Chương 2
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
05
“Được.”
“Chốt.”
Lúc ra ngoài, trời đã dần tối.
Trên không lất phất mưa bụi.
Hoắc Kỳ lái xe tới, “Giờ này khó bắt xe lắm.”
“Lên xe đi, tôi đưa em về trường.”
“Cảm ơn.”
Tôi mở cửa ghế sau.
Hoắc Kỳ bật cười khẽ, “Xem tôi là tài xế à?”
Tay run lên, tôi vội đóng cửa lại, ngồi sang ghế phụ.
Mùi tinh dầu trong xe rất dễ chịu.
Đèn đỏ vừa bật, Hoắc Kỳ bỗng hỏi tôi, “Sao không hẹn hò với Giang Truy?”
“Hôm nay anh ấy về nhà rồi.”
“Ông nội anh ấy mừng thọ tám mươi.”
Tôi còn đặc biệt chọn một món quà.
Tốn gần nửa tháng tiền sinh hoạt của tôi.
Hoắc Kỳ cười nhạt, “Ông nội cậu ta cũng hiện đại ghê, sinh nhật tám mươi tuổi mà tổ chức ở bar.”
“Ý anh là sao?”
Hoắc Kỳ lấy điện thoại ra, mở khóa rồi đưa cho tôi.
“Vòng bạn bè, tự xem đi.”
06
Tôi bỗng có dự cảm không lành.
Quả nhiên.
Vừa mở vòng bạn bè, bài đầu tiên đã là của Giang Truy.
“Hôm nay làm hộ hoa sứ giả một ngày /icon trêu chọc/”
Mấy tấm ảnh đính kèm đều là Đường Thi Tình trong trạng thái say xỉn.
Thậm chí có hai tấm, nền phía sau mơ hồ nhìn ra là khách sạn.
Phần bình luận đều là bạn cùng phòng của Giang Truy.
“Vãi, anh Giang đỉnh thật, nhanh thế đã hạ được rồi à?”
“Bạn gái thì ngoan, tiểu tam thì bốc, mẹ nó chứ, tao nói câu ngưỡng mộ đến chán rồi!”
“Anh Giang, vào group ký túc phát livestream đi?”
Dòng cuối cùng.
Là bình luận của Hoắc Kỳ.
“Ăn bẩn thật.”
Tôi nhìn đi nhìn lại mấy bức ảnh ấy, gương mặt Đường Thi Tình ửng đỏ, ánh mắt mê man.
Trong khung hình còn chụp được tay của một chàng trai.
Ngón áp út có một vết sẹo quen thuộc.
Cảm giác buồn nôn khó tả tràn ngập lồng ngực.
Tôi ép bản thân bình tĩnh lại, trả điện thoại cho anh ta.
Lời còn chưa nói xong.
“Cảm…”
Chiếc xe buýt ở làn đối diện vì né xe điện mà mất lái, lao thẳng tới!
Hoắc Kỳ chửi một tiếng.
Mạnh tay đánh lái về phía tôi.
Rầm..
Một tiếng va chạm lớn vang lên.
Ngay khoảnh khắc xe buýt đâm tới, Hoắc Kỳ đưa tay chắn về phía tôi.
07
Tôi chỉ bị xây xát nhẹ.
Còn Hoắc Kỳ lại được chẩn đoán chấn động não.
Ngồi bên giường bệnh, trong đầu tôi vẫn liên tục tua lại khoảnh khắc nguy hiểm vừa rồi.
Tay không ngừng run lên.
“Cảm ơn anh.”
“Chuyện nhỏ.”
Trên đầu Hoắc Kỳ quấn băng trắng, trông có hơi chật vật, nhưng gương mặt ấy vẫn đẹp đến chói mắt.
“Dù sao em cũng là bạn gái của bạn cùng phòng tôi, không thể trơ mắt nhìn em xảy ra chuyện được.”
“Cũng sắp không phải nữa rồi.”
Hoắc Kỳ ngẩng mắt, “Em muốn chia tay?”
Đúng lúc đó.
Có người đẩy cửa bước vào.
“Hoắc Kỳ, nghe nói cậu bị tai nạn xe…”
Câu nói bỗng dừng lại.
Người bước vào chính là Giang Truy.
Phía sau anh ta, còn có Đường Thi Tình, gương mặt vẫn còn ửng đỏ.
Nhìn thấy tôi.
Ánh mắt Giang Truy rối loạn một chút rồi nhanh chóng bình tĩnh lại.
Sắc mặt cũng lập tức trầm xuống.
“Sao em lại ở đây?”
Giang Truy luôn giỏi nhất khoản đổi trắng thay đen.
“Tống Tiêu, em đến còn nhanh hơn cả tôi – bạn cùng phòng của cậu ấy.”
“Chẳng phải nói đi gặp chị họ sao, sao lại chạy đến đây lấy lòng Hoắc Kỳ?”
Chỉ hai câu chất vấn ngắn ngủi, anh ta đã nhanh chóng phủi sạch quan hệ của mình.
Tôi không nói gì.
Chỉ bình tĩnh nhìn vết tích thấp thoáng dưới cổ áo anh ta.
