Chương 2
âm Tự hiện tại vẫn chưa đủ lông đủ cánh để ra ở riêng.
Vốn dĩ mẹ chồng định bồi dưỡng gã thành người thừa kế để tiếp quản công ty.
Năng lực của Lâm Tự chỉ ở mức xoàng xĩnh, tuy cũng làm trót lọt được vài dự án nhưng lỗi vặt lại xảy ra liên miên.
Hai năm trước, gã bị đuổi khỏi chính công ty của gia đình vì nhẹ dạ cả tin người ngoài, khiến công ty mất trắng hàng trăm tỷ đồng, thậm chí gã còn lén bán tháo bất động sản đứng tên mình để gán nợ.
Mẹ chồng nổi trận lôi đình, giáng chức gã xuống làm nhân viên quèn để rèn giũa lại từ đầu.
Cũng chính vào thời điểm đó, tâm tính của Lâm Tự bắt đầu thay đổi.
Gã bắt đầu đi sớm về khuya, lén lút qua đêm bên ngoài. Tôi tìm gã tâm sự thì bị mắng té tát. Gã chê tôi chỉ biết cắm mặt vào xó bếp, chẳng giúp ích được tích sự gì cho sự nghiệp của gã.
Sau đó, gã gặp Kiều Từ Từ.
Gã khoe khoang Kiều Từ Từ học ngành tài chính, từng du học nước ngoài, hiểu biết sâu rộng, vừa là trợ thủ đắc lực, vừa là hồng nhan tri kỷ luôn thấu hiểu gã.
Tôi đồ rằng nguyên nhân lớn nhất khiến hai kẻ đó sống chết bám trụ lại căn nhà này là vì muốn lấy lòng mẹ chồng.
Nếu gã và ả dọn đi, tài sản của bà rất có khả năng sẽ rơi hết vào tay hai đứa con tôi.
Hai đứa nhỏ lại do một tay tôi nuôi nấng dạy dỗ, mai này tất nhiên chúng sẽ hướng về tôi. Thế chẳng khác nào khối tài sản đó lọt vào túi tôi hay sao?
4
Đến bữa cơm, tôi quen tay định đứng dậy dọn bát đũa nhưng lại bị mẹ chồng gọi giật lại: “Bọn trẻ đang ở độ tuổi cần uốn nắn quy củ, thời gian của con nên tập trung vào việc đó, những chuyện lặt vặt khác khắc có người làm. “
Tôi đành ngồi lại cạnh hai đứa nhỏ, thắt yếm ăn cho chúng.
Nhìn chung, mấy món Kiều Từ Từ bưng lên trông cũng khá ngon mắt, bày biện đâu ra đấy.
Quy củ trên bàn ăn nhà tôi là mẹ chồng luôn phải là người gắp miếng đầu tiên.
Bà nếm thử một miếng, đôi mày lập tức nhíu chặt: “Cô mua đồ ăn làm sẵn, mang về hâm nóng rồi trút ra đĩa chứ gì? “
Kiều Từ Từ chột dạ cúi gầm mặt.
Mẹ chồng bắt đầu răn dạy: “Đến cái việc nấu ăn mà cô cũng làm điêu làm trần cho xong chuyện, thế thì còn làm nên cái trò trống gì nữa! “
Lâm Tự vội vàng nhảy ra nói đỡ cho người thương: “Mẹ à, đôi bàn tay của Từ Từ là để tạo ra của cải chứ không phải để làm bếp núc, mẹ ép cô ấy như vậy là làm khó người ta! Mấy việc này vốn dĩ là của Giang Thập Nguyệt, cứ để cô ta làm là xong mà. “
Kiều Từ Từ thừa cơ giẫm đạp tôi: “Mẹ à, con đâu có giống Giang Thập Nguyệt. Cô ta chỉ là đứa con gái nhà quê vô tích sự, chuyện giặt giũ nấu nướng hầu hạ đã ngấm vào trong máu từ bé rồi, việc nhà cứ để cô ta làm đi ạ. “
Nghe những lời này, kết hợp với thái độ hùa theo của Lâm Tự, cõi lòng tôi thực sự nguội lạnh triệt để.
Chắc chắn gã đã quên béng mất chuyện chúng tôi quen nhau hồi đại học, mà thành tích chuyên ngành của tôi lúc đó còn xuất sắc hơn gã rất nhiều.
Chẳng qua vì muốn làm một hậu phương vững chắc, vì muốn nhận được sự công nhận của mẹ chồng, tôi mới bằng lòng vứt bỏ sự nghiệp, dốc hết tâm can lùi về sau làm bệ phóng cho gã.
Mười năm thanh xuân hy sinh, đúng là đem cho chó gặm.
Mẹ chồng dời ánh mắt sang Kiều Từ Từ: “Nghe nói cô tốt nghiệp đại học ở Anh? “
Kiều Từ Từ vội gật đầu: “Dạ vâng thưa mẹ. Từ hồi cấp ba, bố mẹ đã cho con ra nước ngoài. Hồi đó một thân một mình ở. .. “
Ả chưa kịp khoe khoang xong đã bị mẹ chồng cắt ngang: “Cô mang bằng tốt nghiệp ra đây cho tôi xem thử. “
Tôi tinh ý nhận ra sắc mặt Kiều Từ Từ biến đổi cái rụp. Chột dạ sao?
