CHƯƠNG 2
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Chương 2:
Hành động này, rõ ràng đã khiến Lục Hữu Phong lại khó chịu thêm vài phần.
Đốt ngón tay anh ta tì vào cằm tôi, bẻ mặt tôi quay lại.
“Gan nhỏ thật đấy.”
“……”
Khoảng thời gian buổi chiều sau đó, đám con trai kia cứ cố tình hay vô tình lượn quanh chỗ ngồi của tôi.
Tôi sợ bọn họ lại mang mấy thứ côn trùng quái gở tới, nên suốt buổi chỉ dám úp mặt xuống bàn.
“Này, anh nói này…”
Tan học, Lục Hữu Phong đi phía sau tôi.
“Bị bọn anh chơi cho tức à?”
“Trước đây dù bọn anh có hành em kiểu gì, em cũng đâu có tức.”
Anh ta hứng thú nghịch móc treo trên cặp sách của tôi.
Tôi hít sâu một hơi, dừng lại nhìn anh ta.
“Lục Hữu Phong, tôi có thù oán gì với anh sao?”
“Vì sao anh nhất định phải đối xử với tôi như vậy?”
“……”
Ánh hoàng hôn chiếu lên đôi mắt người trước mặt, vẽ nên một đường cong rực rỡ.
Anh ta cười lên, trông vô cùng dịu dàng và chu đáo.
“Em thật đáng yêu.”
……
Biến thái.
Ba tôi đã một mình nuôi tôi lớn, ông luôn nói tính tôi rất ôn hòa, chuyện gì cũng không chịu nói với gia đình.
Đúng vậy.
Thực tế, tôi là kiểu người rất giỏi chịu đựng.
Chỉ cần nhìn việc Lục Hữu Phong bắt nạt tôi suốt hai năm mà tâm lý tôi vẫn chưa sụp đổ là biết, tôi thật sự cũng không để bọn họ vào lòng bao nhiêu.
Nhưng côn trùng thì khác.
Bọn nó thật sự ghê tởm đến mức tôi không chịu nổi.
Vì thế, về đến nhà, tôi hầu như không tương tác gì với Lục Hữu Phong.
Hình tượng người anh tốt của anh ta cuối cùng cũng không giữ nổi được nữa.
Tôi cứ nghĩ anh ta sẽ nổi trận lôi đình, nhưng không ngờ sau khi tắm xong, anh ta chỉ đi thẳng vào phòng tôi.
Giọng điệu mập mờ hỏi:
“Hử? Giận thật rồi à?”
Tôi cúi đầu tính toán bài dưới b.út, không thèm để ý đến anh ta.
“Côn trùng không phải anh bỏ đâu nhé. Nếu anh biết em sợ mấy thứ đó đến vậy…”
“Thì chắc chắn anh sẽ để chúng xuất hiện trước mặt em theo một cách kích thích hơn, em thấy đúng không?”
… Nghe chẳng khác nào lời thì thầm của ác quỷ.
Thế mà người đứng bên cạnh lại còn rất vui vẻ xoa đầu tôi một cái.
“Câu bốn tính sai rồi. Bảo sao em ngốc như vậy.”
…
Tôi cau mày, bực bội gạch bỏ toàn bộ công thức trên giấy.
Đổi lại, là một tiếng cười khẽ đầy trêu chọc của anh ta.
…
Ngày hôm sau, kẻ bỏ côn trùng vào hộp b.út của tôi đã đứng trước mặt tất cả mọi người để xin lỗi.
Lời nói ấp a ấp úng, nhưng vết thương trên người hắn thì rõ mồn một.
Tôi cụp mắt, liên tục làm bài, không nhìn bọn họ thêm lần nào.
Bàn học của tôi từ lâu đã bị người ta dùng b.út không tẩy được viết kín những chữ dơ bẩn.
Nhưng quá đáng hơn là, bọn họ còn để cho tôi sử dụng cái bàn tệ nhất trong lớp.
Bàn lúc viết thì lắc lư, mỗi lần tôi ấn b.út mạnh, lại phát ra tiếng động khó chịu.
