CHƯƠNG 3
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Chương 3:
Nếu tôi là kẻ đội sổ thứ hai ổn định, thì người này chính là đội sổ thứ nhất ổn định.
Cả học kỳ tôi chẳng thấy mặt cậu ta mấy lần, vì lần nào cũng thấy cậu ta co mình trong góc.
“Hai em là hai học sinh kém toán nhất lớp.”
Ánh mắt sắc bén của cô giáo xuyên qua tròng kính, nhìn chằm chằm chúng tôi.
“Cô sẽ sắp xếp cho hai em một người kèm học, chịu khó học hành cho đàng hoàng.”
“Ba người các em lập thành một nhóm học tập. Có gì không hiểu thì hỏi Lục Hữu Phong, nghe rõ chưa?”
…
Lục Hữu Phong.
Kẻ chủ mưu bạo lực học đường tôi lại trở thành trợ giảng học tập của tôi.
Tôi nhìn người từ ngoài văn phòng bước vào, được cô giáo vỗ vai gửi gắm kỳ vọng.
Anh ta cười, nhìn tôi.
Tôi tưởng tượng tương lai của cái gọi là nhóm học tập ch.ó má ấy.
Đây chắc chắn là khởi đầu của một vòng ác mộng mới.
…
Ánh chiều tà xuyên qua cửa sổ rọi vào lớp học.
Lục Hữu Phong ngồi trên bàn phía trước tôi.
“Cái quái gì vậy, mày thật sự kèm hai đứa ngu này à?”
Đám bạn phía sau anh ta cười cợt phụ họa.
Cậu con trai bị kéo vào diện phải học kèm, tên là Tả Hữu.
Lúc này, cậu ta đang cuộn người trong góc, run rẩy không ngừng.
Có vẻ cậu ta bị đám du côn trong lớp bắt nạt đã lâu, hơn nữa… trí tuệ cậu ta dường như cũng thật sự có vấn đề.
“Rồi, nhìn câu đầu tiên.”
Lục Hữu Phong làm bộ làm tịch cầm bài thi của tôi lên, nhưng sự chú ý của tôi đã dồn hết vào cậu con trai bên cạnh.
Cậu ta run liên tục, đến cả cái bàn cũng rung theo.
“Này.”
Hoàn hồn lại, chân Lục Hữu Phong đã đá mạnh vào bàn tôi.
Anh ta tay đút túi, từ trên cao nhìn xuống tôi.
“Em nhìn anh, hay nhìn nó?”
“……”
Tôi và anh ta nhìn nhau hồi lâu, cuối cùng anh ta là người bật cười trước.
“Hai đứa, một đứa 21 điểm, một đứa 12 điểm.”
“Đúng là xứng đôi thật.”
…
Có lẽ vì bị thành tích xuất sắc của Lục Hữu Phong kích thích.
Về đến nhà, ba vừa nhìn thấy bài thi của tôi đã mắng cho tôi một trận.
“Hồi tiểu học, trung học con còn từng giành được huy chương vàng Olympic cơ mà? Sao bây giờ lại thành ra thế này?!”
… Trên tường phòng tôi, quả thật vẫn còn treo những tấm giấy khen năm đó.
Nhưng tôi của hiện tại, chỉ cần nhìn thấy con số là đầu đã bắt đầu đau.
Tôi nhìn bài kiểm tra toán hôm nay, tôi cảm nhận rất rõ việc học toán với tôi khó hơn các bạn khác, đến cả áp công thức cũng không làm nổi.
Vì ba đã yêu cầu Lục Hữu Phong kèm tôi học, nên lần này anh ta đã đường đường chính chính bước vào phòng tôi.
Anh ta dựa vào bàn học của tôi.
Ngay lúc tôi nghĩ anh ta sắp mở miệng châm chọc, thì anh ta chỉ nói rất khẽ:
“Có chỗ nào không hiểu thì hỏi anh.”
…
Tôi còn tưởng mặt trời mọc đằng tây.
Hóa ra là vì mẹ anh ta đang theo sau, bưng một đĩa trái cây bước vào phòng.
