CHƯƠNG 1

Cập nhật lúc: 16-01-2026
Lượt xem: 126

Tôi và ông nhà tôi đã làm việc vất vả suốt nửa đời người trên mảnh đất trồng rau nhà con trai.

Nguyện vọng lớn nhất của chúng tôi là được đóng bù bảo hiểm hưu trí trước tuổi 60.

Nhưng vừa mở miệng ra thì con dâu đã phủ đầu mắng té tát.

“Mặt dày thật đấy, ngoài việc biết trồng trọt thì ông bà còn làm được gì nữa?”

“Mới mở miệng đã đòi dùng 200 nghìn tệ, sao không đi cướp luôn đi?”

“Bảo hiểm hưu trí á? Nếu hồi trẻ ông bà chịu khó hơn một chút, thì giờ con với Phong đâu  phải sống chật vật thế này.”

Tôi nhẹ nhàng giải thích, rằng việc chúng tôi đóng bảo hiểm hưu trí cũng là để sau này giảm bớt gánh nặng cho tụi nhỏ.

Ai ngờ con dâu trợn trắng mắt: “Lúc đó bệnh nhẹ thì ráng chịu, bệnh nặng thì chờ c.h.ế.t, cần gì bảo hiểm?”

Tôi quay sang nhìn con trai.

Nó lại ngang nhiên nói: “Mẹ à, con với Huệ Huệ đã đủ phiền rồimẹ đừng làm rối thêm nữa được không?”

Được thôi, chuyện rắc rối này tôi không làm nữa.

Tôi kéo ông nhà cởi bỏ đôi găng tay lao động và tạp dề đã đeo suốt nửa đời người.

Rồi quay người, đem căn nhà cưới mà chúng tôi bỏ tiền ra mua toàn bộ, giao cho bên môi giới bán.

Thấy tôi và ông nhà cởi găng tay, tháo tạp dề, con trai nổi giận.

“Chỉ là không giúp đóng bảo hiểm hưu trí thôi mà, cần gì làm quá vậy?”

“200 nghìn tệ đó con đã dùng để giúp bố mẹ vợ rồi, giờ kiếm đâu ra tiền nữa để đóng cho ông bà?”

“11 giờ thương lái đến lấy rau rồi, cả ngàn cân rau cần này còn chưa bó xong, lát nữa bán kiểu gì?”

Tôi đau đầu như  kim châm vào thái dương.

Chỉ là không giúp chúng tôi đóng bảo hiểm hưu trí thôi à?

Nó nói vậy mà không biết ngượng.

Mười năm trước, cơ quan bảo hiểm xã hội  chương trình đóng bảo hiểm hưu trí cho người không  hợp đồng lao động.

Chỉ cần mỗi người chúng tôi đóng 50 nghìn tệ, đến tuổi nghỉ hưu là  thể nhận lương hưu đều đặn.

Nhưng năm đó con trai tốt nghiệp đại học, bạn gái m.a.n.g t.h.a.i ngoài ý muốn.

Để giúp nó mua nhà, mua xe, lo cưới xin, vợ chồng tôi buộc phải từ bỏ chương trình đó.

Sau này, đến khi chúng tôi tích góp đủ tiền, chương trình đã kết thúc.

Từ đó, lương hưu trở thành nỗi ám ảnh của chúng tôi.

Gần đây cơ quan bảo hiểm xã hội lại mở đợt cho phép đóng bù, chúng tôi không chút do dự, lấy ra toàn bộ 200 nghìn tệ tiết kiệm cả đời.

Con trai biết chuyện, hứa như đinh đóng cột: “Bố mẹ già rồi, nhỡ bị lừa thì sao, để con làm giúp cho.”

Rồi nó kéo dài đến nửa năm.

Lúc đầu nói là hồ sơ chưa đủ.

Sau lại bảo tiền giống, phân bón, t.h.u.ố.c trừ sâu thiếu, nên tạm mượn dùng.

Giờ rau đang vào mùa, giá lại tốt.