Lục Hữu Phong giữ c.h.ặ.t bàn rồi ngồi xổm trước bàn tôi, gấp giấy lại, chèn dưới chân bàn.
“……”
Người này, dạo gần đây có chút khác thường.
Dĩ nhiên tôi không hề nghĩ anh ta sẽ đột nhiên mềm lòng mà buông tha tôi, tôi vẫn luôn hiểu theo cách của mình: anh ta chỉ đang nhịn, chờ một cú lớn hơn.
Anh ta đút tay vào túi, cúi mắt nhìn tôi.
Một lúc sau, khóe môi anh ta cong lên, nở một nụ cười hờ hững.
…
Hôm nay là sinh nhật tôi.
Những năm trước, sinh nhật đối với tôi ít nhất vẫn là một ngày đáng để mong chờ, nhưng năm nay thì không vì hôm nay có Lục Hữu Phong.
Buổi tối, cả nhà chúng tôi đi ăn ở nhà hàng.
Không khí hòa thuận trên bàn ăn không thể khiến tôi quên đi sự hiện diện của người ngồi cạnh mình.
Đôi chân anh ấy cứ cựa quậy dưới gầm bàn. Cuối cùng, khi đến lúc thổi nến bánh sinh nhật, anh ta tinh nghịch vươn tay ra và khẽ chạm vào eo tôi.
Ba tặng tôi một chiếc máy đọc sách điện t.ử.
Mẹ tặng tôi một sợi dây chuyền.
Còn Lục Hữu Phong tặng tôi một chai nước hoa.
Hộp quà của chai nước hoa có vẻ hơi nặng, ban đầu tôi cũng không để ý.
Đồ anh ta tặng, tôi xưa nay chẳng muốn nhìn thêm lần thứ hai.
Nên về đến nhà, tôi ném thẳng vào một góc.
Cho đến nửa đêm mười hai giờ, cửa phòng tôi bị anh ta đẩy mở.
Động tác lén lút chui vào phòng tôi của người này quen tay đến mức đáng sợ.
Tôi cau mày, nhìn nụ cười trên mặt anh ta.
“Không xem quà anh tặng à?”
Anh ta tựa vào khung cửa, giọng điệu thản nhiên hỏi tôi.
Lúc ở nhà hàng, tôi đã mở ra xem rồi.
Dường như nhìn ra sự nghi hoặc của tôi, anh ta cười, bổ sung một câu:
“Còn một lớp nữa.”
…
Lục Hữu Phong lúc nào cũng biết cách làm tôi xấu hổ.
Đây là món quà sinh nhật từ người anh trai thân yêu của tôi. Nhìn vào thì chỉ thấy một chai nước hoa. Nhưng bên trong chiếc hộp còn một lớp, lúc tháo ra là một chiếc vòng cổ. Dành cho một con ch.ó.
…
Tôi trừng mắt nhìn anh ta, trong khi anh ta mỉm cười thân thiện.
“Được đặt làm riêng trước ba tháng, em không thích sao?”
Người đàn ông bước đến chỗ tôi, lấy một chiếc vòng cổ từ hộp quà và đeo lên cổ tôi. Chất liệu da mềm mại chạm vào da tôi, và anh ta nghiêng đầu, mỉm cười mãn nguyện.
“Nó thực sự hợp với em đấy.”
Tôi đẩy anh ta ra đột ngột.
Tôi biết Lục Hữu Phong thích nhìn thấy vẻ mặt mặt xấu hổ của tôi. Tôi càng xấu hổ, anh ta càng phấn khích.
Khi kết quả kỳ thi mới được phát xuống, tôi nhìn chằm chằm vào dãy điểm t.h.ả.m hại trên đó.
Tôi dường như bẩm sinh đã không nhạy cảm với những con số, đến mức các môn như toán, vật lý ở chỗ tôi đều trở nên vô cùng khó khăn.
Bài thi đã bị cả lớp chuyền tay xem qua một lượt, đến khi rơi vào tay tôi thì đã nhăn nhúm hết.
Tan học, giáo viên gọi tôi lên văn phòng.
Trong văn phòng lúc đó còn có một người khác.