CHƯƠNG 4
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Chương 4:
Ngày hôm sau, tôi bị người ta dồn vào góc tường, rồi toàn bộ sách trong cặp bị trút hết lên người tôi.
Tả Hữu đột ngột lao tới, kéo tôi ra ngoài.
Thật ra, đây là cách bọn họ thường dùng để bắt nạt tôi.
Vu cho tôi trộm tiền của họ, rồi đổ hết đồ trong cặp ra để lục soát.
Việc một người nhát gan sợ chuyện như Tả Hữu lại xông ra cứu tôi thật sự không ai ngờ tới.
Ngay sau đó, phía sau vang lên những tiếng huýt sáo.
Cậu con trai kéo tôi chạy, như thể chính cậu ta cũng không biết sẽ kéo tôi đi đâu.
Tôi nhìn chằm chằm vào sau đầu cậu ấy, tóc có vẻ đã dài ra.
Rồi một cú loạng choạng, tôi suýt bị cậu ấy kéo ngã theo.
Kính của cậu ấy rơi xuống đất.
Tôi cúi người nhặt lên giúp, bất ngờ chạm phải ánh mắt của cậu ấy.
…
Cậu ấy luôn dùng mái tóc dày che khuất gương mặt, nên đó là lần đầu tiên tôi nhìn thấy diện mạo hoàn chỉnh của cậu ấy.
Phải nói thế nào đây.
Tôi chưa từng thấy một đôi mắt nào đẹp đến vậy.
Màu xám khói nhạt, bị ánh sáng xuyên qua một cách mờ nhạt, bên trong lại trống rỗng, không chút gợn sóng.
Vẻ đẹp cực hạn ấy, khiến người ta có một khoảnh khắc đến cả hô hấp cũng khựng lại.
“Cậu…”
Tôi sững người một chút, rồi mới khẽ nói.
“Cậu không nên kéo tôi đi.”
Tôi không biết cậu ấy có hiểu ý tôi hay không.
Cậu ấy chỉ mím môi, không nói gì.
Khi trở lại lớp, cả lớp đều phát ra những tiếng ồn ào trêu chọc dữ dội nhắm vào chúng tôi.
Nhưng Tả Hữu, lại bắt đầu đối xử với tôi ngày càng tốt hơn.
Cậu ấy như thể không hề nhận ra những lời châm chọc ác ý của đám người kia, mà mang bữa sáng cho tôi hay lén lút bỏ kẹo vào ngăn bàn của tôi.
Mỗi lần cậu ấy làm như vậy, mỗi lần cậu ấy nhìn tôi bằng đôi mắt hoàn toàn không hiểu gì về mọi chuyện ấy, thì cảm giác tội lỗi trong tôi lại tăng thêm một chút.
Mục đích của Lục Hữu Phong lại một lần nữa đạt được.
Dù tôi có giãy giụa thế nào, anh ta cũng luôn có cách đạt được điều mình muốn.
Giờ đây, anh ta lại thích tạo ra một thứ hạnh phúc giả tạo, rồi đích thân phá hủy nó.
Ba mẹ phải cùng nhau đi công tác một tuần.
Vì vậy, tôi buộc phải ở nhà một mình với Lục Hữu Phong suốt bảy ngày.
Khi nghe tin này, tôi vô thức run lên.
Lục Hữu Phong ngồi bên cạnh tôi, cúi mắt cười.
Đêm đầu tiên sau khi ba mẹ rời đi, anh ta nghênh ngang chặn tôi ngay trước cửa phòng.
Ngôi nhà rộng lớn yên tĩnh đến mức, ở một khoảnh khắc nào đó, tôi cảm thấy sợ hãi.
Còn anh ta thì tựa vào khung cửa, nghiêng đầu nhìn tôi.
“Biết vì sao mấy ngày nay đám đó không động vào em không?”
“Vì Tả Hữu đã đứng ra chắn hết rồi.”
Nếu ác quỷ trong thế giới của tôi có hình dạng, thì đó nhất định mang hình dáng của Lục Hữu Phong.
“Tiếc thật.”
“Em đã không tận mắt nhìn thấy cảnh nó bị người ta đá dạt đến góc cửa.”
