CHƯƠNG 1

Cập nhật lúc: 08-01-2026
Lượt xem: 38

Người bắt nạt tôi ở trường, đã trở thành anh trai tôi.

Ban ngày, lúc ở trường anh ta đẩy tôi vào nhà vệ sinh để sỉ nhục.

Ban đêm, trước mặt ba mẹanh ta xoa đầu tôicười dịu dàng.

Cơn ác mộng của tôiđã kéo dài từ trường học, rồi vào thẳng trong nhà.

Chương 1:

Một giờ sáng, Lục Hữu Phong mở cửa phòng tôi.

Anh ta đút tay vào túi, hài lòng nhìn tôi co rúm trong góc phòng.

“Tốt lắm. Tối nay không khóa cửa.”

Hôm qua tôi khóa cửa không cho anh ta vào.

Hôm sau, ở nhà vệ sinh trường, anh ta liền cắt đứt dây vai áo của tôi.

Trong màn đêm, anh ta thong thả bước đến trước mặt tôi.

Gương mặt hoàn hảo ấy khi cười, trong mắt tôi lại giống như ác quỷ bò lên từ vực sâu vô tận.

Cằm tôi bị bóp c.h.ặ.t, rồi những chiếc cúc trước n.g.ự.c bị anh ta thuần thục tháo ra.

Bàn tay anh ta dừng lại trên xương quai xanh của tôi.

Nhiệt độ xa lạ từ đầu ngón tay khiến tôi theo bản năng rụt lại, nhưng đổi lại chỉ là nụ cười trêu chọc của anh ta.

Anh ta cúi thấp người, ghé sát tai tôi.

“Ở chỗ này của em.”

Cảm giác xa lạ lập tức xuyên qua da, lan khắp cơ thể.

“Xăm tên anh lên đây, được không?”

Tôi hoảng sợ, đẩy mạnh anh ta ra.

Anh ta đứng thẳng dậy, cười như không  chuyện gì.

“Anh chỉ đùa thôi.”

… Nhưng mỗi trò đùa của Lục Hữu Phong, đến cuối cùng đều ứng nghiệm trên người tôi.

Ánh mắt anh ta lơ đãng lướt qua giá treo đồ, rồi tiện tay chỉ vào một chiếc váy.

“Ngày mai mặc cái này.”

Đúng vậy.

Từ khi Lục Hữu Phong trở thành anh trai trong gia đình tái hôn của tôi, đến việc mỗi ngày tôi mặc gì, anh ta cũng muốn kiểm soát.

Lục Hữu Phong ghét tôi.

Ngay lần đầu gặp anh ta sau khi chuyển sang lớp mới tôi đã biết anh ghét tôi.

Anh ta là chủ tịch hội học sinh, luôn nằm trong top mười toàn khối.

Ngoại hình đẹp, quan hệ tốt.

Vì thế, muốn dồn sự bạo lực của mình lên một người, với anh ta mà nói, quá dễ.

Ban đầu là bị cô lập.

Sau khi biết Lục Hữu Phong không ưa tôi, thì gần như chẳng còn ai muốn lại gần tôi nữa.

Rồi họ bắt đầu dùng bạo lực với tôi.

Thực ra Lục Hữu Phong không thích tự tay đ.á.n.h tôi.

Nhưng anh ta  vô số cách nghiền nát lòng tự trọng của tôi, khiến tôi không bao giờ ngẩng đầu lên được.

Anh ta cắt nát mái tóc dài tôi nuôi bao năm, ấn đầu tôi xuống, ép tôi phải nhìn biểu cảm tuyệt vọng của chính mình.

Cho người dùng b.út không tẩy được viết những lời dơ bẩn lên bàn học của tôi, kéo theo cả lớp cười ầm lên.

Tôi bị quấy rối, nên không thể tập trung học hành cho đàng hoàng.

Còn  một đám người, cứ đợi lúc phát bài kiểm tra thì sẽ to tiếng đọc điểm số của tôi lên.

Vì vậy, khi tôi biết người phụ nữ ba tôi sắp cưới,  một đứa con trai tên là Lục Hữu Phong tôi liền cảm thấy, cả bầu trời của mình sắp sụp xuống rồi.

