Chương 3
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
07
Đoạn video tôi nói chuyện với Bách Nguyên Triết lúc anh để trần nửa người trên sấy tóc đã bị tung lên mạng.
Truyền thông thổi phồng sự việc, nói chúng tôi hẹn hò lúc nửa đêm.
Dù tôi đã giải thích, chúng tôi thật sự chỉ xem kịch bản, nhưng chẳng ai tin.
Rồi Bách Nguyên Triết tìm tới tôi, ném ảnh xuống trước mặt.
“Tô Hòa, em có còn ranh giới không? Vì muốn nổi mà em dám làm mọi thứ sao?”
“Tôi nói tôi không biết gì cả, anh tin không?”
Ngón tay tôi siết chặt lòng bàn tay, biết mọi biện minh lúc này đều vô lực.
Góc quay video là từ phía trước ngực tôi, tôi nghi ngờ trong chiếc ghim cài áo chị Lan đưa có gắn camera, nhưng sau đó tìm thế nào cũng không thấy chiếc ghim đó đâu nữa.
“Tôi lấy gì mà tin? Em chẳng phải muốn nổi sao? Tối nay tới phòng tôi, chúng ta ngủ một đêm, ngày mai em sẽ nổi khắp nơi.”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh, tức đến run cả người, giơ tay tát anh một cái.
Tiếng tát chát chúa khiến cả hai đều sững sờ.
Bách Nguyên Triết cười lạnh, lùi lại hai bước, ánh mắt xa lạ đến đáng sợ.
“Tô Hòa, sao em lại biến thành thế này? Vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn.”
Bóng lưng anh đầy thất vọng.
Còn tim tôi thì rơi thẳng xuống đáy.
Tôi tìm chị Lan, ném video trước mặt chị: “Là chị làm đúng không?”
Chị liếc video một cái, tiếp tục nâng tách cà phê lên nhấp một ngụm: “Ừ.”
“Chị có còn giới hạn không!”
Tôi đập điện thoại xuống đất, màn hình vỡ tan trong nháy mắt.
Tay chị Lan run lên, cà phê đổ loang ra mặt bàn.
“Tô Hòa, em đừng không biết điều! Nếu tôi không kéo em lên, em đã chết chìm từ lâu rồi! Em còn muốn đứng ngang hàng với Bách Nguyên Triết sao? Chạm tới đầu gối cậu ta em còn không với nổi!”
Tôi đứng sững, cắn răng nhắm mắt lại, tim đau đến quặn thắt.
08
Sau khi tan cuộc trong không vui, bộ phim vẫn phải tiếp tục quay.
Cảnh hôm nay là tôi và Bách Nguyên Triết hóa giải hiểu lầm, hôn nhau dữ dội, kết thúc viên mãn.
Sắc mặt Bách Nguyên Triết vẫn không tốt lắm, đứng đó lạnh lùng.
Xem ra vẫn phải dỗ trước: “Chuyện quay lén thật sự không phải do tôi.”
“Tôi biết không phải em làm, nhưng cứ nhìn thấy em là tôi lại khó chịu vô cớ.”
???
Đến kỳ à?
Thế này thì diễn cảnh hôn kiểu gì?
Diễn cảnh đánh nhau còn hợp hơn.
Đạo diễn cũng không dám nói anh, đành trút hết bực bội lên tôi.
“Tô Hòa! Bách tiên sinh nợ cô năm trăm vạn à? Anh ấy là người cô muốn yêu mà không dám yêu, không phải kẻ thù của cô, OK?”
Tôi hít sâu một hơi, nhìn Bách Nguyên Triết: “Phối hợp chút được không?”
Anh cong môi, nhún vai: “Tôi đâu có không phối hợp, cưỡng hôn chẳng phải sở trường của em sao?”
Sao lại lôi chuyện cũ ra nữa rồi?
Tôi trợn mắt, bị đạo diễn bắt trúng: “Tô Hòa! Chú ý quản lý biểu cảm.”
Tôi dứt khoát nhắm mắt, chu môi tiến lên, chạm vào đôi môi lạnh ngắt của Bách Nguyên Triết.
Cảm nhận được cơ thể anh cứng lại, hai tay vẫn bướng bỉnh buông thõng bên người.
“Cắt!”
Đạo diễn cau mày, lắc đầu liên tục: “Quá gượng, không có cảm xúc.”
Đây là lần thứ bao nhiêu rồi?
Cố ý đúng không?
Anh bĩu môi, bộ dạng khiêu khích như thể xem tôi làm gì được anh.
