Chương 1
Tôi say rượu rồi c ưỡ n g hôn một người đàn ông giữa đường.
Sáng hôm sau, tôi liền lên thẳng hotsearch giới giải trí “Đỉnh lưu Bách Nguyên Triết và bạn gái cũ Tô Hòa hôn nhau giữa phố, nghi ngờ tái hợp”.
Tôi sững người, lập tức giục Bách Nguyên Triết đăng bài giải thích.
Không ngờ anh lại thẳng thừng từ chối: “Không đăng. Hotsearch nói đúng mà, chúng ta đúng là đã hôn.”
Anh còn dừng lại một nhịp mới tiếp tục: “Hơn nữa, là em chủ động.”
01
Tôi và Bách Nguyên Triết chia tay đã một năm, một năm nay để tự chữa lành, tôi dồn toàn bộ sức lực vào công việc.
Anh là idol, là đỉnh lưu, chỉ cần một trận nước bọt của fan cũng đủ dìm chớt tôi.
Còn tôi chỉ là diễn viên tuyến mười tám, không gia thế, không tài nguyên, chỉ dựa vào mấy bộ phim cũ rích để sống.
Khoảng cách giữa chúng tôi quá xa, chia tay là chuyện tất yếu.
Bộ phim vừa quay xong, tiệc mừng kết thúc cũng chẳng có mấy người, đạo diễn thì hạ lệnh bắt buộc tất cả nữ diễn viên phải có mặt.
Tôi cố nén sự khó chịu trong lòng, uống cả đêm với đạo diễn.
Dạ dày nóng rát, còn đạo diễn thì liên tục ám chỉ chuyện muốn qua đêm với tôi tối nay.
“Tiểu Tô à, phim mới của tôi sắp tuyển diễn viên, tối nay qua chỗ tôi nói chuyện nhé?”
Tôi nhìn sang quản lý Lan như cầu cứu.
Quản Lý chỉ nhạt nhẽo mỉm cười, nhìn hết mọi chuyện mà chẳng làm gì.
Chị Lan ra ngoài gọi mấy cuộc điện thoại, nói công ty có việc rồi bỏ đi.
Thành quen rồi, chị ta luôn như vậy.
Tôi chỉ có thể cười giả ngu: “Cảm ơn đạo diễn đã để mắt đến em, hôm khác em nhất định qua thăm. Mai sáng em còn buổi diễn thương mại, tối nay phải về gấp.”
Mặt đạo diễn lập tức sa sầm xuống, còn một nữ diễn viên khác thì cực kỳ biết điều, lập tức áp sát lại.
“Đạo diễn, tối nay em rảnh, để em trò chuyện với anh nhé?”
Đạo diễn dĩ nhiên thích kiểu người biết nhìn sắc mặt như thế, cười nham nhở, bàn tay cũng bắt đầu táy máy.
Còn tôi chỉ có thể nâng ly liên tục, mong uống đến mức đạo diễn bớt giận.
02
Bữa tiệc rượu tan, tôi bước ra khỏi phòng bao, mơ hồ thấy một bóng dáng quen thuộc.
Bách Nguyên Triết đứng tựa vào tường, đường nét nghiêng mặt ưu việt của anh ta vẫn mê người như trước, đầu ngón tay thon dài kẹp điếu thuốc đưa lên môi.
Tôi hoảng hốt trốn sau bức tường, lấy tay bịt miệng để nén tiếng nấc vì rượu sắp bật ra.
Nhìn lại lần nữa, nơi đó đã không còn bóng Bách Nguyên Triết.
Anh đang ở tận Ý tổ chức concert, sao có thể xuất hiện ở đây được?
Hẳn là tôi nhớ Bách Nguyên Triết đến mức sinh ảo giác rồi.
Một mình đi trên con phố lúc đêm khuya, nhóm thanh niên phóng xe ngang qua huýt sáo, buông mấy câu tục tĩu rồi xa dần.
Cơn say nặng nề ăn mòn đầu óc, tôi cố nén cơn nôn cuộn lên trong dạ dày, ngồi xuống bậc thềm bên đường.
Giữa màn sương mờ của men rượu, bóng anh lại xuất hiện, Bách Nguyên Triết ngồi xuống cạnh tôi.
“Dạ dày em không tốt, sao còn uống nhiều thế?”
Bách Nguyên Triết cau nhẹ mày, ánh mắt cúi xuống nhìn tôi.
Lại ảo giác sao?
Tôi nheo mắt, đưa tay chỉ vào anh: “Bách Nguyên Triết, anh… cút đi! ợ!”
Bách Nguyên Triết không đáp, nắm lấy tay tôi: “Dậy đi, tôi đưa em về.”
Từ bao giờ anh lại quan tâm tôi như thế?
Đúng rồi, ảo giác lúc nào chẳng được tô vẽ cho đẹp hơn, tôi không nhịn được mà lẩm bẩm mấy câu.
“Anh còn về đây làm gì? Chế//t quách ở nước ngoài luôn đi.”
“Nếu tôi không về, em sẽ hành hạ bản thân đến mức này à?”
Tôi ngước mắt, chạm vào ánh mắt sâu thẳm của Bách Nguyên Triết, tim khựng lại nửa nhịp, cảm giác quen thuộc ùa về.
“Dù sao cũng là ảo giác, lợi dụng chút thì có sao đâu…”
Tôi nói rồi vươn tay ôm lấy sau gáy Bách Nguyên Triết, kéo anh xuống và đặt môi lên môi anh.
Cơ thể Bách Nguyên Triết hơi cứng lại, rồi như trừng phạt, siết mạnh hơn.
