Chương 6
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
ể tránh bị đồng nghiệp đàm tiếu, anh thường đặt đồ ăn qua ứng dụng rồi nhờ người giao tận tay tôi.
Mỗi khi đi khảo sát thực tế tình hình tài chính tại các cửa hàng trực thuộc, anh lại nhắn tin tỉ mỉ dặn dò tôi về tính cách của từng cửa hàng trưởng, nên giao tiếp thế nào để công việc trôi chảy.
Giờ cao điểm tàu điện ngầm quá đông đúc, anh sẽ đậu xe ở một con hẻm nhỏ gần công ty chờ đưa tôi về nhà.
Tôi vừa cảm kích lại vừa có chút rung động.
Tôi chợt nhận ra những sự quan tâm nhỏ nhặt tinh tế này, Lâm Tự sau khi kết hôn chưa từng làm cho tôi lấy một lần.
Tôi nói muốn ăn tôm hùm đất, gã bảo tan làm sẽ mua về. Nhưng cuối cùng lại vác cái xác không về nhà, còn càu nhàu: “Mấy thứ đó bẩn chết đi được, có gì mà ngon! “
Tôi đi lấy bộ vest đặt may cho Lâm Tự, không tìm thấy cửa hàng nên gọi điện hỏi, gã liền gắt gỏng: “Có tí việc đấy cũng làm không xong, cưới cô về đúng là vô dụng! “
Con lớn bị ốm, tôi đưa con vào viện, bảo gã qua giúp một tay, gã từ chối thẳng thừng: “Bắt taxi mà về, tôi có phải tài xế riêng của cô đâu. “
Tôi kể chuyện về Lý Nam Sơ cho cô bạn thân nghe, nó phấn khích cứ như đang xem phim ngôn tình tổng tài bá đạo và người phụ nữ một đời chồng vậy.
Nó đầy mong đợi bảo: “Mày nhất định phải ở bên anh ấy, vả mặt Lâm Tự một vố thật đau vào. “
Tôi còn chưa kịp vả mặt Lâm Tự thì gia đình Kiều Từ Từ đã kéo đến công ty làm loạn, giáng cho Lâm Tự một vố nhớ đời.
Cái bụng của Kiều Từ Từ đã được bốn tháng, nhưng ả vẫn chưa chờ được một đám cưới rình rang như mong đợi.
Cả nhà ả kéo đến cổng công ty làm mình làm mẩy, định ép mẹ chồng tôi phải bỏ tiền rước ả về dinh vẻ vang.
Mấy đồng nghiệp hiếu kỳ kéo nhau ra cổng xem náo nhiệt.
Lâm Tự chạy ra lôi kéo Kiều Từ Từ: “Chẳng phải đã bảo đi đăng ký kết hôn rồi sao, em còn đến đây quậy phá cái gì! “
Mẹ Kiều chỉ tay vào mặt Lâm Tự mà chửi: “Định không tốn một xu mà đòi dắt con gái bà đi đăng ký à, nằm mơ đi nhé! Con gái tôi là sinh viên ưu tú, lại còn là gái tân, nếu anh không nôn ra ba tỷ tiền sính lễ thì đừng hòng xong chuyện với bà đây! “
Nói xong, bà ta ngồi bệt xuống đất gào khóc thảm thiết: “Đứa con gái xinh đẹp của tôi bị nhà họ Lâm lừa gạt rồi, mọi người ơi làm chứng cho tôi với! “
Bà ta còn chỉ đạo ông chồng: “Ông lấy điện thoại ra quay lại hết cho tôi, tôi phải tung lên mạng cho thiên hạ thấy bộ mặt ỷ thế hiếp người của nhà này. “
Mẹ chồng tôi chẳng thèm ra mặt giải quyết, bà trực tiếp báo cảnh sát. Khi cảnh sát đến, bà chỉ cử thư ký ra ngoài trình bày sự việc.
Nào là Lâm Tự ngoại tình, Kiều Từ Từ biết người ta có vợ vẫn cố tình làm tiểu tam chen chân vào, rồi chuyện ả mò đến nhà họ Lâm ép cưới, chuyện ả ăn cắp bí mật thương mại đem bán lấy tiền. ..
Thư ký còn đanh thép cảnh cáo nhà họ Kiều: “Nếu các người dám thêu dệt sự thật, gây lũng đoạn dư luận, chúng tôi sẽ dùng đến pháp luật để trừng trị. “
Cô thư ký đặc biệt nhấn mạnh: “Sếp tổng đã nói rồi, Lâm Tự muốn cưới cô thì bà ấy tuyệt đối không ngăn cản. Nhưng bà ấy sẽ không bỏ ra một xu nào, cũng không tham dự hôn lễ của hai người. Sống tốt hay xấu, các người tự mà cân nhắc! “
Nhà họ Kiều chẳng xơ múi được tí lộc lá nào, lại còn được một phen bêu rếu giữa bàn dân thiên hạ. Lúc bỏ đi, họ còn hăm dọa Lâm Tự phải đưa 350 triệu tiền phá thai, nếu không sẽ đánh gãy chân gã.
