CHƯƠNG 7
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Chương 7:
Chỉ vì cậu ấy luôn mang vẻ rụt rè, nên không ít bạn trong lớp mới tránh xa cậu ấy.
Tóc cậu ấy trông khá mềm, có lẽ mấy ngày xin nghỉ đã cắt ngắn đi một chút.
Không hiểu sao, sau khi đặt hộp bánh quy xuống góc bàn của cậu ấy, tôi lại muốn vươn tay chạm thử vào mái tóc đó.
Nhưng ngón tay còn chưa chạm tới, cổ tay tôi đã bị người ta nắm c.h.ặ.t lại.
Cậu ấy không đeo kính.
Trong khoảnh khắc ấy, ánh mắt ấy bộc phát sự nguy hiểm và sắc bén, khiến tôi sững người tại chỗ.
…
Nhận ra là tôi, cậu ấy mới buông tay ra.
Cậu ấy cúi đầu lục trong ngăn bàn, rồi đeo kính vào.
“Có chuyện gì?”
Giọng cậu ấy khá trong trẻo.
Tôi chỉ vào hộp bánh quy đặt ở góc bàn.
“Cái đó… cảm ơn cậu hôm đó đã đỡ giúp tôi… một gậy.”
Cậu ấy nhìn chằm chằm vào túi bánh, không trả lời.
Nói thật, ánh mắt vừa rồi của cậu ấy khiến tôi hơi sợ.
Chỗ này không nên ở lâu.
Tôi vẫy tay chào cậu ấy, rồi chuẩn bị chuồn đi.
Nhưng tôi lại nghe thấy phía sau một tiếng thở dài khe khẽ.
Dù đã đeo kính, nhưng cậu ấy lại đột nhiên không còn vẻ ngờ nghệch như trước.
Cậu ấy đút tay vào túi, nhìn tôi, ánh mắt thẳng thắn đến lạ.
“Cẩn thận Lục Hữu Phong.”
Cảnh báo tôi xong câu đó, cậu ấy liền úp mặt xuống bàn, tiếp tục ngủ.
… Cẩn thận Lục Hữu Phong.
Tôi đương nhiên biết.
Nhưng anh ta là anh trai tôi mà.
Ngẩng đầu không thấy, cúi đầu cũng gặp.
…
Mấy ngày nay, đến cả ba mẹ tôi cũng nhận ra tôi đang né tránh Lục Hữu Phong.
“Tiểu Tinh, có phải con với anh con cãi nhau rồi không?”
Sau bữa tối, mẹ anh ta kéo tôi sang một bên, nhỏ giọng hỏi han.
“Nếu anh con bắt nạt con, con nhất định phải nói với dì đấy.”
“……”
Tôi gật đầu, khẽ đáp một tiếng “vâng”.
Thật ra, đây cũng là một trong những lý do khiến tôi không muốn bóc trần mối quan hệ giữa tôi và Lục Hữu Phong trước mặt người nhà.
Mẹ anh ta đối xử với tôi quá tốt.
Hơn nữa, nhìn từ ngoài vào gia đình chúng tôi vẫn xem như hòa thuận.
Chỉ cần tôi đỗ đại học, thì tôi có thể rời khỏi nơi này, đến một thành phố khác với Lục Hữu Phong.
Đến lúc đó, tôi cũng có thể hoàn toàn thoát khỏi anh ta.
Trước đây, những môn tự nhiên của tôi vẫn luôn không tốt lắm.
Nhưng giờ có lẽ vì ký ức dần hồi phục, hai mảng này đều bắt đầu có chuyển biến.
Cũng vì Lục Hữu Phong, nên việc bắt nạt trong lớp đối với tôi đã dừng lại.
Mặt khác, tôi thật sự có chút tò mò về Tả Hữu.
Trong lớp, cậu ấy vẫn như một hồn ma lang thang, điểm các môn thì đỏ lòm tệ hại.
Nhưng ánh mắt hôm đó khi cậu ấy cảnh báo tôi, rõ ràng không hề giống một người ngốc nghếch.
Chẳng lẽ trước giờ cậu ấy vẫn luôn giả vờ ngu ngơ?
Tôi vốn không phải người thích lo chuyện bao đồng.
