Chương 5
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ngoài mặt tôi vẫn giữ nụ cười, trong lòng đã bắt đầu thấp thỏm.
Quả nhiên là đúng cái nồi nào không sôi thì nhấc cái nồi đó.
“Đó đều là chuyện quá khứ rồi, không nhắc cũng được.”
Trong tai nghe, giọng chị Lan nghiến răng: “Em lại lên cơn nữa phải không?”
Tôi không để ý.
Lily Châu nào chịu buông tha dễ dàng như vậy, cô ta cười nhẹ hóa giải, tiếp tục hỏi.
“Vậy từ mối quan hệ giữa cô và Bách Nguyên Triết, cô có thể chia sẻ cho mọi người một chút kinh nghiệm yêu đương không?”
Tôi lịch sự cười: “Chuyện chúng tôi chia tay mọi người cũng biết rồi, kinh nghiệm thất bại thì không chia sẻ nữa.”
Trong tai nghe, chị Lan mắng ầm lên: “Tô Hòa! Em không muốn nổi nữa à?”
“Em cần gì phải vì anh ta mà giữ miệng không nói!”
Nếu đào sâu chuyện tình của tôi và Bách Nguyên Triết, rating chắc chắn bùng nổ.
Nhưng tôi làm sao có thể dùng tình cảm của mình và anh để làm chiêu trò.
Sắc mặt Lily Châu trầm xuống trong thoáng chốc, rồi rất nhanh lại nở nụ cười.
“Xem ra Tô Hòa không muốn chơi thật lòng, vậy chúng ta chơi thách thức nhé.”
“Gọi điện cho Bách Nguyên Triết được không?”
Cả khán phòng lập tức phấn khích.
“Gọi cho anh ấy đi!”
“Gọi cho anh ấy đi!”
“Gọi cho anh ấy đi!”
Lily Châu nhìn tôi: “Mọi người nhiệt tình như vậy, Tô Hòa, cô sẽ không từ chối chứ?”
Trong tai nghe, chị Lan lạnh nhạt nói một câu: “Em không gọi cuộc điện thoại này, xuống sân khấu công ty sẽ chấm dứt hợp đồng với em, em còn phải bồi thường vi phạm hợp đồng.”
Lại nữa.
Biết rõ tôi không có tiền.
Thôi vậy, chỉ nói vài câu thôi, như bạn bè, chắc không sao.
Tôi hít sâu một hơi, gọi cho Bách Nguyên Triết.
Cả trường quay lập tức im phăng phắc, chờ đợi.
Bất ngờ, từ khán giả vang lên tiếng chuông điện thoại quen thuộc.
Tôi sững sờ nhìn về phía khán đài.
Dù anh đội mũ lưỡi trai, tôi vẫn nhận ra đường nét quen thuộc ấy.
Anh bắt máy: “Alo.”
Khán giả lập tức náo động.
“Là Bách Nguyên Triết!”
“Anh ấy lén tới xem buổi phỏng vấn của cô ấy kìa, cưng quá!”
“Trời ơi, tôi giống như con chó đi dạo ven đường, tự nhiên bị đá một cái!”
13
Tim tôi lập tức rối loạn, đến cả giọng của Lily Châu cũng phấn khích hẳn lên.
“Quá bùng nổ rồi, Bách Nguyên Triết vậy mà đang ngồi dưới hàng ghế khán giả, vậy bây giờ mời anh lên sân khấu!”
Bách Nguyên Triết đứng dậy, băng qua khán đài, trong tiếng reo hò của mọi người, đi lên sân khấu rồi ngồi xuống sofa bên cạnh tôi.
“Bách Nguyên Triết, tôi rất muốn hỏi, sao anh lại xuất hiện ở đây?”
Bách Nguyên Triết nhận micro, liếc tôi một cái: “Tôi vừa ghi hình chương trình ở studio bên cạnh, đi ngang qua đây, đạo diễn tưởng tôi là khán giả nên kéo tôi vào.”
Lily Châu hoàn toàn không ngờ lại là câu trả lời này, chỉ có thể cười cho qua.
“Xem ra đạo diễn mới phải đào tạo lại cho đàng hoàng rồi, đến cả Bách Nguyên Triết cũng không nhận ra.”
Sau đó cô ấy đổi giọng, nhìn về phía chúng tôi: “Tin đồn hai người tái hợp, là thật sao?”
Tôi vội xua tay, Bách Nguyên Triết liếc tôi một cái rồi đáp: “Đã nói là tin đồn rồi, sao lại tin được?”
Lily Châu nhìn hai chúng tôi đầy ẩn ý, lắc đầu: “Trai tài gái sắc, tiếc thật.”
