CHƯƠNG 2
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
[Giờ Huệ Huệ bụng mang dạ chửa, lo nhất là vấn đề dưỡng già của hai ông bà. Con bỏ chút tiền, giúp họ có bảo hiểm, để vợ con yên tâm, vậy cũng sai sao?]
[Bố mẹ lúc nào cũng bảo thương Huệ Huệ như con gái ruột, mà vì chút chuyện đã bỏ mặc tụi con, rõ ràng là cố tình làm khó.]
[Đã không giúp đỡ, giờ còn trách tụi con bất hiếu.]
Đọc đến đây, họ hàng bắt đầu nhắn riêng cho tôi.
[Chị Sương à, giận thì giận, nhưng đừng đùa với đống rau ngoài đồng, bán được là nhờ tươi mới.]
[Chị Hai, già rồi thì nên nhún nhường một chút, thằng Phong muốn tiêu tiền cho nhà vợ, miễn không đụng tiền mình, kệ nó.]
[Sương à, dù gì Huệ Huệ cũng đang mang thai, vì cái t.h.a.i mà bỏ qua đi.]
Nghe thì cũng có lý.
Phong dùng tiền riêng đóng bảo hiểm cho nhà vợ, tôi chẳng có ý kiến.
Nhưng tiền đó là tiền dưỡng lão mà tôi với ông nhà dành dụm cả đời!
Tôi không nhịn nổi nữa, gõ ngay:
[Sao không nói rõ tiền đóng bảo hiểm cho bố mẹ vợ là tiền dưỡng lão của tao với ba mày?]
Lúc này, mấy người im lặng trong nhóm bắt đầu xả giận.
[@Phong, lấy tiền của ba mẹ ruột lo cho bố mẹ vợ, mày hết t.h.u.ố.c chữa rồi!]
[Nuôi mày không bằng nuôi ch.ó! Mỗi ngày bắt ba mẹ làm không công, giờ ngay cả tiền dưỡng lão cũng không tha.]
Phong mạnh miệng đáp:
[Huệ Huệ bảo nếu không lo cho bố mẹ, sẽ phá thai. Đứa đầu mất rồi, mười năm mới có lại đứa này, con không thể mạo hiểm.]
[Nếu mọi người thấy con sai, vậy các bác cho con ít tiền đi, để con đóng bảo hiểm cho cả bốn ông bà!]
Em gái ba của tôi tức đến mức suýt ngất, lập tức gọi điện thoại cho tôi.
Vừa nhấc máy, em đã mắng như tát nước vào mặt:
“Chị Hai, thằng Phong hồi nhỏ ngoan ngoãn là thế, sao lớn lên lại trơ trẽn thế này, chị xem nó nói cái gì đi!”
“Cái t.h.a.i đầu của con Huệ Huệ không giữ được, cũng là tại mẹ nó cứ bắt con gái đòi cưới người có điều kiện, không thì sao mà đứa bé lại mất được?”
Mắng một hồi, em lại thở dài:
“Nhưng mà, tức thì tức, bảo hiểm xã hội vẫn phải đóng bù thôi.”
“Thế này nhé, em chuyển cho chị 200 nghìn, chị với anh rể tranh thủ đi đóng ngay đi, không thì già rồi không có tích lũy, không có lương hưu, hai người tính đi nhặt rác sống thật à?”
Em gái ba thật lòng tốt với tôi, tôi cũng không giấu gì.
Tôi kể thẳng chuyện định bán căn nhà cưới của Phong để đóng bảo hiểm xã hội, rồi dùng tiền dư để mua căn hộ nhỏ dưỡng già.
Nghe xong, em gái lập tức ủng hộ:
“Hai người chịu nghĩ thoáng là em yên tâm rồi.”
Dù nói ra miệng thì gọn gàng dứt khoát, nhưng khi cúp máy rồi, lòng tôi vẫn thấy trống trải.
Tôi buồn bực mở WeChat, vào xem trang cá nhân của con dâu.
Không ngờ, vừa mở ra thì bài đầu tiên đập vào mắt là bài đăng của con dâu – Trần Huệ Huệ.