Sự tò mò đến đây là đủ, tôi cũng không tiếp tục xen vào cuộc sống của cậu ấy nữa.
Nhưng hôm đó, khi đi ngang qua hành lang phía sau trường, tôi lại vô tình bắt gặp cảnh cậu ấy bị mấy học sinh khối trên xô đẩy.
Mà hôm đó, chính cậu ấy đã lao tới đỡ giúp tôi một gậy.
Vì vậy, lần này tôi không thể khoanh tay đứng nhìn.
Tôi lập tức nghĩ đến việc chạy đi tìm giáo viên.
Kết quả vừa quay người, tôi đã đụng phải một học sinh khác đang đứng canh chừng
“Đàn em, em định đi đâu thế?”
Toang rồi.
Tôi bị ép lùi dần vào góc. Chỉ trong chớp mắt, mấy người khác đã vây kín tôi.
“Ồ, trông cũng xinh đấy chứ?”
Áo sơ mi đồng phục của tôi bị họ thô bạo kéo giật.
“Chơi với bọn anh một lát nhé?”
…
Mấy người này trông như đã không còn hy vọng thi đỗ đại học, cũng hoàn toàn không sợ bị đuổi học.
Ánh mắt tôi không tránh khỏi đảo quanh, rồi rơi vào Tả Hữu phía sau họ.
Cậu ấy đã đứng dậy.
Có lẽ cậu ấy định lén lút chạy ra báo giáo viên, nhưng lại bị một người trong số đó phát hiện.
Và rồi, điều tôi không ngờ tới là… người kia còn chưa kịp lên tiếng, thì Tả Hữu đã tung thẳng một cú đ.ấ.m, nện vào sau đầu kẻ đang túm cổ áo tôi.
Cú đ.á.n.h đó lập tức chọc giận cả đám.
Tôi cứ nghĩ mình lại sắp phải chứng kiến một cảnh bắt nạt đẫm m.á.u và tàn nhẫn.
Nhưng không ngờ, Tả Hữu chỉ tung một cú đá, đã quét văng kẻ đang túm lấy cánh tay cậu ấy.
Tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang lên ở chính cái góc vắng vẻ do bọn họ tự chọn.
Âm thanh xương va chạm, tiếng nắm đ.ấ.m nện vào da thịt, tôi gần như sững sờ nhìn cậu thiếu niên thường ngày trong lớp rụt rè, luôn bị bắt nạt kia.
Không hiểu bằng cách nào cậu ấy lại đ.á.n.h ngã mấy học sinh khối trên, đến mức họ lật nhào xuống đất, bò cũng không bò dậy nổi.
Giữa một loạt tiếng rên rỉ “ối ối”, Tả Hữu còn lạnh lùng bồi thêm một cú.
Cậu ấy cau mày, đưa tay chỉnh lại gọng kính trên sống mũi, rồi hơi bất đắc dĩ đ.á.n.h giá tôi.
“Quả nhiên vẫn nên đi thẳng lên văn phòng giáo viên báo cáo.”
“……”
Tôi hình như vừa phát hiện ra một bí mật rất ghê gớm.
Tả Hữu thu dọn cặp sách, đi cùng tôi về nhà.
Trên đường, khi đến lần thứ mười ba tôi quay sang nhìn cậu ấy, cuối cùng cậu ấy cũng liếc tôi một cái.
“Cậu muốn hỏi gì tôi cũng sẽ không nói đâu.”
“……”
Tôi nhún vai, nhìn những tòa nhà cao tầng san sát…
Được thôi.
Ai mà chẳng có bí mật.
Cậu ấy dù không muốn nói cho tôi, nhưng lại bắt đầu dò hỏi bí mật của tôi.
“Vì sao cậu không tránh xa Lục Hữu Phong?”
“Ba mẹ cậu rất yêu cậu, dù là báo giáo viên cũng là một lựa chọn không tệ.”
“……”
Tả Hữu là một người xa lạ tỉnh táo và trầm lặng.
Có lẽ vì hoàn cảnh tương đồng, nên tôi luôn không nhịn được mà nói với cậu ấy rất nhiều chuyện.
Mấy ngày tiếp theo sau khi tan học, tôi đều đi cùng cậu ấy.
Phần lớn là tôi nói.