Chương 5
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
ẹ chồng xưa nay vốn không có thói quen thiên vị người nhà. Bà cho phép tôi vào công ty làm việc đã là đặc ân ngoài khuôn khổ rồi. Hiện tại tôi vẫn chưa đủ sức cáng đáng công việc chuyên môn của một kế toán nên bà xếp tôi vào đây để vừa học việc, vừa làm quen và tạo dựng mối quan hệ tốt với đồng nghiệp.
Lâm Tự cũng làm việc ở công ty nhưng khác bộ phận. Thỉnh thoảng chúng tôi vẫn chạm mặt nhau ở phòng pha trà hoặc nhà ăn.
Mọi người trong công ty không biết chuyện chúng tôi đã ly hôn, vẫn đinh ninh cả hai là một cặp vợ chồng son nên thỉnh thoảng lại trêu đùa: “Sao hai vợ chồng không ăn cơm cùng nhau thế? “
“Trưởng phòng bao trà sữa này, có cần lấy thêm một ly cho ông xã cô không! “
Giữa lúc tôi còn đang lúng túng chưa biết rũ sạch quan hệ với gã bằng cách nào thì Kiều Từ Từ đã mò đến tận công ty.
Ả ta cố tình ưỡn cái bụng bầu mới hơn một tháng cao vống lên, đứng ngay quầy lễ tân oang oang đòi tìm chồng.
Lúc này, mọi người mới vỡ lẽ chuyện tôi và Lâm Tự đã đường ai nấy đi.
Nhìn thói hung hăng, khoa trương và đầy tính khiêu khích của Kiều Từ Từ, mọi người trong công ty chỉ nhìn lướt qua là đủ hiểu sự tình bên trong. Chuyện này khiến Lâm Tự vô cùng mất mặt. Gã vội vàng lôi xềnh xệch Kiều Từ Từ, giục ả cút mau về nhà.
Nhưng Kiều Từ Từ đến đây cốt là để dằn mặt khẳng định chủ quyền cơ mà, ả cố tình gào to hơn: “Ông xã, em bé trong bụng nhớ anh quá nên em mới dẫn con đến thăm anh nè. “
Trận làm mình làm mẩy này của Kiều Từ Từ chẳng mảy may ảnh hưởng xấu gì đến tôi. Trái lại, mọi người càng được dịp đồn đoán rằng rất có thể tôi mới là người thừa kế tương lai đang được sếp tổng – tức mẹ chồng tôi – đích thân bồi dưỡng.
Việc Lâm Tự bị mẹ ruột vứt bỏ là chuyện rành rành ai cũng thấy. Còn tôi, với thân phận con dâu cũ, chẳng những không bị đuổi khỏi nhà họ Lâm mà còn đường hoàng bước chân vào công ty. Ý đồ phía sau quá sức rõ ràng.
Để hạn chế chạm mặt Lâm Tự, đến trưa tôi cầm hộp cơm xuống nhà ăn lấy đồ rồi mang thẳng lên sân thượng tầng cao nhất để ăn.
Trên đó có kê sẵn vài bộ bàn ghế nghỉ ngơi, mưa không đến mặt nắng chẳng đến đầu.
Tôi đang cắm cúi ăn, lúc ngẩng đầu lên thì giật mình phát hiện Lý Nam Sơ đã ngồi ngay cạnh từ lúc nào.
Anh ấy cũng mang theo hộp cơm, bên trong là những cuộn sushi được làm cực kỳ tinh tế.
Anh mỉm cười hỏi tôi: “Cô có muốn nếm thử không, tôi tự làm đấy. “
Lý Nam Sơ là cánh tay đắc lực của mẹ chồng tôi. Trong công ty vẫn luôn râm ran tin đồn rằng, vì “thái tử gia” là bùn nhão không trát được tường nên anh ấy mới là Tổng giám đốc tương lai.
Theo phép lịch sự tối thiểu, tôi gắp một miếng bỏ vào miệng. Mùi vị quả thực rất ngon. Thời buổi này, con trai vừa thạo việc công ty lại vừa giỏi tài bếp núc quả thực là của hiếm.
Lý Nam Sơ quan tâm nói: “Sếp Lâm đã đặc biệt dặn dò tôi phải chiếu cố cô. Nếu có việc gì cần giúp đỡ, cô cứ thoải mái lên tiếng nhé. “
Tôi khách sáo gật đầu.
Tôi không có ý định nhờ vả ai giúp đỡ mình. Tôi muốn tự dựa vào năng lực bản thân để bước từng bước về phía trước.
Ở vào giai đoạn tăm tối và mông lung nhất của cuộc đời, việc mẹ chồng dang tay cho một cơ hội để có thời gian bước đệm học hỏi đã là sự may mắn tột cùng rồi. Quãng đường còn lại, tôi phải tự mình giẫm thật chắc từng bước một.
8
Đứa con của chị Dương trong văn phòng bị cảm cúm nặng. Chị ấy nóng ruột muốn vào viện chăm con nên cầu xin tôi giúp kiểm tra lại một tập số liệu để sáng mai dùng gấp.
Đều là người làm mẹ, tôi quá hiểu cảm giác như lửa đốt ruột gan khi con ốm đau, thế nên tôi vui vẻ nhận lời ngay.
Bộ số liệu tài chính lần này liên quan mật thiết đến ngân sách đầu tư cho giai đoạn tiếp theo. Trọng trách về tính chuẩn xác khiến tôi không khỏi toát mồ hôi hột. Mới làm được một lúc, đầu óc tôi đã bắt đầu ong ong quay cuồng.
