cái này mới là mông heo.”
22
Tôi say mềm.
Hoắc Kỳ đưa tôi về căn hộ của anh ấy ở ngoài trường.
Tôi say đến mức đi còn không vững, vậy mà vẫn không quên đi một vòng kiểm tra trong nhà.
Xem xong rồi.
Không có dấu vết của con gái.
Hoắc Kỳ dựa ở cửa, cười nhìn tôi “điều tra”.
“Xem xong chưa, thám tử nhỏ?”
Anh bước tới.
Ôm tôi đặt lên đùi mình.
Mặt vùi vào cổ tôi, “Thơm quá.”
“Em chưa cai sữa à?”
Anh nghiêng đầu nhìn tôi, “Sao lại có mùi sữa vậy?”
Hơi thở phả qua khiến tôi ngứa, không nhịn được co cổ lại, “Ngứa quá.”
“Thế mà đã thấy ngứa rồi?”
Anh cười, “Sau này còn ngứa hơn nữa.”
Tôi say quá, không hiểu gì, cứ bám lấy hỏi là chỗ nào ngứa, ngứa ra sao.
Hoắc Kỳ chịu không nổi, nắm lấy hai tay tôi đang quậy phá.
Ánh mắt tối lại.
“Ngoan đi.”
“Không.”
“Anh không phải quân tử đâu.”
“Biết rồi, tiểu nhân.”
…
Men rượu dâng lên, trong căn hộ lại bật điều hòa ấm, tôi không nhịn được bắt đầu tháo cúc áo.
Một cái, hai cái.
Cái thứ ba còn chưa tháo xong.
Tay đã bị Hoắc Kỳ giữ lại.
“Đừng tháo nữa.”
Giọng anh khàn đi, chửi khẽ một tiếng, “Tống Tiêu, em đang thử thách anh đấy.”
“Em say rồi, đi ngủ trước đi.”
“Chờ tỉnh rồi nói.”
Tôi gạt tay anh ta ra, tiếp tục tháo cúc, “Em tỉnh mà.”
“Em còn biết hôn nữa kìa.”
Nói rồi.
Tôi học theo dáng vẻ hôm nọ của Hoắc Kỳ, tay đặt sau gáy anh, ép anh cúi xuống.
Rồi hôn tới.
Tôi bắt chước anh, vụng về cạy mở môi răng.
Đầu lưỡi lộn xộn chạm vào.
Hô hấp Hoắc Kỳ lập tức rối loạn.
“Hoắc Kỳ.”
Không thở nổi nữa, tôi buông tay ra, ngẩng mặt nhìn anh.
“Hôm đó anh nói mình rất nhìn được…”
Tôi liếm môi.
“Em muốn xem.”
23
Hoắc Kỳ đơ người ra một lúc lâu.
“Đệt.”
Anh chửi một tiếng, vô thức kéo lỏng cổ áo.
“Tống Tiêu, em muốn chơi chết anh đúng không?”
Gương mặt Hoắc Kỳ đầy bất lực.
“Đừng nghịch nữa, anh không phải người có ý chí mạnh đâu.”
“Vậy thì không chắc nha.”
Tôi ngẩng mặt lên.
“Anh không phải đang khoe khoang đấy chứ?”
Giây tiếp theo.
Trời đất đảo lộn.
Tôi bị bế ngang lên, ném xuống giường.
Giường rất mềm.
Không đau chút nào.
Chỉ hơi chóng mặt.
Hoắc Kỳ đè lên người tôi, sức nặng xa lạ, tư thế khiến người ta đỏ mặt.
Anh tắt đèn.
Trong bóng tối, chỉ có những nụ hôn đang dần hạ xuống là rõ ràng nhất.
Những chiếc cúc chưa tháo hết được anh lần lượt mở ra.
Hoắc Kỳ uống không nhiều, tay linh hoạt gấp trăm lần tôi, vài cái đã tháo xong.
Tôi thấy hơi lạnh, nhưng rất nhanh lại bị nhiệt độ cơ thể của anh bao phủ.
Cảm giác tê dại lan dọc sống lưng, tôi chìm vào tấm nệm mềm, như đang trôi giữa biển, níu chặt vai Hoắc Kỳ, tìm chút hơi thở duy nhất.
Nhưng Hoắc Kỳ là người nhỏ mọn, thù giai.
Lúc này vẫn không quên hỏi tôi.
“Anh có khoe khoang không?”
“Không…”
“Thích không?”