CHƯƠNG 5
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Tôi thì không cho bà bầu thuê nhà đâu, lỡ xảy ra chuyện thì ai chịu trách nhiệm?”
“Các người quá ngây thơ! Đây là mượn con sinh phúc, để bà ta sinh con trong nhà mình là người ta lấy đi vận khí con cháu nhà mình đấy, rất đáng sợ!”
Bình luận ngày càng loạn.
Tin đồn lan truyền, căn hộ định bán dần bị đồn thành “nhà có vong”.
Môi giới ban đầu còn rất tự tin, nhưng sau đó đành tiếc nuối thông báo:
“Ba ngày liền không có ai hỏi mua căn hộ này nữa rồi.”
Ngày ký hợp đồng với đôi vợ chồng kia cũng gần tới.
Tôi không kìm được, khẽ nói với chồng:
“Hay là, chuyện kia… mình đừng giấu nữa?”
Chồng tôi thở dài một tiếng.
“Thôi cũng được! Từ Phong hơn ba mươi rồi, cũng nên chịu trách nhiệm với đời mình.”
Quyết định xong, ông ấy gọi điện cho Từ Phong.
Vừa nghe máy, Từ Phong đã đắc ý:
“Không phải muốn bán nhà à? Bán đi!”
“Xem ai dám mua căn nhà của nhà mình!”
Chồng tôi nhắm mắt, thở dài:
“Từ Phong, cha con mình duyên mỏng, con trách ba mẹ không có tiền, không thể giúp gì cho con.”
“Giờ để lấy lòng vợ, con sẵn sàng hi sinh lợi ích của ba mẹ.”
“Nhưng có một chuyện, trước khi cắt đứt quan hệ, ba mẹ thấy vẫn nên nói rõ cho con biết.”
Từ Phong sốt ruột:
“Có gì thì nói, đừng vòng vo.”
Chồng tôi gửi luôn bản chẩn đoán bệnh năm xưa cho nó:
“Năm con 16 tuổi, mê trò bốc đầu xe đạp điện.”
“Một lần té xe, cả người lẫn xe bị cuốn vào gầm xe tải. Đầu bị chấn thương, xương sườn gãy hai cái.”
Từ Phong càng bực:
“Chuyện cũ mốc meo, nhắc lại làm gì?”
“Không chỉ gãy xương, chấn thương đầu, mà bác sĩ còn nói con bị tổn thương cơ quan sinh sản – suốt đời không thể có con.”
Từ Phong như bị ai bóp nghẹn họng.
Im lặng hồi lâu, mới bật cười giận dữ:
“Vì 200 nghìn tệ tiền bảo hiểm mà các người bịa chuyện thế này sao?”
“Tôi vô sinh? Lúc tôi vừa tốt nghiệp đại học, dẫn theo Trần Huệ Huệ bụng bầu về, hai người còn sốt sắng tổ chức cưới hỏi!”
Chồng tôi gửi tiếp loạt tin nhắn, đoạn chat lúc đó.
Lúc đó Từ Phong hào hứng gọi về nói Huệ Huệ có thai, tôi và chồng đã đi khắp nơi hỏi bác sĩ.
Bác sĩ nói, không loại trừ khả năng có kỳ tích.
Vì thấy con mình yêu vợ thật lòng, chúng tôi không nói gì thêm.
Nhưng sau khi đứa con đầu của Trần Huệ Huệ mất, suốt năm năm cô ta không m.a.n.g t.h.a.i lại.
Gần đây trong khu có người báo bị trộm.
Tôi và chồng âm thầm lắp camera giám sát trong nhà.
Ban đầu định báo cho hai đứa, nhưng do bận quá nên quên mất.
Mấy ngày trước, tôi chợt nhớ thẻ bảo hiểm xã hội còn trong nhà.
Tôi mở camera để xem khi nào nhà trống, sẽ lẻn vào lấy lại thẻ.
Không ngờ, tôi lại phát hiện ra bí mật của Trần Huệ Huệ.
Cô ta với một người đàn ông, ôm nhau vật vã ngay trong phòng khách.
Sau đó người đàn ông lạnh lùng nói:
“Vì giữ căn nhà của tên vô dụng kia, em lại lấy cả con mình ra làm con tin. Em ác thật đấy!”