Đối phó với anh, tôi không thiếu cách.
Khóc trong một giây là bản lĩnh tôi luyện bao năm diễn xuất, tôi ngẩng đôi mắt mờ sương nhìn anh.
“Xin lỗi, mỗi ngày sau khi rời xa anh tôi đều hối hận, giá như lúc đó tôi dũng cảm hơn.”
Lời vừa dứt, nước mắt vừa khéo rơi xuống, tôi tin đó hẳn là cảnh tiên nữ rơi lệ.
Quả nhiên, Bách Nguyên Triết khựng lại, trong mắt lóe lên xót xa, anh bước tới ôm chặt tôi vào lòng, sức lực như muốn ép tôi hòa vào cơ thể anh.
“Là anh không đúng, anh không nên nói đi là đi.”
Anh động tình nâng mặt tôi lên, nụ hôn nóng bỏng lập tức rơi xuống, hòa lẫn vị mặn của nước mắt tôi.
Tôi không ngừng nhắc bản thân đây chỉ là diễn, nhưng cơ thể vẫn run lên không kiểm soát.
Nước mắt trượt dài, tôi cũng không phân biệt được là vì nhập vai, hay vì quá khứ của tôi và anh.
Rất lâu sau anh mới buông tôi ra, môi anh đầy dấu son của tôi, trong mắt cũng dịu dàng đến tận cùng.
Đạo diễn dẫn đầu vỗ tay: “Đoạn ứng biến này của hai người vượt hẳn kịch bản, quá hoàn hảo!”
Tôi cúi đầu mím môi, rồi ngẩng lên cười với anh: “Diễn không tệ, hợp tác vui vẻ.”
Nhiệt độ trong mắt anh dần tắt: “Diễn xuất của em quả thật tiến bộ không ít.”
09
Sau khi phim đóng máy, tối hôm đó tổ chức tiệc mừng kết thúc.
Tôi đã chán ngán mấy nghi thức này từ lâu, chẳng qua lại là uống rượu, khoác lác.
Chị Lan kéo tôi dậy khỏi giường: “Bách Nguyên Triết cũng ở đó, em bắt buộc phải đi.”
Chị Lan đương nhiên không bỏ lỡ bất kỳ cơ hội tạo đề tài nào.
Tôi không cãi nổi, đành đi dự tiệc.
Hầu như mọi người đều có mặt, chỗ ngồi quanh Bách Nguyên Triết bị mấy nữ phụ chiếm hết.
Thấy tôi đến, Bách Nguyên Triết liếc nhìn tôi một cái, rồi lại tiếp tục uống với họ.
Hừ, chơi cũng dữ đấy.
Ai mà chẳng biết chơi?
Tôi cầm ly đi tới trước mặt đạo diễn: “Đạo diễn, tôi kính anh một ly!”
Bách Nguyên Triết nhíu mày, tôi làm ngơ, ngửa đầu uống cạn..
Lại bưng ly tới trước mặt nam phụ hai: “Anh Ngụy, hai ta uống một ly, mong lần sau còn hợp tác.”
Nam phụ hai hơi bất ngờ, rồi mỉm cười lấy điện thoại ra: “Được thôi, thêm WeChat nhé.”
“OK.”
Lướt qua Bách Nguyên Triết, tôi kính rượu hết mọi người có mặt, duy chỉ bỏ qua anh.
Đường nét trên mặt anh đã tối sầm, tôi dám chắc lúc này anh có xung động muốn bóp chết tôi.
Có lẽ do men rượu, ai nấy đều hưng phấn hơn, câu hỏi cũng ngày càng táo bạo.
Nữ phụ hai nâng ly hỏi tôi: “Tô Hòa, cô thấy ưu điểm lớn nhất của Bách Nguyên Triết là gì?”
Tôi nheo mắt nhìn Bách Nguyên Triết, anh cong môi nhìn tôi, vẻ mặt đầy mong đợi.
Men rượu xộc thẳng lên đầu, tôi cười với anh, ánh nhìn dời xuống dưới.
“Anh ấy à… chỉ có một ưu điểm thôi, chính là… cũng không tệ lắm!”
Cả phòng lập tức bật cười ầm ĩ, sắc mặt Bách Nguyên Triết trầm xuống, anh bế tôi nhấc khỏi ghế.
“Em say rồi.”
“Hả? Chẳng lẽ không đúng sao?”
Tôi véo mặt anh, anh mặt đỏ lên, cởi áo khoác trùm lên mặt tôi.
“Xấu hổ.”