“Thấy hai đứa anh em hòa thuận thế này là dì yên tâm rồi.”
Mẹ của Lục Hữu Phong là kiểu phụ nữ điển hình, đoan trang, hiền thục, từ trước đến nay vẫn đối xử với tôi rất tốt.
Bà từng nói với tôi rằng, trước đây Lục Hữu Phong còn có một đứa em gái.
Nhưng… hình như đã xảy ra chuyện gì đó, nên đã qua đời.
Vì thế, bà luôn lo lắng việc tôi và Lục Hữu Phong không hòa hợp với nhau.
“Vậy hai đứa cố gắng ôn bài cho tốt nhé. Tiểu Phong, con nhớ kèm em gái cho đàng hoàng.”
Mẹ của Lục Hữu Phong vừa rời đi thì sắc mặt anh ta liền thay đổi.
Anh ta hơi nghiêng người về phía trước, đứng sau lưng tôi, và chậm rãi véo dái tai tôi.
“Hữu Tinh” – anh ta nhắc đến tên của cậu bạn đã run rẩy suốt buổi chiều.
“Sao em không đi quyến rũ cậu ta đi?”
…
Tôi không hiểu nổi suy nghĩ của anh ta.
“Tôi…” Trước khi tôi kịp nói “không“, thì anh ta đã túm lấy cằm tôi.
Anh ta nheo mắt, những đốt ngón tay thản nhiên cào vào cằm tôi.
“Nếu em từ chối, anh sẽ đăng những bức ảnh anh chụp của em hôm đó lên diễn đàn của trường.”
Anh ta đang ám chỉ những bức ảnh anh ta chụp sau khi cắt dây áo n.g.ự.c của tôi trong nhà vệ sinh.
Tôi đẩy anh ta ra. “Tùy anh thôi.”
Tôi không quan tâm người khác nhìn tôi thế nào, mà Lục Hữu Phong cũng sẽ không thật sự tung ảnh của tôi lên diễn đàn.
Nhưng rõ ràng, anh ta không phải kiểu người chịu dừng lại.
Trong lớp dần dần bắt đầu lan truyền chuyện tôi và Tả Hữu đang ở bên nhau.
Rồi một buổi sáng nọ, trên bảng đen xuất hiện hai cái tên rất to… là tên tôi và tên Tả Hữu.
Ở giữa là một hình trái tim.
Cảnh đó kéo theo không ít tiếng cười nhạo.
“Hai người này mà cũng thành một cặp à?”
“Cái gì thế, đùa nhau à?”
“Yêu sớm ghê chưa.”
Tên tôi bắt đầu bị cố tình gắn c.h.ặ.t với Tả Hữu.
Trong giờ học, hễ giáo viên gọi tôi trả lời, bên dưới liền có người ồn ào gọi tên Tả Hữu.
Lúc tập thể d.ụ.c, tôi bị họ cố ý đẩy để đứng sát cạnh Tả Hữu.
“Em biết không? Hình như tên đó thích em rồi đấy.”
Buổi tối, Lục Hữu Phong vào phòng tôi, ngồi xuống trước giường.
“Hôm nay anh thấy nó nhìn em, tai đỏ hết cả lên.”
“Nhưng chắc nó không biết…”
Giọng anh ta hạ thấp, ép sát tôi mang theo ý đe dọa.
“Người nó thích, trước mặt anh, cũng chỉ đến thế thôi”
Tôi nhìn chằm chằm vào anh ta.
Lục Hữu Phong lúc nào cũng cười với tôi rất dịu dàng, nhưng những lời anh ta nói ra chưa bao giờ là như vậy.
“Lâm Hữu Tinh, em có biết không.”
“…Em thật sự rất hợp để bị sỉ nhục.”
…
Anh ta thông qua một cậu con trai hoàn toàn không liên quan đến tôi, giẫm đạp lòng tự trọng của tôi xuống đất, rồi nghiền nát một cách tàn nhẫn.
Tôi từng nghĩ, nếu mình đã ở sâu trong địa ngục rồi, thì ít nhất cũng không nên kéo thêm một người vô tội xuống cùng.
Nhưng… đã quá muộn.
…