“Có chuyện gì thì cứ nhằm vào tôi!”
Tôi mất kiểm soát, gằn giọng với anh ta.
Có lẽ nhận ra tôi đang run, anh ta khẽ cười một tiếng.
“Em sẽ không phải là… thích nó rồi đấy chứ?”
Tôi nhìn chằm chằm vào anh ta, nghiến c.h.ặ.t răng.
“Lục Hữu Phong, vì sao anh nhất định phải đối xử với tôi như vậy?”
Anh ta tiến lên một bước, tôi lùi lại một bước, cho đến khi không còn đường lui.
“Vậy thì… vì sao em không phản kháng anh?”
Giọng anh ta thấp xuống, như đang truy hỏi tận đáy lòng tôi.
Vì sao tôi không phản kháng, tôi vẫn luôn biết lý do.
Bởi vì tôi…
Tôi cảm giác mình sắp nhớ ra điều gì đó.
Nhưng đúng lúc ấy, anh ta cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi, nhìn tôi rất chăm chú, nở một nụ cười vô hại đến giả tạo.
“Ở với anh.”
“Anh sẽ không động đến nó nữa.”
Lục Hữu Phong từng bước thử thách giới hạn của tôi.
Đến cuối cùng, anh ta kinh ngạc nhận ra… tôi căn bản không có giới hạn.
…
Phòng của Lục Hữu Phong rộng hơn phòng tôi.
Đêm đó, chúng tôi ở chung một không gian.
Nói là ngủ, thì đúng là ngủ.
“Anh nói rồi thì phải giữ lời.”
“Đừng gây phiền phức cho Tả Hữu nữa.”
Tôi nhìn chằm chằm sàn nhà trống rỗng.
Ánh trăng lọt qua khe cửa, vỡ vụn ra.
Anh ta ở phía sau tôi.
Đó là khoảng cách gần nhất tôi từng ở với anh ta.
Tôi nghe thấy một tiếng cười khẽ.
“Vì sao em đối xử tốt với nó như vậy?”
Anh ta đợi rất lâu, nhưng không đợi được câu trả lời.
Có lẽ anh ta cũng biết, tôi sẽ không trả lời.
Anh ta thở dài một tiếng, giọng nói nhẹ đến mức chỉ còn lại hơi thở mơ hồ.
“Nói thật, anh cảm thấy hơi ghen tị với nó rồi.”
…
Ít ra thì, Lục Hữu Phong là người giữ lời.
Dù lệch lạc đến mức nào, nhưng anh ta cũng không còn động đến Tả Hữu nữa.
Và những hành vi bạo lực học đường nhắm vào tôi cũng gần như dừng lại.
Giữa đêm khuya, tôi nghe thấy hơi thở đều đều của người bên cạnh, rồi chậm rãi rời khỏi không gian đó.
Tôi nhẹ nhàng xuống giường, rồi từ từ mở mấy ngăn tủ cạnh bàn học.
Tôi cần xác nhận một chuyện.
Vì thế, mấy đêm nay, đợi anh ta ngủ say, tôi vẫn luôn tìm một thứ gì đó.
Tôi tin chắc, anh ta nhất định sẽ cất nó ở đâu đó trong phòng mình.
Cho đến khi, ở sâu trong tầng thứ ba của giá sách, tôi tìm thấy một chiếc hộp nhỏ có khóa mật mã.
Hộp bằng gỗ, trông như đã có tuổi.
Tôi thử mấy dãy số liên tiếp, nhưng đều không đúng.
Tôi cau mày, đang cân nhắc khả năng lén mang ra ngoài rồi cạy mạnh ra.
Ngay lúc đó, sau lưng vang lên một giọng nói lạnh và rõ:
“Mật mã là 0604. Sinh nhật của em ấy.”
…
Lục Hữu Phong đứng phía sau tôi, ánh mắt thờ ơ nhìn xuống.
Khi không cười, anh ta trông rất lạnh lùng và nghiêm túc.
Ánh trăng vô tận rơi vào đôi mắt anh ta, trông trống rỗng đến vô cảm.
Tôi cúi đầu mở chiếc hộp.