Chương 1

Cập nhật lúc: 17-04-2026
Lượt xem: 60

Năm thứ mười sau khi kết hôn, chồng dẫn tiểu tam về tận nhà, ngay trước mặt tôi xin mẹ chồng tác thành.

Mẹ chồng gật đầu, đồng ý cho chúng tôi ly hôn.

Bà nhận tôi làm con nuôi, sau đó nắm tay tiểu tam, ân cần dặn dò: “Sau này việc nhà đành giao cả cho cô.”

Tiểu tam: “Con sẽ cố gắng hết sức ạ.”

Mẹ chồng: “Yên tâm, không khó đâu, mẹ sẽ chỉ cho.”

Tiểu tam: “Con cần làm những việc gì ạ?”

Mẹ chồng: “Năm giờ sáng dậy nấu đồ ăn sáng, bảy giờ đưa hai đứa nhỏ đi học, tám giờ bắt đầu dọn dẹp nhà cửa, mười giờ đi chợ chuẩn bị bữa trưa, giờ nghỉ trưa thì giặt giũ quần áo, hai giờ chiều chuẩn bị tiệc trà…”

Tiểu tam: …

1

Tôi và Lâm Tự vừa làm xong thủ tục ly hôn ở Cục Dân chính, Kiều Từ Từ đã vội vàng xách hành lý dọn thẳng vào biệt thự nhà họ Lâm, lấy cớ là được mẹ chồng đặc cách đồng ý.

Dù sao thì căn nhà này cũng đứng tên bà.

Kiều Từ Từ dọn đồ vào phòng ngủ chính, hất hàm vênh váo với tôi: “Hai người ký giấy ly hôn rồi, cô không định nấn ná đòi ngủ chung với anh Tự nữa đấy chứ? Anh ấy bảo cứ nhìn thấy cô là lại buồn nôn.”

Tôi đang phân vân không biết nên dọn đồ đi đâu thì mẹ chồng bước tới.

 

Bà cất giọng: “Thập Nguyệt, con dọn đồ lên phòng dành cho khách ở tầng hai đi.”

Kiều Từ Từ tưởng mẹ chồng đang bênh vực mình, sung sướng ra mặt, ném cho tôi một nụ cười đắc thắng.

Mẹ chồng vốn là người cứng rắn, thét ra lửa, tôi cũng khó mà đoán được ý đồ thực sự của bà.

Bà dời mắt sang vẻ mặt đang đắc ý của Kiều Từ Từ: “Phòng ngủ chính ở tầng một gần bếp hơn, mỗi sáng cô nhớ dậy chuẩn bị bữa sáng.”

Rồi bà lại quay sang dặn tôi: “Cô ta mới đến, nhiều thứ còn chưa nắm rõ. Con cứ lên sẵn thực đơn bữa sáng rồi đưa để cô ta chiếu theo đó mà làm.”

Kiều Từ Từ trợn tròn mắt khó tin: “Mẹ, con đâu biết nấu ăn. Trước giờ việc nhà chẳng phải đều do Thập Nguyệt làm sao ạ?”

Mẹ chồng lập tức nắn gân: “Thập Nguyệt bây giờ là con gái ruột của mẹ, cũng là em chồng cô. Phiền cô sau này tôn trọng con bé một chút, nó còn phải lo chăm sóc lũ trẻ.”

“Thế thì thuê giúp việc cũng được mà.” Kiều Từ Từ lầm bầm. “Thời buổi này nhà có tiền nào mà chẳng có giúp việc.”

Mẹ chồng nghiêm mặt cảnh cáo: “Nhà chúng tôi việc nhà đều do con dâu làm. Mẹ không thích người ngoài xen vào chuyện bếp núc. Nếu cô không tình nguyện thì cứ dọn đi ngay, mẹ cũng chẳng giữ.”

 

“Con… vâng ạ, mẹ.” Kiều Từ Từ đành ngậm bồ hòn làm ngọt.

2

Tôi vừa khuân quần áo và đồ dùng cá nhân lên phòng dành cho khách ở tầng hai thì mẹ chồng bước vào.

Bà đưa cho tôi một tờ đơn đăng ký học kế toán: “Không có nghề ngỗng gì trong tay thì khó xin việc lắm. Bây giờ con phải bắt đầu lại từ đầu, nên chịu khó một chút.”

Nhìn tờ đơn cùng số tiền học phí mẹ chồng vừa chuyển khoản, mắt tôi chợt nhòe đi.

Tôi cứ đinh ninh việc bà nhận tôi làm con gái chỉ là cái cớ ép tôi mau chóng ly hôn với Lâm Tự.

Bà vỗ nhẹ lên vai tôi: “Xốc lại tinh thần đi. Mất chồng chứ có phải mất mạng đâu. Tương lai sống tốt hay không là do con tự quyết định, chẳng ai giúp con mãi được.”

Lúc này tôi mới vỡ lẽ, hoàn cảnh của tôi hiện tại y hệt mẹ chồng năm xưa. Bà dựa vào năng lực của chính mình, không những nuôi lớn Lâm Tự mà còn tự tay gây dựng nên cả một cơ ngơi.

