Chương 8
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Khi tôi run rẩy hỏi ra câu này, đạo diễn Từ sững lại, rồi bật cười.
“Cậu ấy giới thiệu cô tới chỉ là người dẫn đường, có chọn hay không vẫn do tôi quyết định.”
“Tôi chọn diễn viên chưa bao giờ mở cửa sau.”
Thấy tôi im lặng, đạo diễn Từ bước tới, ghé tai tôi nói.
“Nữ chính của tôi, không chỉ phải biết diễn, trong mắt còn phải có tình cảm.”
“Quan trọng nhất là, phải có dũng khí đối diện với rắn hổ mang chúa.”
Sống mũi tôi cay xè.
Ra mắt bao năm, lần đầu tiên tôi đóng nữ chính, không phải vì scandal, không phải vì kịch bản rác không ai nhận, mà là vì chính bản thân tôi.
Mà dũng khí này, lại là vì Bách Nguyên Triết.
Tôi muốn là người đầu tiên chia sẻ tin vui này với anh.
Bước vào phòng bệnh, anh vẫn ngủ yên, tôi ngồi xuống bên giường, nhẹ nhàng vuốt gò má gầy gò của anh.
“Không ngờ đúng không, em lại vượt qua bao nhiêu nữ minh tinh tuyến đầu, giành được vai nữ chính.”
“Nếu anh có thể cùng em chia sẻ niềm vui này, chắc chắn em sẽ vui gấp đôi.”
“Anh tỉnh lại được không?”
“Em sẽ không hung dữ với anh nữa… em hứa.”
Tôi tự nói rất nhiều, nhưng không hề nhận được hồi đáp.
Tâm trạng từ hưng phấn ban đầu, dần dần trầm xuống.
“Sao anh có thể ngủ lâu như vậy chứ, chẳng lẽ anh đã…”
Tôi không dám nói hết câu.
Tay run rẩy đưa xuống mũi anh, thử hơi thở.
Không có bất kỳ hơi thở nào.
18
Tôi ngẩng lên, nước mắt giàn giụa nhìn gương mặt tái nhợt của anh, nhất thời tay chân luống cuống, muốn gọi bác sĩ nhưng cuống đến mức không thốt ra lời.
Cảm giác như lại quay về giấc mơ trước lúc tôi tỉnh dậy sau tai nạn xe, nhìn Bách Nguyên Triết rời đi, còn tôi thì bất lực.
Cảm giác bất lực khổng lồ khiến cả người tôi toát mồ hôi lạnh.
Tôi khó khăn lắm mới đứng vững, thì đột nhiên bị kéo mạnh cổ tay, cả người mất đà ngã nhào vào người Bách Nguyên Triết.
Anh khẽ rên một tiếng.
“Em thật sự rất ồn.”
Tôi sững người, mắt không tự chủ mở to.
Tôi không dám cử động, sợ rằng tất cả chỉ là ảo giác.
“Đây không phải ảo giác của em đâu nhỉ?”
“Anh tỉnh rồi, đúng không?”
Bàn tay to của anh đặt sau đầu tôi, ấn đầu tôi vào ngực anh.
“Em nghe thử xem có phải ảo giác không.”
Tôi khựng lại, áp sát vào lồng ngực anh.
Nhịp tim “thình thịch thình thịch” dội thẳng vào tai tôi, rất thật, rất… ấm áp.
Nước mắt trong khoảnh khắc đó tràn đầy hốc mắt.
Tôi túm chặt áo bệnh nhân của anh, òa khóc nức nở.
Đã lâu rồi, mấy tháng nay tôi luôn kìm nén bản thân, ngay cả khóc cũng chỉ dám khóc lén.
Cuối cùng khi anh tỉnh lại, tôi mới thấy tất cả đều đáng giá, phòng tuyến trong lòng sụp đổ hoàn toàn trong khoảnh khắc đó.
Anh cứ mặc tôi khóc, nhẹ nhàng vỗ lưng tôi.
Khóc mệt rồi, tôi ngồi thẳng dậy, hờn dỗi vỗ nhẹ cánh tay anh.
“Anh dọa em chết khiếp!”
“Tỉnh rồi mà cũng không nói một tiếng.”
Bách Nguyên Triết yếu ớt cong môi cười.
“Sáng nay anh tỉnh rồi.”
“Nếu nói trước với em, làm sao được ngắm cảnh em khóc vì anh.”
Hay thật.
Hóa ra lúc tôi bước vào, anh đã tỉnh từ lâu.
Còn giả vờ ngủ nghe tôi thổ lộ hết lòng mình, rồi giả chết lừa nước mắt, đúng là quá đáng!
“Đợi anh khỏe lại, em nhất định không tha cho anh, anh cứ chờ đấy.”