Tôi vươn vai dãn gân cốt một cái thì thấy Lý Nam Sơ cầm một ly cà phê đi vào.
Anh đặt ly cà phê còn đang bốc khói nghi ngút ra trước mặt tôi: “Tôi tự tay pha đấy, đang thiếu một người nếm thử xem thế nào. “
Ánh mắt Lý Nam Sơ lướt qua màn hình máy tính rồi lại nhìn đống tài liệu trước mặt tôi, anh mỉm cười chỉ bảo: “Cô làm theo cách này thì chậm lắm. “
Anh ấy chỉ ra cho tôi một vài dữ liệu cốt lõi, lại cặn kẽ giải thích mối liên hệ giữa các dữ liệu này với nhau, cộng thêm cách sử dụng một vài phím tắt cơ bản trên phần mềm.
Được anh ấy chỉ điểm, năng suất làm việc của tôi tăng lên gấp bội.
Tôi bật cười hỏi: “Có cái gì là anh không biết làm không vậy? “
Trước đây tôi từng nghe mẹ chồng kể rất nhiều chiến tích xuất sắc của anh ấy. Tốt nghiệp trường danh giá, kiến thức uyên bác. Ngoài khả năng xử lý công việc dễ như trở bàn tay, anh ấy còn từng dùng kỹ thuật hô hấp nhân tạo sơ cứu kịp thời cho một đối tác lớn bị phát bệnh cấp tính, mang về cho công ty một hợp đồng siêu khủng.
Đó là chưa kể anh ấy còn là một tay chơi thể thao cừ khôi. Quần vợt, bơi lội, bóng rổ môn nào cũng ra trò. Giờ tôi lại được chiêm ngưỡng cả tài nấu nướng của anh, đến cả cái thú vui tao nhã như tự pha cà phê cũng sành sỏi đến mức này.
Tôi trêu anh: “Bà xã của anh chắc chắn cũng phải là một người vô cùng hoàn hảo. “
Lý Nam Sơ nghiêm túc đính chính: “Tôi chưa có vợ. Hồi đại học từng hẹn hò với một cô gái nhưng sau đó chia tay rồi, cứ thế cắm đầu vào công việc cho tới tận bây giờ. “
Tôi nhận ra trong lúc nói câu này, ánh mắt anh ấy lại ghim chặt lấy tôi.
Tôi vội vàng cúi gầm mặt xuống nhưng trái tim trong lồng ngực đã đập loạn nhịp.
Anh ấy có hảo cảm với tôi sao?
Tôi thực sự không dám tin.
Tuy anh lớn hơn tôi hai tuổi, nhưng anh vẫn là trai tân chưa vợ. Còn tôi đã là gái một đời chồng lại còn đèo bồng thêm hai đứa con, chính là thể loại bị hắt hủi ghẻ lạnh nhất trên thị trường tái giá.
Một người đàn ông thuộc hàng kim cương chói lóa như anh ấy, dù có nhắm mắt chọn bừa thì cũng làm gì đến lượt tôi.
Cũng may là anh ấy không nán lại quá lâu. Động viên tôi vài câu xong, anh ấy liền quay về phòng làm việc.
Mãi đến mười hai giờ đêm tôi mới lết xác về đến nhà. Vừa mở cửa ra đã thấy Lâm Tự chễm chệ trên sô pha phòng khách, trừng mắt lạnh nhạt nhìn tôi: “Cô không biết bây giờ là mấy giờ rồi à? Đã làm mẹ rồi mà nửa đêm nửa hôm còn lêu lổng bên ngoài. “
Từ lúc Kiều Từ Từ dọn đi, Lâm Tự cũng tò tò xách vali theo. Hôm nay gã vác mặt về nhà, đoán chừng là mới cãi nhau với cô tình nhân nên chuồn về đây để tìm chút bình yên.
Tôi chẳng thèm nể nang, bực dọc vặc lại: “Thế vẫn còn hơn khối kẻ. Đã làm bố người ta rồi mà làm việc thì bất tài vô dụng, đi ngoại tình, làm ba cái trò thất đức ôm trọn hết vào người thế mà vẫn mặt dày không tự biết thân biết phận cơ đấy. “
Trước đây tôi chưa từng dùng lời lẽ cay độc nào để châm chọc gã. Lâm Tự nhất thời chưa thích ứng kịp, bật phắt dậy, tức tối quát: “Giang Thập Nguyệt, cô định làm phản đấy à! “
“Tôi mấy giờ về nhà, đi làm những chuyện gì thì liên quan cái quái gì đến anh. Giờ tôi có ra ngoài tìm đàn ông thì cũng là đạo lý hiển nhiên! “
Lâm Tự giận quá hóa rồ: “Mẹ giữ cô lại cốt là để cô tiếp tục làm con dâu nhà họ Lâm. Bằng không thì bà ấy tống cổ cô đi từ lâu rồi. “
Tôi khựng bước chân định lên lầu, quay đầu nhìn gã: “Tôi nghĩ mẹ không đến mức vô liêm sỉ như anh đâu. “
9
Những ngày tháng sau đó, tôi thường xuyên nhận được sự quan tâm chiếu cố từ Lý Nam Sơ.
Tôi thực sự không biết sự quan tâm này là do mẹ chồng đứng sau chỉ thị, hay xuất phát từ tấm lòng chân thành của anh.
Anh ấy sẽ nhắn tin báo cho tôi biết món cà tím xào thịt băm ở nhà ăn hôm nay dở tệ, khuyên tôi nên sang quán cà tím trộn bên kia đường ăn sẽ ngon hơn.