Chương 6
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Trong tai nghe truyền tới tiếng cười khẽ của Bách Nguyên Triết, anh chọn chế độ đôi rồi vào game.
Trước đây chơi game với anh, anh luôn nói tôi là ba lô cấp bốn, nhét đầy đồ mà chẳng bao giờ dùng.
Đương nhiên, chưa tới lúc dùng thì đã nằm rồi.
Vừa hạ cánh đã nhặt được súng xịn, nhưng tiếng bước chân xung quanh khiến tôi hơi hoảng.
Bách Nguyên Triết ném cho tôi một cái chảo: “Em cầm chảo đỡ trước, đưa súng cho tôi.”
Thấy tiếng bước chân càng lúc càng gần, tôi vội vứt súng cho anh, chạy vào góc.
Sau một loạt tiếng súng, Bách Nguyên Triết đi tới trước mặt tôi: “Chết hết rồi, đi nhặt đồ đi.”
“Yeah!”
Niềm vui của tôi là nhật đồ từ xác đối thủ, nhặt cái gì cũng nhét vào, Bách Nguyên Triết nói tôi giống đi nhặt ve chai.
“Đừng nhặt nữa! Lên xe!”
Bách Nguyên Triết bất lực bấm còi, tôi nhét đầy balo rồi mới miễn cưỡng lên xe.
“Rồi rồi, bây giờ mình đi đâu?”
Trong tai nghe vang lên giọng anh khàn khàn: “Tô Hòa, chúng ta tới chỗ không có ai nhé.”
“Hả?”
“Không có tin đồn, không có antifan, chỉ có hai chúng ta.”
Anh lặng lẽ lái xe tới bờ biển, dẫn tôi lên một con thuyền.
Anh lái thuyền ra khỏi bến, đối diện hoàng hôn rực rỡ, hai chúng tôi ngồi trên thuyền, như thể cũng trải qua một buổi ngắm hoàng hôn tuyệt đẹp.
Dù chỉ là trong game, cũng khiến sống mũi tôi cay xè.
Vòng bo từ từ thu hẹp, năng lượng trên người tôi và anh cũng dần tụt xuống.
“Hơi lãng mạn nhỉ, vì ngắm hoàng hôn mà hai người cùng chết trên biển.”
Anh khẽ cười: “Trước đây đã hứa với em cùng ngắm hoàng hôn, nhưng lúc nào cũng quá bận, luôn thấy tiếc.”
Tôi cúi mắt, hốc mắt nóng lên.
“Không sao đâu, đều qua rồi, có tiếc nuối mới trưởng thành mà.”
Anh im lặng vài giây, như đã do dự rất lâu.
“Tô Hòa, chúng ta… thật sự hoàn toàn không còn khả năng nào sao?”
15
Tôi sững người, chuyện chúng tôi có thể hay không, vốn dĩ không phải chỉ một mình tôi quyết định.
Nếu cả hai không thay đổi, sau này vẫn sẽ vì cùng một vấn đề mà chia tay.
Hiện thực là khoảng cách giữa tôi và anh vẫn còn đó, vấn đề cũng chưa hề được giải quyết.
“Sao không nói gì?”
Tôi cắn môi dưới, nghĩ xem nên trả lời thế nào.
“Kia hình như là Tô Hòa?”
“Đệt, đúng thật rồi.”
Nghe thấy tiếng, tôi ngẩng đầu lên, vừa hay chạm mắt với mấy cậu con trai trong tiệm net, bọn họ lập tức vây tới.
“Tô Hòa, tôi thích cô lắm, khuya thế này đi ăn khuya cùng nhau nhé.”
“Đúng đó đúng đó, uống chút bia, ăn chút đồ nướng, nói chuyện đời.”
Tôi vội vàng đẩy họ ra: “Xin lỗi, mấy anh nhận nhầm người rồi.”
Trong tai nghe vang lên giọng Bách Nguyên Triết đầy lo lắng: “Chuyện gì vậy? Em đang ở ngoài à?”
Tôi giật tai nghe xuống, chạy thẳng ra ngoài.
Tôi sợ nhất là gặp phải fan cực đoan, họ không có ranh giới, cũng chẳng có điểm dừng, khiến người ta khiếp sợ.
Quả nhiên, bọn họ không bỏ qua, còn đuổi theo.
Tôi trốn vào một con hẻm, lấy điện thoại đang rung liên hồi ra, là Bách Nguyên Triết.
Vừa bắt máy, đã nghe giọng anh gấp gáp vô cùng.
“Chuyện gì vậy, sao không nghe máy?”
“Tôi vừa gặp mấy fan cuồng, đang trốn.”
“Gửi địa chỉ cho tôi, tôi qua đón em.”
“Không cần đâu, họ đi rồi.”
“Tôi không muốn nói lần thứ ba, gửi địa chỉ.”