“Một cặp già không chịu c.h.ế.t, còn định dùng đình công để ép chúng tôi. Ai ngờ, ba mẹ tôi làm việc nhanh nhẹn gấp mấy lần, ha ha ha ~”
Kèm theo là hình ảnh bố mẹ cô ta đang cặm cụi làm việc ngoài ruộng.
Ngay sau đó là bình luận của con trai tôi:
“Ba mẹ vợ với bà xã của anh khổ rồi. Em yên tâm, hai người kia không xu dính túi, lại chẳng có lương hưu, chừng vài hôm nữa kiểu gì chả lén lút quay về làm tiếp, đến lúc đó anh sẽ giúp em hả giận.”
Con dâu còn rep lại bằng một sticker c.ắ.n răng nghiến lợi.
Gió đông lạnh buốt thổi qua mặt, lạnh đến tận tim.
Tôi nhắm mắt lại, kéo cả Trần Huệ Huệ và Từ Phong vào danh sách chặn.
Ngôi nhà cũ đã lâu không có người ở, tôi và ông nhà phải mất cả buổi chiều dọn dẹp mới tạm ổn.
Trời bắt đầu tối.
Hàng xóm nghe động, mang sang cho chúng tôi ít khoai lang và cải thảo nhà trồng.
Chúng tôi nấu tạm bữa tối rồi nhanh ch.óng đi ngủ.
Dù đã tắt báo thức, nhưng hai giờ sáng tôi và ông nhà vẫn bị đồng hồ sinh học đ.á.n.h thức.
Ông nhà lẩm bẩm trong cơn ngái ngủ:
“Bà nó, hôm nay ra đồng nhớ mặc ấm vào, hôm qua lạnh muốn c.h.ế.t.”
Nói xong, chúng tôi mới sực nhớ ra…
Chúng tôi đã cắt đứt với con trai.
Không cần phải giữa đêm giữa hôm đạp xe ba bánh ra ruộng nữa.
Cũng không cần phải hái rau, bó rau, bón phân, phun t.h.u.ố.c suốt ngày đêm.
Hai người nhìn nhau, rồi lại cùng nằm xuống, rúc vào chăn ấm.
Chúng tôi bị đ.á.n.h thức bởi tiếng chuông điện thoại.
Bên môi giới gọi tới, giọng đầy phấn khích:
“Cô à, cô may mắn thật đấy! Con có khách đang tìm căn hộ gần Trường Tiểu học Số 1, vừa nghe nói nhà cô bán, lập tức bảo con liên hệ.”
Cơn buồn ngủ tan biến sạch sẽ.
Tôi và ông nhà rửa mặt xong, ăn vội vài miếng rồi vội vã chạy xe đến trung tâm giao dịch nhà đất.
Bên mua yêu cầu được xem nhà trước.
Tất nhiên là hợp lý.
Khi tôi đưa họ tới mở cửa, thì Phong – con trai tôi – vừa mới ngủ dậy, còn ngái ngủ đi ra nhà vệ sinh.
Thấy tôi dẫn ba người lạ mặt theo, nó cười khẩy:
“Ồ, chịu về rồi hả? Không đoạn tuyệt với tôi nữa à?”
“Chưa nổi ba ngày đã quay lại? Sao? Sợ tôi đuổi ra khỏi nhà nên phải kéo theo mấy người chống lưng?”
“Phòng của bố mẹ để cho ba mẹ vợ tôi ở rồi. Hai người đình công, họ phải gánh đống việc ngoài ruộng, đương nhiên phải được ở phòng phụ.”
Trần Huệ Huệ cũng ra, mặt nhăn nhó:
“Tôi nói trước, tôi đang bầu bì, khẩu vị kén lắm, chỉ ăn được đồ mẹ tôi nấu, bà ấy chuyển vào đây, tôi sẽ không để ai đuổi bà đi.”
“Còn hai người ấy hả? Tôi nói rồi, nhà kính ấm lắm, vừa trông rau được, vừa khỏi phải dậy sớm đi xa, ở đấy còn tốt hơn.”