“Sau này, nó là anh trai con.”

Ba tôi vỗ vai anh ta, đẩy anh ta đứng trước mặt tôi.

Lục Hữu Phong khẽ cong môi, mỉm cười dịu dàng với tôi.

“A Lục học rất giỏi ở trường.”

“Bài nào con không biết, cứ hỏi anh nó.”

Vì thế, vào mỗi buổi tối Lục Hữu Phong đều kèm tôi làm bài tập trong phòng.

Anh ta đứng phía sau tôi, cúi người chống tay lên bàn, đầu ngón tay cố ý hay vô tình lướt qua mép bài thi.

Bề ngoài là một người anh tốt quan tâm đến thành tích của em gái.

Nhưng thực chất, những đốt ngón tay của anh ta sẽ thong thả ép sát vào eo tôi.

“Em hoàn toàn  thể nói với ba em tất cả những chuyện anh đã làm với em.”

Nhưng chắc em cũng đoán được, hậu quả sẽ là gì, đúng không?”

Sáng hôm sautôi không mặc bộ đồ Lục Hữu Phong chỉ định để đi học.

Trên bàn ăn, anh ta nhướn mày, không nói gì.

Có một điều là, trước mặt ba mẹanh ta lúc nào cũng ngụy trang bản thân thành một đứa trẻ ngoan ngoãn, ưu tú.

Nhưng khi đến chỗ giá giày ngay góc khuất không ai nhìn thấy…

Lục Hữu Phong liền đá nhẹ vào mũi giày tôi, bực bội lên tiếng.

“Không phải bảo em mặc cái váy đó sao?”

“……”

Tôi mím môi, ngẩng đầu nhìn anh ta.

“Vì sao anh nhất định phải đối xử với tôi như vậy?”

Rõ ràng trước khi gặp, tôi và anh ta hoàn toàn không quen biết.

Sự thù ghét mà anh ta dành cho tôi rất trực tiếp, cũng rất vô lý.

Nhưng anh ta chẳng buồn trả lời loại câu hỏi này, mà chỉ cúi thấp người xuống, nhìn tôi chăm chú.

“Không nghe lời à?”

“Em xong rồi.”

Tôi từng nghĩ, chỉ cần mình luôn ở trong lớp, theo sát tập thể để lên lớp, nghe giảng, thì  thể tránh được những trò trêu chọc.

Nhưng tôi đã đ.á.n.h giá thấp thủ đoạn của bọn họ.

Sau khi tập thể d.ụ.c buổi sáng xong, quay lại lớp, tôi tiện tay rút một cây b.út từ hộp b.út ra.

Nhưng ngay lập tức tôi đã chạm phải thứ gì đó đang ngọ nguậy.

Nhìn vào trong, tôi lập tức hất phăng cả hộp b.út đi.

Thứ tôi sợ nhất, là côn trùng.

Mà trong hộp b.út của tôi lúc đó, là mấy con sâu lông đang quằn quại.

Có những thứ vừa là nỗi sợ sinh lý, cũng vừa là nỗi sợ tâm lý.

Với côn trùng, chỉ cần liếc một cái thôi, toàn thân tôi đã nổi hết da gà.

Thế nên tôi hoảng loạn lùi lại, đụng mạnh vào phía sau lớp, gây ra một tiếng động rất lớn.

Tôi thật sự rất sợ.

Rất, rất sợ.

Nhưng dáng vẻ co rúm đó của tôi, chẳng mấy chốc đã trở thành trò cười của tất cả mọi người.

“Đệt, làm tao giật cả mình.”

“Đại Hoàng, mày nhét cái gì vào hộp b.út của nó vậynhìn nó sợ đến mức này rồi kìa.”

Lục Hữu Phong vừa hay cầm bài kiểm tra từ ngoài lớp đi vào, thấy tôi như vậy, liền ngồi xổm trước mặt tôi.

“Ơ, sợ đến khóc luôn rồi à.”

Đầu ngón tay anh ta nhẹ nhàng lướt qua mí mắt tôitôi lập tức quay mặt đi.