Cơn đau nhè nhẹ khiến tôi hoảng hốt muốn đẩy ra, nhưng lại bị ép sát vào tường, nụ hôn mạnh bạo đến mức bóp nghẹt khiến toàn thân tôi mềm nhũn.
“Ưm…”
Tôi sắp không thở nổi, bản năng khiến tôi cắn anh một cái.
Bách Nguyên Triết đau nên buông tôi ra, vệt máu đỏ lập tức nhuộm lên môi.
Đôi mắt sâu như mặt hồ không thấy đáy, đầu ngón tay khẽ lau vệt máu bên môi, giọng khàn trầm:
“Em vẫn y như trước, thích cắn người.”
Dạ dày quặn lên khiến tôi nhíu chặt mày.
Có lẽ Bách Nguyên Triết phát hiện sắc mặt tôi trắng bệch, sắc mặt trầm xuống, hơi cúi người trước mặt tôi.
Chưa kịp phản ứng, anh đã luồn tay dưới chân tôi, nhấc khẽ một cái, tôi liền nằm gọn trên lưng anh ta.
Hơi ấm quen thuộc ấy, mùi hương quen thuộc phảng phất bên mũi, tôi vòng tay siết lấy cổ Bách Nguyên Triết thật chặt.
“Ảo giác lần này hiền hơn trước nhiều…”
Bách Nguyên Triết hừ hai tiếng: “Tô Hòa! Em đừng siết cổ tôi nữa!”
“Ừm~ không, em muốn ôm.”
Bách Nguyên Triết chật vật giữ chặt tôi, xốc tôi lên một cái, khiến cơn buồn nôn càng dữ dội.
Nhìn cái đỉnh đầu rậm toàn tóc, tôi há miệng, rồi “òa” một tiếng, phun ra toàn bộ.
03
Khi tôi tỉnh lại thì đã ở trong căn ổ nhỏ của mình, đầu đau như búa bổ.
Chị Lan đạp thẳng cửa phòng tôi, lạnh mặt bước vào, ném điện thoại cho tôi.
“Tô Hòa, em rốt cuộc là không nhớ lâu đến mức nào vậy?”
Tôi cầm điện thoại lên, sợ đến mức suýt tắt thở.
Tiêu đề giật gân đập thẳng vào mắt: “Đỉnh lưu Bách Nguyên Triết và bạn gái cũ Tô Hòa hôn nhau giữa phố, nghi ngờ tái hợp”.
Bên dưới là ảnh chụp tôi và Bách Nguyên Triết hôn bóp cổ bên lề đường, dù là ban đêm nhưng đường nét lại rõ đến đáng sợ.
Tôi tê liệt cả người, vậy nên tất cả chuyện tối qua không phải là xuân mộng của tôi, mà là sự thật rành rành!
“Trước đây em chia tay với Bách Nguyên Triết đã bị cả mạng mắng một trận rồi, khó khăn lắm sự nghiệp mới có chút khởi sắc, em lại muốn quay về vết xe đổ năm đó à?”
Tôi im lặng, lòng bàn tay lạnh ngắt: “Chị Lan, tối qua em uống quá nhiều.”
“Uống nhiều à? Người lớn rồi, đừng lấy cớ cho mình nữa.”
Chị Lan giật lại điện thoại: “Không phải đống rắc rối nào chị cũng dọn được cho em!”
Cửa bị đóng sầm lại, tôi hít sâu một hơi, cầm điện thoại nhìn dãy số đã thuộc nằm lòng trên màn hình.
Do dự rất lâu, cuối cùng vẫn nhấn gọi.
“Alo, tỉnh rồi à?”
Gần như bắt máy ngay lập tức, giọng nói lạnh nhạt của Bách Nguyên Triết truyền vào tai tôi.
“Ừm, tối qua chúng ta…”
Tôi nắm chặt điện thoại, nghĩ xem nên mở lời thế nào.
“Tối qua em nôn lên đầu tôi rồi, còn nhớ không? Lát nữa nhớ thanh toán phí giặt đồ.”
Hình như mơ hồ là có chuyện đó thật, nhưng tôi cũng nhớ rõ anh trả đũa bằng cách bóp mông tôi mà.
Thôi bỏ đi, vào thẳng vấn đề vậy.
“Cảm ơn anh tối qua đã đưa tôi về.”
Đầu dây bên kia khẽ cười một tiếng: “Không cần.”
“Tôi gọi cho anh còn một chuyện nữa, là muốn anh đăng bài làm rõ quan hệ của chúng ta, dù sao thì chúng ta…”
Chưa để tôi nói xong, anh đã từ chối thẳng thừng.
“Không đăng. Hotsearch nói cũng là sự thật, chúng ta đúng là đã hôn.”
Anh dừng lại một nhịp: “Hơn nữa, là em chủ động.”
Tôi đúng là sắp bị anh chọc tức đến bật cười, bây giờ là lúc truy cứu xem ai chủ động sao?
Vấn đề chính chẳng phải là nên bàn cách ép dư luận xuống à?
Tôi sắp bị nước bọt fan của anh dìm chết rồi.
“Tôi say rồi, anh không say, sao anh không đẩy tôi ra?”
Giọng anh trở nên uể oải: “Mỹ nhân tự dâng tới cửa, tôi đẩy làm gì?”
“Bách Nguyên Triết, anh đúng là đồ vô lại!”
“Ừ, tôi vô lại. Không còn chuyện gì thì tôi cúp đây.”
“Tút..”
Hay lắm, anh đã không còn là Bách Nguyên Triết của ngày xưa, người từng bị tôi nắm thóp nữa rồi.