Câu hỏi của Lily Châu rất gắt, nhưng anh luôn dùng cách hài hước khéo léo để né tránh, khiến đối phương cũng không bị ngượng, bầu không khí hiện trường khá tốt.
Kết thúc ghi hình, vào hậu trường, tôi gọi anh lại.
“Cảm ơn anh vừa rồi đã đỡ giúp tôi nhiều câu hỏi như vậy.”
Bách Nguyên Triết quay người lại, khoanh tay nhìn tôi: “Miệng đã vụng về còn dám nhận chương trình của Lily Châu, em ngốc à?”
“Chương trình của cô ấy độ phủ cao, lại trả cát-xê nhiều…”
“Em muốn nổi đến thế sao?”
“Đúng vậy.”
Tôi muốn nổi, tôi thừa nhận.
Anh cứ một mình tiến về phía trước, tôi không nổi thì làm sao đuổi kịp anh?
Chẳng lẽ tôi phải mãi vật lộn ở tuyến mười tám, bị fan của anh gọi là người đàn bà bị bỏ rơi sao?
Bách Nguyên Triết lấy điện thoại ra: “Tôi quen một đạo diễn, dạo này anh ấy đang chuẩn bị quay phim mới, tôi giới thiệu em đi thử vai.”
Tôi đè tay anh lại: “Giúp tôi, anh muốn nhận lại lợi ích gì?”
Anh chửi khẽ một tiếng, đẩy đầu tôi một cái.
“Tôi chỉ không muốn em đi đường vòng, đừng nghĩ tôi xấu xa đến thế, OK?”
Tôi cười, buông tay anh ra: “Nói trước nhé, tôi không có tiền hối lộ anh đâu.”
“Vậy thì lấy thân trả?”
“Được, tôi mua cho anh mười cây xúc xích to.”
“……”
14
Sau khi số phát sóng của chương trình “Thật Lòng Hay Thách Thức” có tôi và Bách Nguyên Triết lên sóng, quả nhiên lại dấy lên một đợt nhiệt độ mới.
Fan chia thành hai phe.
Một phe là fan bạn gái của Bách Nguyên Triết, mắng tôi không ra gì.
Phe còn lại là fan couple, đối với việc Bách Nguyên Triết xuất hiện trong chương trình của tôi thì liên tục kêu vừa cưng vừa ngọt.
Cuối cùng cũng không còn là tất cả cùng quay sang chửi tôi nữa.
Chị Lan nhận ra manh mối, tới hỏi tôi rốt cuộc quan hệ giữa tôi và Bách Nguyên Triết là gì.
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, tay cầm tay cầm chơi “Kích Chiến”, nhàn nhạt trả lời chị ấy một câu.
“Quan hệ bạn bè.”
Chị Lan nửa tin nửa ngờ nhìn tôi: “Tốt nhất em nên nắm chặt Bách Nguyên Triết, buộc chặt với cậu ta thì không sợ không nổi.”
“Em không muốn bị mắng đến chết.”
“Bách Nguyên Triết còn chưa nói gì, em giả vờ giữ kẽ cái gì.”
Nhân vật trong game lại bị bắn tỉa hạ gục, tôi đặt tay cầm xuống, trong lòng rối bời.
“Em không giả vờ, tôi không muốn chuyện gì cũng phải gắn chặt với Bách Nguyên Triết, em cũng có thể dựa vào bản thân.”
Chị Lan tức đến bật cười: “Em debut bao nhiêu năm rồi? Trong lòng em không có chút tự lượng sức mình sao? Muốn nổi thì đã nổi từ lâu rồi.”
Nghe thì có vẻ là sự thật, nhưng sao nghe lại tủi thế này?
Tôi đứng dậy, khoác áo vào: “Em ra ngoài một lát.”
Nói tiếp chắc nói tới trầm cảm mất.
Tôi chỉ muốn chơi game đàng hoàng, ăn gà cho yên ổn, thấy ven đường có tiệm net, kéo thấp mũ xuống rồi đi vào.
Ngồi ở một góc, mở máy tính đăng nhập “Kích Chiến”.
Hiếm lắm mới thấy Bách Nguyên Triết online.
Tôi nín thở, trong lòng niệm thầm: mời tôi, mời tôi, mời tôi.
Quả nhiên, niệm ba lần, ông trời nghe thấy lời cầu nguyện của tôi.
Bách Nguyên Triết gửi lời mời cho tôi.
Tôi đếm thầm ba giây rồi chấp nhận.
Sau đó anh nhắn cho tôi: “Mở mic.”
Tôi hắng giọng, bật mic lên.
“Khuya vậy còn chưa ngủ à?”
“Ngủ không được nên dậy quẩy, nào, kéo tôi ăn gà đi.”