Bách Nguyên Triết rất vô lại, trực tiếp ngả người nằm lại xuống giường.
“Vậy thì anh có thể nằm thêm vài năm nữa.”
“Anh dám!”
Tôi thật sự mệt đến chết rồi, tên này mà còn không tỉnh lại, tôi thật sự sắp sụp đổ.
Bách Nguyên Triết thu lại nụ cười, nắm lấy tay tôi, biểu cảm nghiêm túc hiếm thấy.
“Khoảng thời gian này, em vất vả rồi.”
Tôi hơi sững lại, lòng bàn tay căng thẳng đến toát mồ hôi.
“Ôi, nói mấy chuyện này làm gì.”
“Anh đều biết.”
Anh cụp mắt, khóe môi cong lên.
“Anh tin em vẫn còn tình cảm với anh.”
“Chúng ta đừng bỏ lỡ nhau thêm nữa.”
Người đàn ông trước mặt vừa bước qua cửa quỷ môn quan, chuyện đầu tiên lại là cầu tái hợp.
Tôi còn lý do gì để từ chối đây?
Khoảnh khắc anh đánh lái bảo vệ tôi, tôi đã sớm chấp nhận anh rồi.
Dù trong lòng đã bị niềm vui điên cuồng nhấn chìm, tôi vẫn quyết định trêu anh một chút, trả thù chuyện anh giả chết lừa nước mắt tôi.
“Anh tự luyến thật đấy.”
“Em đâu có nói là còn thích anh.”
“Em đi thử vai gặp bao nhiêu trai đẹp, ai cũng đẹp hơn anh, em ăn cỏ cũ làm gì chứ, hừ!”
“Tô Hòa.”
Mỗi lần anh gọi tên tôi, da gà tôi đều nổi lên.
Quả nhiên giây tiếp theo anh giơ tay định bắt tôi, may mà tôi né được.
Tôi đứng ở cửa, làm mặt quỷ với anh.
“Bắt không được, bắt không được.”
“Có giỏi thì anh đứng dậy đánh em đi.”
“Nhóc con vô lại.”
Còn trong mắt anh, tràn đầy nụ cười cưng chiều.
Trời ơi, tôi lại sắp sa hố rồi.
Lần thứ hai nhảy vào cái hố Bách Nguyên Triết đào cho tôi, thậm chí còn vui vẻ không muốn thoát ra.
19
Bách Nguyên Triết đúng là thanh niên trẻ tuổi, thể chất rất tốt.
Sau khi tỉnh lại, qua một thời gian điều dưỡng, chẳng bao lâu anh đã khôi phục dáng vẻ tràn đầy sức sống.
Tin anh tỉnh lại khiến fan náo động, dần dần họ cũng bắt đầu chấp nhận sự tồn tại của tôi.
Theo cách nói của họ, người phụ nữ được Bách Nguyên Triết dùng cả mạng sống để bảo vệ, nhất định là yêu đến tận xương tủy.
Còn tôi cũng dốc hết sức chăm sóc anh, đánh đổi không ít.
Trong một khoảng thời gian ngắn, chúng tôi thực sự trở thành cặp đôi kiểu mẫu của giới giải trí, có thể gọi là kỳ tích.
Các nhãn hàng tìm tôi làm đại diện ngày càng nhiều, cũng có thêm nhiều đạo diễn mời tôi đóng phim, chẳng hiểu sao tôi lại có cảm giác như đã chạm đáy rồi bật ngược lên.
Bách Nguyên Triết cũng rất bận, đang chuẩn bị cho tour concert mới.
Nhưng điều kỳ lạ là tôi không còn như trước đây, luôn được mất lo sợ, cũng không vì thiếu cảm giác an toàn mà cãi nhau với anh.
Ngược lại, vì bận công việc, tôi lơ đãng tin nhắn anh gửi, bị anh than phiền một trận.
“Bận lắm à, nhắn tin cũng không thèm trả lời.”
Bách Nguyên Triết tới đoàn phim thăm tôi, đứng trước cửa phòng trang điểm, tay còn xách theo đồ ăn anh tự nấu cho tôi.
Tôi vừa soi gương dặm lại lớp trang điểm vừa đáp: “Không để ý điện thoại, lát nữa còn cảnh của em, anh tự chơi đi nhé.”
Anh mặt lạnh đặt hộp cơm lên bàn trang điểm, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh tôi.
“Ăn xong rồi hãy làm việc, thịt kho và tôm sông rang, đều là món em thích.”
“Em không ăn thịt kho đâu, vì bộ phim này em khó khăn lắm mới giảm được chút cân.”
Có lẽ Bách Nguyên Triết đã bị tôi chọc đến giới hạn, anh hít sâu một hơi, vẫn cố nặn ra nụ cười với tôi.
“Tô Hòa, em đừng có quá đáng như vậy.”