Mẹ chồng đóng cửa đi ra ngoài, nước mắt tôi lúc này mới không kìm được mà trào ra như vỡ đê.

Trên đường từ Cục Dân chính về, tôi đã vô cùng mông lung về tương lai.

Nhà đẻ tôi trọng nam khinh nữ, em trai lại mới lấy vợ. Nếu tôi dắt díu hai đứa con về đó thì chỉ chuốc lấy sự hắt hủi.

Quảng cáo

Shopee

Mua Hàng

Tôi ở nhà làm mẹ bỉm sữa toàn thời gian đã mười năm, hoàn toàn mất đi năng lực cạnh tranh ngoài xã hội. Cho dù tôi có chịu khổ được thì cũng không thể để hai con chịu khổ cùng mình.

Mẹ chồng dốc sức giúp đỡ tôi như vậy quả thực nằm ngoài dự liệu của tôi.

Sống chung ngần ấy năm, thái độ của bà lúc nào cũng lạnh nhạt. Tuy không làm khó tôi nhưng bà chưa từng cho tôi cảm giác ấm áp nào. “Khẩu xà tâm phật”, chắc hẳn là để nói về những người như mẹ chồng.

Sắp xếp xong đồ đạc, tôi chuẩn bị đi đón con tan học. Dưới phòng khách, mẹ chồng đang ra lệnh cho Kiều Từ Từ, bỏ mặc vẻ mặt đầy miễn cưỡng của cô ta: “Cô đi theo để biết đường, sau này còn tiện đón bọn trẻ.”

Kiều Từ Từ giãy nảy: “Đấy có phải con của con đâu, dựa vào đâu mà con phải đi đón!”

“Đó là con của Lâm Tự. Cô muốn ở bên nó thì phải học cách chấp nhận. Không muốn thì bây giờ cút ngay.”

Trên đường đi đón bọn trẻ cùng tôi, Kiều Từ Từ bèn gọi điện cho Lâm Tự về. Gã chỉ trích tôi: “Giang Thập Nguyệt, cô chừa lại cho mình chút thể diện được không? Ly hôn rồi thì dắt con rời khỏi nhà tôi mau lên, cô làm thế này sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống của tôi đấy.”

 

Gã cạn tình cạn nghĩa với tôi thì thôi đi, đằng này lại không ngần ngại vứt bỏ cả con ruột rành rành ra như thế!

Mẹ chồng rất coi trọng hai đứa cháu, vì tương lai của các con, tôi nhất quyết không rời khỏi nhà họ Lâm.

Tôi hít một hơi thật sâu, bình ổn lại cảm xúc rồi đáp: “Giờ chúng ta là anh em ruột thịt rồi, anh đối xử với em gái mình thế à! Chừng nào tôi chưa đi lấy chồng thì vẫn là con gái của mẹ. Nhà này của mẹ, chỉ cần mẹ không đuổi, đố ai có quyền bắt tôi đi!”

Lời của tôi khiến cả Lâm Tự lẫn Kiều Từ Từ nghẹn họng.

Nhận ra không thể tự ép tôi đi được, Lâm Tự đành chạy đi cầu xin mẹ chồng.

Mẹ chồng là người nói một là một, hai là hai. Bà nhấn mạnh: “Anh sống với ai, mẹ không quan tâm. Nhưng mẹ không thể sống xa cháu nội được. Anh không làm nên trò trống gì thì sau này còn có hai đứa nó kế thừa sản nghiệp của mẹ.”

Kiều Từ Từ sấn sổ bước tới dỗ ngọt: “Mẹ ơi, con cũng có thể sinh cháu nội cho mẹ mà.”

Mẹ chồng trợn trừng mắt: “Cái bụng cô có chửa được hay không còn chưa biết, định xin ứng trước đấy à?”

Bà cũng chẳng buồn đôi co mấy chuyện vô bổ với hai người họ: “Việc trong nhà cứ quyết vậy đi. Đứa nào có ý kiến thì tự xách đồ dọn đi, mẹ không cản.”

 

3

Cuối cùng, Lâm Tự và Kiều Từ Từ vẫn không dọn đi mà đành nhẫn nhục chấp nhận sự phân công của mẹ chồng.

Điều này khiến tôi bắt đầu nghi ngờ thân phận thực sự của Kiều Từ Từ.

Dáng vẻ ngậm bồ hòn làm ngọt của cô ta lúc này chẳng giống một thiên kim tiểu thư nhà giàu chút nào. Có đại tiểu thư nào lại đi đâm đầu vào một gã thiếu gia bù nhìn bất tài, rồi hậm hực cắn răng chịu cảnh ngày ngày giặt giũ nấu cơm cơ chứ?

Kể cả nhà chồng có yêu cầu như vậy thì cô ta hoàn toàn dư sức vung tiền thuê bảo mẫu tới làm thay.

Vậy thì chỉ có một khả năng duy nhất: Cô ta là một tiểu thư rởm.