Giang Truy phát hiện, chột dạ kéo cổ áo lên.
Che đi dấu hôn.
“Sao không nói gì?”
Tôi bình thản nhìn chàng trai đã chiếm gần bốn năm thanh xuân của mình.
“Giang Truy, chia tay đi.”
Anh ta sững người, nhíu mày, giọng nói mềm xuống.
“Em hiểu lầm rồi phải không?”
“Nhà đàn em quen với nhà anh, hôm nay sinh nhật ông ngoại cô ấy, cô ấy cũng tới, nghe nói Hoắc Kỳ gặp tai nạn nên mới cùng anh qua xem.”
Trên giường bệnh, Hoắc Kỳ đang im lặng bỗng bật cười.
“Ông ngoại?”
“Anh em, trước đó cậu nói với bạn gái là ông nội mừng thọ mà.”
Mí mắt Giang Truy giật nhẹ, “Nói nhầm thôi, là sinh nhật ông nội tôi.”
“Tiêu Tiêu, lát nữa về anh giải thích với em.”
Tôi ngẩng mặt nhìn anh ta.
“Thật ra, tôi cũng có một câu muốn giải thích với anh.”
“Lại đây.”
Giang Truy ngoan ngoãn cúi xuống.
Chát!
Lực mạnh đến mức lòng bàn tay tôi tê rần.
Nhìn gương mặt ở khoảng cách gần của anh ta, in rõ vết tay.
Tôi khẽ nói.
“Chia tay.”
08
Hoắc Kỳ nhập viện vì chấn động não.
Không có ai chăm sóc.
Trên WeChat, Hoắc Kỳ nhắn hỏi: “Dì giúp việc nghỉ thai sản, tôi chóng mặt, em có tiện chăm người bệnh không?”
“Có trả công.”
“Hai mươi.”
Tôi bị chọc cười.
“Được.”
“Tiền… thôi khỏi.”
Hai mươi tệ.
Thiếu gia ăn chơi khét tiếng trong lời đồn, vậy mà còn keo hơn cả tôi.
Cứ thế.
Tôi trở thành người chăm bệnh riêng của Hoắc Kỳ.
“Tống Tiêu.”
Hoắc Kỳ tựa vào đầu giường, hất mí mắt nhìn tôi, “Tôi muốn đi vệ sinh.”
Vẻ mặt vô tội.
Giống như đang cố tình làm nũng.
“Chóng mặt.”
Tôi chỉ đành đứng dậy đỡ anh.
Tay áo bệnh nhân của Hoắc Kỳ được xắn lên mấy vòng, tôi cứ thế đỡ lấy cánh tay anh ta.
Da chạm da.
Cảm giác săn chắc, ấm nóng.
Sợ anh chóng mặt, tôi đứng chờ ở cửa nhà vệ sinh.
“Tống Tiêu.”
Hoắc Kỳ lại gọi tôi, “Ra ngoài đi.”
“Sao vậy?”
“Ra ngoài.” Anh nghiến răng, “Em đứng ở cửa… tôi không tiểu được.”
Tôi hơi muốn bật cười.
Nhưng vẫn ngoan ngoãn lùi về bên giường bệnh.
Điện thoại bỗng rung lên.
Lại là Giang Truy.
Tôi đã chặn WeChat của anh ta, vậy mà anh ta mượn điện thoại bạn cùng phòng thay nhau nhắn cho tôi.
“Tiêu Tiêu, anh biết hôm đó em cố tình chọc tức anh.”
“Em chọn ai anh cũng tin, nhưng Hoắc Kỳ? Sao có thể chứ?”
“Đặt mình vào vị trí của em, anh làm em mất mặt trước bạn bè, em tức cũng phải.”
“Đừng giận nữa, nếu em không thích Đường Thi Tình, anh sẽ chặn cô ấy.”
Tôi bực bội chặn luôn số này.
Không hiểu vì sao.
Khi nghe anh ta nhắc lại chuyện hôm đó.
Trong đầu tôi thoáng qua lại chỉ có gương mặt Hoắc Kỳ.
Anh mặc đồ bệnh nhân, ung dung vạch trần lời dối trá của Giang Truy.
Nhẹ nhàng hờ hững.
Nhưng lại khiến Giang Truy với những cái cớ vụng về trông như trò hề.
“Đang nghĩ gì vậy?”
Bên tai bỗng nóng lên.
Hoắc Kỳ cúi người, ánh mắt rơi xuống màn hình điện thoại tôi, “Cậu ta lại quấy rầy em à?”
“Nếu không muốn bị làm phiền, em có thể lấy tôi làm lá chắn.”
Hoắc Kỳ nghiêng đầu nhìn tôi.
Vẻ mặt hiếm khi nghiêm túc đến vậy.
“Tống Tiêu, em có thể nói mình là bạn gái tôi, để cậu ta muốn làm phiền thì tới làm phiền tôi.”
Biết rõ Hoắc Kỳ chỉ đang giúp tôi giải vây.
Nhưng tim vẫn không nhịn được mà lỡ một nhịp.
“Được…”