Lâm Tự bỗng chốc trở thành trò cười cho cả công ty lúc trà dư tửu hậu.
Người tinh tường đều nhận ra gã đã trở thành quân cờ bị chính mẹ ruột vứt bỏ, thế nên mọi người không kiêng dè mà cười nhạo gã.
Chỉ hai ngày sau, Lâm Tự đã lếch thếch dọn đồ về nhà ở.
Gã chỉ nói ngắn gọn là đã dứt khoát với Kiều Từ Từ, đứa bé cũng giải quyết xong xuôi.
Với thân phận của gã, xoay xở 350 triệu không phải chuyện khó.
Có lẽ gã cũng thấy bố mẹ Kiều Từ Từ chẳng phải dạng vừa, nếu không thỏa mãn được lòng tham vật chất của ả thì cuộc sống sau này chắc chắn sẽ gà bay chó nhảy, ngày nào cũng bị đôi phụ huynh vô học kia mỉa mai châm chọc.
10
Ngày hôm sau, Lâm Tự bỗng dưng dậy sớm lạ thường. Gã làm sandwich cho hai đứa nhỏ, ngồi ăn sáng cùng chúng rồi hỏi tôi có muốn cùng đưa con đi học không.
Tôi từ chối dứt khoát: “Hôm nay anh đưa con đi đi, tôi đến công ty sớm. “
Gã túm lấy tay tôi: “Tôi đang xuống nước cho cô một đường lui đấy, cô còn làm cao cái gì! “
Trước mặt con cái, tôi không muốn đôi co với gã bèn gạt tay ra, lạnh lùng đáp: “Tôi đi làm trước đây. “
Giờ nghỉ trưa, tôi gọi điện cho cô bạn thân: “Tao muốn dọn khỏi nhà họ Lâm. “
Cứ ở lại đó thì không tránh khỏi bị Lâm Tự quấy rầy. Tôi càng sợ mẹ chồng sẽ mặc định chúng tôi lại là người một nhà như trước.
Bạn thân hỏi: “Thế mày đã hỏi qua ý kiến của Lý Nam Sơ chưa? Nếu mày dọn ra ngoài, anh ấy có sẵn sàng bên cạnh mày không? “
“Chưa, tao cũng không định hỏi anh ấy. “
Tôi cảm thấy mối quan hệ giữa mình và Lý Nam Sơ rất mông lung. Tuy anh ấy quan tâm tôi từng li từng tí, tràn đầy tình ý nhưng lại chưa bao giờ chính thức tỏ tình.
Tôi quan niệm rằng nếu thực lòng thích một người thì ít nhất phải có một lời bày tỏ trịnh trọng, chứ không phải cứ mập mờ ám chỉ như vậy.
Cô bạn thân lại xúi: “Thì mày chủ động tí đi, các cụ bảo rồi, cọc đi tìm trâu thì dễ như trở bàn tay ấy mà. “
Vừa hay sắp đến sinh nhật mình, tôi chủ động hẹn Lý Nam Sơ đi ăn tối, coi như lời cảm ơn anh đã chăm sóc tôi suốt thời gian qua.
Vừa tan làm, tôi mới ngồi lên xe của anh thì Lâm Tự đột nhiên xuất hiện, chặn ngay trước đầu xe: “Giang Thập Nguyệt, cô dám trơ trẽn dắt trai đi ngay trước mặt tôi thế này à? “
Tôi mỉa mai lại gã: “Anh thật sự coi mình là cái rốn của vũ trụ đấy phỏng? Cái hạng rác rưởi như anh thì chỉ có lũ ruồi nhặng mới thích bu quanh thôi. “
Lâm Tự không chịu thua kém: “Mẹ tôi chẳng đời nào đồng ý cho cô ở bên hắn đâu, trừ phi cả hai người cùng cút khỏi đây. Lý Nam Sơ, anh chẳng qua cũng chỉ là con chó mẹ tôi nuôi thôi. Còn cô nữa, Giang Thập Nguyệt, với cái trình độ của cô thì ngoài công ty nhà tôi ra, đố đứa nào thèm nhận đấy. Đã không biết điều mà sống cho khép nép vào, lấy đâu ra cái mặt dày mà phô trương thế hả? “
Lâm Tự dù sao cũng là con trai sếp tổng, Lý Nam Sơ không tiện dùng lời lẽ đáp trả. Thấy mình đã đẩy anh vào tình thế khó xử, tôi vội vàng xin lỗi: “Thật ngại quá, chuyện này là do tôi xử lý không khéo. “
Tôi bước xuống xe, nhìn thẳng vào mắt Lâm Tự, đanh thép tuyên bố: “Vậy thì bây giờ chúng ta đến trước mặt mẹ nói cho rõ ràng. Nếu điều kiện để mẹ cho tôi ở lại công ty là phải tái hợp với anh, tôi sẽ lập tức từ chức, vạch rõ ranh giới với anh ngay tại đây. “
Đứng trước mặt mẹ chồng, Lâm Tự như một đứa trẻ bị bắt nạt chạy về mách mẹ: “Mẹ, mẹ có lòng tốt cho Giang Thập Nguyệt một lối thoát, vậy mà cô ta chẳng biết điều chút nào. Đã nhận sự giúp đỡ của nhà mình thì đáng lẽ cô ta phải nhất mực chờ con quay về, để cho con cái một gia đình trọn vẹn chứ. Đằng này cô ta lại lén lút câu dẫn Lý Nam Sơ, muốn vứt bỏ cái gia đình này! “
Chương 7
Tôi cũng bày tỏ rõ thái độ: “Nếu mẹ giữ con lại chỉ để đợi Lâm Tự quay đầu thì con thà rời đi còn hơn. Con không muốn đem hạnh phúc nửa đời còn lại của mình ra đánh cược vào một kẻ giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời như anh ta. “
“Cô. .. ” Lâm Tự không ngờ hình tượng của gã trong mắt tôi lại tệ hại và thấp kém đến mức này.