Thấy người tình bị chĩa mũi dùi, Lâm Tự xót xa vội vã lên tiếng: “Mẹ, mẹ làm thế là đường đột quá rồi đấy, chuyện học hành thì ai thèm lừa dối cơ chứ! “
Bản tính của mẹ chồng làm gì cũng phải đào sâu tận gốc rễ. Bà đột nhiên hỏi vậy, tôi lờ mờ đoán được chắc chắn bà đã cho người đi điều tra Kiều Từ Từ. Lai lịch thật của ả mười mươi là khác xa với những lời ả khua môi múa mép.
Còn nhớ lần đầu tiên Lâm Tự đưa tôi về ra mắt và tuyên bố muốn kết hôn, mẹ chồng cũng lập tức cho người về tận quê để điều tra gia cảnh của tôi.
Bố mẹ tôi tuy trọng nam khinh nữ nhưng may thay họ đều là những người nông dân chất phác an phận, chưa từng làm chuyện gì bôi tro trát trấu. Nhờ thế tôi mới qua được ải của bà.
Quả đúng như dự đoán, mẹ chồng rành rọt từng chữ: “Đã xác định tiến tới hôn nhân thì không còn là chuyện của hai cá nhân nữa mà là chuyện của hai gia đình. Hoàn cảnh thực tế ra sao đương nhiên phải nắm rõ. “
Bà gắt gao chĩa mũi nhọn về phía Kiều Từ Từ: “Thói đời bây giờ nhiễu nhương, bằng giả mua ở đâu chẳng được, đến cả việc thuê bố mẹ giả đến diễn kịch cũng chẳng hiếm lạ gì. Tôi cẩn tắc vô áy náy thì có gì sai? Lại có cái loại người còn chưa từng bước chân ra khỏi biên giới, xách váy chạy ra công viên thế giới chụp dăm ba tấm ảnh là đã dám bốc phét mình sinh sống ở nước ngoài nhiều năm. “
Mẹ chồng tôi là một con sói già sừng sỏ trên thương trường, trước giờ làm việc gì cũng dựa vào thực lực và bằng chứng thép, tuyệt đối không có chuyện chỉ nghe dăm ba lời rót mật vào tai.
Áp lực vô hình tỏa ra từ bà khiến Kiều Từ Từ toát mồ hôi hột. Ả lờ mờ nhận ra điều gì đó, đột nhiên “bịch” một tiếng quỳ sạp xuống đất: “Mẹ ơi, con xin lỗi, là con lừa anh Tự. Tại con quá yêu anh ấy, vì muốn theo đuổi anh ấy nên con mới trót buông lời dối trá, con chỉ sợ anh ấy chê bai xuất thân của con. .. “
Lâm Tự há hốc mồm khó tin: “Từ Từ, em. .. em chưa từng đi du học sao? “
Kiều Từ Từ run rẩy gật đầu: “Em tốt nghiệp chuyên ngành tiếng Anh. Hồi đó thành tích của em rất xuất sắc, giảng viên nói nếu em có cơ hội ra nước ngoài thì chắc chắn tiền đồ vô lượng. Chỉ trách gia cảnh nhà em quá nghèo nên em mới đánh mất đi cơ hội đổi đời. .. “
Ả khóc lóc thảm thiết như hoa lê đẫm mưa, ngả ngớn nép vào vòng tay Lâm Tự: “Anh từng nói rồi mà, dù em có mang thân phận nào đi chăng nữa, anh vẫn sẽ luôn yêu em. “
Chẳng biết là do mờ mắt vì tình hay vì sĩ diện không muốn bẽ mặt trước vợ cũ, Lâm Tự vỗ nhẹ lên lưng ả dỗ dành: “Không sao đâu, em đã rất nỗ lực rồi. Trong lòng anh, em luôn là người tuyệt vời nhất. “
Thấy vậy, Lâm Tự được đà lấn tới mặc cả: “Mẹ, mẹ cũng đâu muốn con trai mẹ cả đời lông bông vô dụng đúng không? Con và Từ Từ muốn tới công ty làm việc. Con làm Tổng giám đốc, còn cô ấy sẽ làm thư ký. Lần này có cô ấy kề vai sát cánh, con nhất định sẽ làm nên chuyện. “
Trong lòng tôi thầm cười nhạt. Tên này bị ngu sao? Mẹ đẻ của mình mà gã còn không hiểu tính?
Xưa nay mẹ chồng tôi nổi tiếng là người công tư phân minh, cứ việc mà xét chứ không nể nang ai. Làm gì có chuyện bà nhắm mắt dung túng cho đứa con trai ruột phá nát cơ ngơi do chính tay bà đánh đổi bằng mồ hôi nước mắt cơ chứ?
Quả nhiên, mẹ chồng dằn mạnh đôi đũa xuống bàn, gằn giọng với Lâm Tự: “Anh muốn quay lại công ty cũng được, nhưng phải đi lên từ vị trí nhân viên quèn. Còn về phần Kiều Từ Từ. .. “
Bà liếc xéo ả bằng ánh mắt sắc lẹm: “Đến dăm ba cái việc nhà còn học chưa xong, cô thì làm được cái tích sự gì! “
Lâm Tự và Kiều Từ Từ đành phải cụp đuôi chịu trận.
5
Tôi bắt đầu nhịp sống quanh quẩn hai nơi, sáng tối đều đặn đi lại giữa trung tâm đào tạo kế toán và nhà.
Đầu óc tôi từ việc loanh quanh nghĩ xem nay nấu món gì, quần áo nào giặt máy, đồ nào đem giặt khô, giờ đây đã hoàn toàn chuyển hướng sang các con số, ký hiệu và mớ định khoản sổ sách.
Cùng lúc đó, ánh mắt soi xét khắt khe của mẹ chồng cũng chính thức dời từ tôi sang Kiều Từ Từ.