Đây là lần đầu tiên anh nói chuyện dữ dằn với tôi như vậy, tôi lập tức bị trấn áp.
Đành ngoan ngoãn gửi địa chỉ cho anh.
Chưa đến mười phút, xe anh đã dừng ở đầu hẻm.
Anh mở cửa xe, nhét tôi vào ghế phụ, lên xe rồi, anh đặt tay lên vô lăng, hít sâu một hơi.
“Có lúc em đúng là rất bướng.”
Tôi bứt móng tay: “Bướng chỗ nào? Tôi chỉ thấy anh không cần phải nửa đêm chạy tới đón tôi.”
“Thế nào gọi là không cần?”
Bách Nguyên Triết quay đầu nhìn tôi, hàng mày đẹp cau lại: “Nếu xảy ra chuyện thì sao?”
Tôi thờ ơ phẩy tay, anh thật sự làm quá lên rồi.
“Tình huống này đâu phải lần đầu, kệ họ là được, họ cũng không dám làm gì thật đâu.”
“Em còn có lý nữa à? Tôi nói em thì em cứ nghe cho đàng hoàng.”
Sao cảm giác anh trở nên bá đạo hơn nhiều vậy?
Trước đây toàn dỗ tôi, giờ lại bắt đầu dạy dỗ tôi?
Tôi bực bội cãi lại: “Anh đang dạy tôi làm người à?”
Anh liếc tôi một cái: “Rất rõ ràng, đúng vậy.”
Nghĩ tới câu anh nói trong tai nghe “chúng ta thật sự tuyệt đối không còn khả năng sao”, tôi bật cười.
“Chẳng phải anh muốn tái hợp à? Đây là thái độ cầu tái hợp của anh sao?”
Anh hừ lạnh một tiếng, ghé sát lại, vẻ mặt trêu chọc.
“Em cứ làm mình làm mẩy đi Tô Hòa, làm trời làm đất cũng chỉ có tôi chịu nổi em.”
“Không tin em thử yêu người đàn ông khác xem, họ thà mổ bụng tự sát còn hơn.”
Tôi thật sự tức đến nghẹn phổi, chỉ vào anh: “Kiểu như anh, có ném ra đường tôi cũng không thèm!”
Anh khẽ cười, cụp mắt xuống, đưa tay kéo lấy ngón tay tôi, nắm trong lòng bàn tay vuốt nhẹ.
Ánh mắt anh nóng rực, tôi đến thở mạnh cũng không dám.
“Nhìn tôi làm gì?”
“Gầy rồi.”
Anh cúi đầu nhìn tay tôi: “Nhìn mà xót.”
Tôi như bị nghẹn nơi cổ họng, vừa định nói gì đó thì ánh đèn flash chớp lên liên tục.
Ngẩng đầu nhìn, mấy tên paparazzi đang ngồi xổm ven đường điên cuồng chụp ảnh.
“Đệt, chưa xong à!”
Bách Nguyên Triết buông tay tôi ra, lập tức nổ máy, chiếc xe lao vút đi.
Xe của paparazzi bám sát phía sau, Bách Nguyên Triết cau mày đạp mạnh ga.
“Anh chạy chậm lại!”
Tôi nắm chặt tay nắm cửa, tốc độ quá nhanh khiến tôi hoa cả mắt.
“Để họ chụp được lại điên cuồng xào nấu, tôi thì không sao, còn em thì oan uổng.”
“Tôi không sao đâu, da mặt tôi dày.”
Bách Nguyên Triết quay đầu nhìn tôi, khóe môi cong lên: “Vậy tôi cũng không thể để họ muốn làm gì thì làm.”
Nhìn chiếc xe tải lao tới đối diện, tôi sợ hãi hét lên: “Cẩn thận!!”
Anh đánh mạnh vô lăng, xe mất lái lao vào làn khẩn cấp.
Cú va chạm dữ dội khiến tôi lập tức mất ý thức.
16
Trong cơn mơ mơ hồ, tôi đứng ở hành lang bệnh viện, Bách Nguyên Triết mỉm cười vẫy tay chào tạm biệt tôi.
Tôi vội vàng đuổi theo, nhưng không gọi được tên anh, cũng không theo kịp bước chân anh.
Nỗi đau khổng lồ cuốn lấy toàn thân, khi tôi tỉnh lại, nhìn thấy chị Lan đang ngồi bên giường.
Chị cúi xuống nhìn tôi đầy lo lắng, gương mặt vốn cay nghiệt cũng trở nên dịu dàng.
“Em tỉnh rồi! Chị đi gọi bác sĩ ngay!”
Bác sĩ và y tá vây quanh, kiểm tra một lượt.
“Không có gì nghiêm trọng, nghỉ ngơi một thời gian là có thể xuất viện.”
Uống chút nước, cuối cùng tôi cũng tỉnh táo hơn, nhìn chị Lan hỏi khẽ.
“…Anh ấy đâu?”