Tất nhiên, đoạn video này, chồng tôi cũng gửi luôn cho Từ Phong.
Ngay sau đó, tiếng đập phá vang lên đầu dây bên kia.
“Trần Huệ Huệ!”
“Con khốn!”
“Tao g.i.ế.c mày!”
Chồng tôi run giọng nhắc nhở:
“Các con đều là người có học, chuyện gì cũng nên giải quyết trong hòa bình, đừng có manh động!”
Rồi dập máy, không nói thêm gì nữa.
Trên camera, chúng tôi thấy Từ Phong lao ra khỏi nhà đầy giận dữ.
Tối hôm đó, mẹ Trần Huệ Huệ gọi điện cho tôi:
“Bà mau tới Bệnh viện Nhân dân số 1 đi! Chuyện hôm nay mà nhà bà không cho chúng tôi lời giải thích, thì chúng tôi sẽ báo công an!”
Tôi và chồng vội vàng đạp xe ba bánh tới bệnh viện.
Tới nơi, thấy Trần Huệ Huệ mặt mày tái mét, đang nằm truyền nước.
Mẹ cô ta túm áo tôi, không chịu buông:
“Bà cũng là phụ nữ! Chỉ vì con gái tôi không đồng ý bán nhà, mà bà đi gièm pha với con trai, vu oan cho con gái tôi!”
“Trên đời này làm gì có mẹ chồng nào độc ác như bà! Sao bà không c.h.ế.t đi cho cháu tôi được sống!”
Lúc làm việc thì than đau lưng, mỏi gối, chẳng ra gì.
Nhưng đ.á.n.h người, c.h.ử.i người thì khí lực chẳng kém ai.
Xét theo danh nghĩa, Trần Huệ Huệ vẫn là con dâu tôi, nên tôi lịch sự hỏi:
“Chuyện gì vậy?”
Trần Huệ Huệ khóc lóc t.h.ả.m thiết.
Mẹ cô ta phẫn nộ.
Chỉ có bố cô ta, mặt lúc xanh lúc tím:
“Còn không phải là thằng con quý hóa nhà bà sao?”
“Nghe lời bà nói xấu con gái tôi, nó lao vào đ.á.n.h đập, khiến con gái tôi sẩy t.h.a.i ngay tại chỗ!”
“Tôi không cần biết! Hoặc là các người sang tên căn nhà cho con gái tôi, hoặc là để thằng con bà ngồi tù rục xương!”
Từ Phong ngồi bệt dưới sàn trước cửa phòng bệnh, hoàn toàn bị dọa cho ngớ người.
Nó nhào đến chân tôi và chồng, gào khóc:
“Ba! Mẹ! Cứu con với!”
“Con mới ngoài ba mươi, vẫn còn là một đứa trẻ, cuộc đời con mới chỉ bắt đầu thôi mà.”
“Mất nhà thì có thể mua lại, nhưng tuổi trẻ thì không bao giờ quay lại được.”
“Vườn rau nhà mình vẫn có lời, chỉ cần ba mẹ cứu con, rồi tiếp tục quản lý tốt, con thề, không đến ba năm, nhà mình sẽ khấm khá lại!”
Chồng tôi bỗng hỏi một câu:
“Vườn rau nhà mình một tháng kiếm được bao nhiêu?”
Từ Phong tưởng ba nó không tin, vội lôi thông tin giao dịch trên điện thoại ra:
“Ba xem đi, một ngày ít nhất cũng không dưới 3.000 tệ, một tháng chắc chắn trên 100.000 tệ. Trừ hết chi phí, lãi ròng một năm cũng được 500.000 tệ!”
Chồng tôi bất ngờ bật cười.
“Vậy mà trong tay cầm bao nhiêu tiền, con vẫn thản nhiên nhìn ba mẹ mình vì 200.000 tệ – khoản tiền cuối đời – mà phải trằn trọc, vì một chút lương hưu ít ỏi mà phải xoay trở?”
“Từ Phong, tại sao vậy? Nếu ba mẹ có lương hưu, chẳng phải còn đỡ gánh nặng cho con sao?”