Vợ chồng tôi mỗi ngày dậy từ 2 giờ sáng ra đồng, chỉ mong con sớm trả lại tiền, kịp hạn đóng bù.

Đến hôm nay tôi mới biết.

Nó  đóng thật.

Nhưng là đóng cho bố mẹ vợ.

Tôi không nói gì, con trai càng cáu: “Nếu ông bà giỏi thì hồi trẻ đã lo bảo hiểm hưu trí rồi, ít nhất cũng phải để lại tài sản cho con.”

“Nếu không vì ông bà bất tài, con đâu cần trẻ tuổi mà về quê trồng rau?”

“Giờ rau được giá chút, con kiếm tí tiền, ông bà lại trở mặt.”

“Được thôi, giỏi thì ông bà đi đi, để cả ngàn cân rau cần này thối ngoài ruộng, để con trai ông bà thành trò cười!”

“Ai bảo con dại, đem tiền dưỡng lão của ông bà mà đi đóng bảo hiểm cho bố mẹ vợ!”

Ông nhà tôi tức đến mặt đỏ gay, tay run rẩy chỉ vào nó: “Phong! Mày còn là người nữa không?”

Nó lại khinh bỉ đảo mắt: “Dù sao con cũng không thể  thêm 200 nghìn tệ nữa để đóng cho ông bà. Muốn sống t.ử tế thì ráng mà làm việc.”

“Chỉ khi con sống ổn thì ông bà già rồi mới không phải đi nhặt rác. Không thì con còn không lo được cho bản thânsao lo nổi cho ông bà?”

Tôi không nhịn nổi nữa, vả cho nó một cái:

“Từ nay, tôi với bố mày xem như không  đứa con này.”

“Yên tâm, già rồi  đi xin ăn, cũng không xin đến cửa nhà mày!”

“Còn việc đồng áng, việc nhà, từ nay, tôi với bố mày cũng không đụng đến nữa!”

Nói xong, tôi kéo ông nhà – đang tức đến không nói nên lời – lên chiếc xe ba bánh điện, rời khỏi cánh đồng rau mà chúng tôi gắn bó suốt bao năm.

Tận khi cánh đồng rau bị bỏ lại phía sau, gió rít bên tai.

Ông nhà tôi mới lên tiếng:

“Không trông mong gì ở thằng con nữa rồi. Còn hai tháng nữa là hết hạn đóng bù bảo hiểm, giờ kiếm đâu ra 200 nghìn?”

Tôi thở hắt, lái xe ba bánh quay về căn nhà cũ.

“Anh còn nhớ không? Năm Phong tốt nghiệp đại học, đúng lúc dịch bùng lên.”

“Mẹ vợ nó bảo nếu không mua được nhà trong ba ngày, thì sẽ ép Huệ Huệ đi phá thai.”

Mắt ông sáng lên: “Lúc đó mình đành để căn nhà đứng tên vợ chồng mình.”

Phải.

Dù sau đó đứa bé không giữ được, nhưng về mặt pháp lý, căn nhà đó vẫn là của chúng tôi.

Tôi lấy sổ đỏ, CMND cùng giấy tờ liên quan, cẩn thận cất kỹ, rồi chở ông lên trung tâm giao dịch nhà đất lớn nhất huyện.

Căn nhà nằm ở vị trí đắc địa, gần giao thông, bệnh viện, trường học.

Môi giới cam đoan trong nửa tháng là bán được ngay.

Ra khỏi trung tâm, tôi mới để ý thấy điện thoại reo liên tục.

Tôi mở nhóm gia đình ra xem.

Phong đã đăng video bố mẹ vợ làm việc trên đồng và hình ảnh thanh toán bán rau.

[Mọi người làm chứng giúp con, chỉ vì con đóng bảo hiểm hưu trí cho bố mẹ vợ, mà bố mẹ ruột lại đòi đoạn tuyệt, còn bỏ cả đống rau cần trên đồng không hái tiếp.]

[Nếu không nhờ bố mẹ vợ giúp đỡ, con lỗ to rồi. Huệ Huệ với con đều là con một, bố mẹ vợ chẳng khác gì bố mẹ ruột.]