Thái độ của mẹ chồng lúc nào cũng bình thản. Bà nhìn tôi, ôn tồn nói: “Lúc trước mẹ bảo nhận con làm con gái, một là vì các cháu, hai là để cảm ơn những hy sinh của con cho cái nhà này suốt bao năm qua. Con lựa chọn ra sao, mẹ không có quyền can thiệp. Việc con có trụ lại được công ty hay không cũng phải dựa vào năng lực của chính con. Còn sau này con muốn lấy người thế nào, con phải tự mình nhìn nhận lấy. “
“Còn anh! ” Mẹ chồng liếc nhìn Lâm Tự bằng ánh mắt sắc lẹm. “Đợi đến khi nào anh làm tròn bổn phận của một người chồng tốt, một người con hiếu thảo, một người cha mẫu mực đi rồi hẵng có quyền đòi hỏi người khác! “
Cuối cùng, bà không quên nhắc nhở tôi một câu: “Lý Nam Sơ có phải là người tử tế để gửi gắm hay không, mẹ khuyên con hãy tỉnh táo và để tâm hơn một chút. Con đã làm nội trợ suốt mười năm nay, cách nhìn người nhìn việc vẫn còn đơn thuần lắm, cứ quan sát kỹ thêm chút nữa vẫn tốt hơn. “
Tôi mời Lý Nam Sơ đi ăn bù bữa tiệc sinh nhật hôm đó, anh ấy tặng tôi một sợi dây chuyền mặt hoa hồng.
Tôi nghiêm túc hỏi anh: “Sợi dây chuyền này có ý nghĩa đặc biệt gì không anh? “
Anh ấy cười rất dịu dàng: “Chỉ đơn giản là anh thấy em đeo chắc chắn sẽ rất đẹp nên mua tặng thôi. “
Lý Nam Sơ hỏi tôi sau bữa tối có muốn đi xem phim không.
Tôi lắc đầu từ chối: “Hôm nay chị họ em cất công ghé chơi, để dịp khác anh nhé. “
Anh ấy tỏ vẻ tiếc nuối: “Vậy đành hẹn em hôm khác. “
Rời khỏi nhà hàng, anh ấy tiễn tôi lên taxi. Tôi bảo tài xế chạy đi một đoạn rồi vòng lại, đậu sẵn ở lối ra hầm gửi xe của nhà hàng.
Đợi xe của Lý Nam Sơ chạy ra, tôi lẳng lặng bảo tài xế bám theo sau.
Nửa tiếng sau, xe của Lý Nam Sơ dừng trước cổng một trung tâm thương mại. Một cô gái cao ráo, xinh đẹp đang xách túi lớn túi nhỏ đứng đợi sẵn ở đó.
Anh xuống xe, đặt lên môi cô gái một nụ hôn nồng thắm rồi giúp cô cất đồ vào cốp.
Cô gái khoác tay anh, cười rạng rỡ đầy hạnh phúc.
Quả nhiên, chỉ cần để tâm một chút là có thể nhìn thấu ngay mọi chuyện.
Tôi thản nhiên nói với tài xế: “Đi thôi bác tài, đưa tôi về nhà. “
Về đến nhà, con trai cầm tờ bảng điểm chạy vù đến trước mặt tôi như một chú chim sẻ non vui sướng: “Mẹ ơi, điểm tiếng Anh của con tiến bộ nhanh lắm nhé, con đứng nhất lớp luôn đấy. “
Tôi xoa đầu con: “Đại Bảo của mẹ giỏi quá, cuối tuần này mẹ thưởng cho hai anh em đi công viên giải trí nhé. “
Con gái cũng chạy lại ôm chân tôi nũng nịu: “Tuyệt quá, chúng ta rủ cả bà nội đi cùng nữa mẹ nhé! “
(Hết)