CHƯƠNG 3
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Cặp vợ chồng mua nhà nghe mà ngơ ngác:
“Cô ơi, nhà này cô đang cần bán gấp mà? Sao nghe con trai với con dâu cô bảo là vẫn định ở lâu dài?”
Câu này vừa thốt ra, Phong và Trần Huệ Huệ lập tức quay phắt lại, sững người.
Phong cau mày:
“Mẹ điên rồi hả? Căn nhà này là nhà cưới của con với Huệ Huệ, mẹ mà bán thì chúng con ở đâu?”
Huệ Huệ mặt đỏ bừng vì giận:
“Bà già c.h.ế.t tiệt, bà lại rảnh rỗi không có chuyện làm phải không? Tôi đang m.a.n.g t.h.a.i cháu đích tôn của nhà họ Từ đấy nhé!”
“Đến con gà đẻ trứng còn phải có ổ! Chẳng lẽ bà muốn tôi sinh con trong nhà trọ?”
Ông nhà đỡ tôi, không thèm liếc hai đứa nó lấy một cái, mà bình tĩnh giới thiệu với người mua và môi giới:
“Các anh chị nhìn xem, đây là căn hộ thiết kế hình chữ T, diện tích 143 mét vuông, ít diện tích chung, tầng đẹp, ánh sáng tốt, không gian xanh cũng rất ổn.”
“Quan trọng nhất, nhà này chỉ cách Trường Tiểu học Số 1 ba phút đi bộ, sau này con cái đi học tiện vô cùng.”
Cặp vợ chồng mua nhà càng nghe càng hài lòng, cười tươi rõ ràng.
Môi giới tranh thủ thêm vào mấy câu chuyên môn để thuyết phục.
Phong bị bơ toàn tập, đập bàn cái rầm:
“Các người bị điếc hay mù hết rồi à? Đây là nhà cưới của tôi, tôi với vợ chưa đồng ý bán mà!”
“Dù có thỏa thuận với hai ông bà này thì cũng vô ích, chúng tôi không gật đầu là không được!”
Nghe vậy, cặp đôi kia bực hẳn:
“Không quyết được thì gọi tụi tôi đến làm gì? Lãng phí thời gian!”
Phong và Huệ Huệ quay sang nhìn tôi với ánh mắt đầy đắc ý và khinh thường.
Tôi phì cười.
Lấy ngay bản photo sổ đỏ và hóa đơn thanh toán mua nhà ra.
“Nói thế nào được nhỉ? Nếu chúng tôi không làm chủ, sao môi giới dám đăng tin rao bán?”
“Anh chị xem kỹ nhé, nếu anh chị ưng, thì chúng ta ký hợp đồng, sang tên bất cứ lúc nào cũng được.”
Trần Huệ Huệ ôm bụng, tức đến tái mặt:
“Bà dám!”
“Triệu Tú Phân, bà mà dám động vào căn nhà này, tôi sẽ vào viện phá thai, rồi ly hôn với con trai bà!”
Phong vội đỡ Huệ Huệ ngồi xuống, quay sang nghiến răng nghiến lợi hét vào mặt tôi.
“Nào, không phải mẹ muốn bán nhà sao?”
“Được, làm luôn trước mặt con với Huệ Huệ xem nào!”
“Ai không dám bán là đồ hèn!”
Tôi vội quay sang môi giới và bên mua.
Không hiểu sao thằng Phong càng lớn lại càng không có não.
Người ta có muốn mua thì tôi mới ký hợp đồng được chứ.
Giờ còn phải thương lượng giá cả nữa chứ!
Vậy mà trong mắt nó, hành động do dự của tôi lại thành ra “tôi chột dạ”.
Nó đảo mắt rồi ngồi phịch xuống ghế.
“Triệu Tú Phân, dọa người nhiều quá thì chẳng còn ai sợ nữa đâu.”
“Dắt mấy người lạ này ra khỏi nhà nhanh đi, tiện thể thu dọn hành lý mang ra nhà kính ở đi.”
“Từ giờ hai người cứ ở đó. Tôi với Huệ Huệ trả cho mẹ vợ tám nghìn tệ mỗi tháng, việc nhà, cơm nước, giặt giũ, tất cả bà ấy lo.”
Mặt nạ đã rơi xuống.
Tôi cũng hoàn toàn c.h.ế.t tâm với đứa con này.
Nhưng nghe những lời nó vừa nói, mũi tôi vẫn cay xè.
Ông nhà tôi còn phản ứng dữ hơn.
Ông run rẩy vì tức:
“Mẹ mày trước giờ lo cơm nước, tao quét dọn dọn nhà, có thấy mày trả lương cho bọn tao bao giờ không?”
“Nhà kính bí bách, làm một ngày là người như bị hấp, mày nhẫn tâm để bố mẹ ruột ra đó sống à?”
Phong lảng tránh ánh mắt của chúng tôi, thở dài:
“Tại mẹ nấu ăn không hợp khẩu vị của Huệ Huệ thôi.”
“Thôi, đừng dài dòng nữa, mau ra ruộng thay bố mẹ vợ làm việc đi!”
“Hôm qua họ ngồi bó rau hai tiếng mà suýt gãy lưng, hôm nay chắc không chịu nổi nữa đâu.”
Tôi và ông nhìn nhau, trong mắt đều hiện lên sự đau xót và bất lực.
Từ khi con trai cưới vợ, mãi không có công việc ổn định.
Một đôi vợ chồng thất nghiệp, họ hàng ai cũng hỏi han.
Phong xấu hổ, chúng tôi gom góp toàn bộ tiền tiết kiệm, giúp nó thuê 28 mẫu đất trồng rau.
Nó với vợ yếu ớt, nên hai ông bà gánh hết mọi việc.
Từ làm cỏ, phun t.h.u.ố.c, cày xới đến thu hoạch…
Toàn bộ việc của 28 mẫu ruộng đều đổ lên đầu vợ chồng già chúng tôi.
Mỗi ngày ăn không ngon, ngủ không yên.
Tối nằm xuống, cảm giác cả người như bị xe cán qua.
Nhưng vì nghề trồng rau thật sự có lời.
Động lực giúp chúng tôi kiên trì là âm thanh ting ting thanh toán trong điện thoại của con trai mỗi khi bán rau.
Có hôm hơn 4 nghìn.
Có hôm hơn 5 nghìn.
Nó cầm tiền, vui vẻ dắt vợ đi mua sắm, đi siêu thị.
Mỗi lần như thế, chúng tôi lại thấy có động lực.
Thì ra nó biết việc bó rau, thu hoạch mệt thế nào.
Chỉ một giờ làm việc của bố mẹ vợ thôi, đã khiến tụi nó xót ruột.
Còn chúng tôi làm cật lực 5 năm trời, lại bị xem là hiển nhiên.
Tôi hít sâu một hơi, cảm thấy cả không khí cũng đục ngầu.
“Chắc xem nhà cũng đủ rồi chứ? Có gì thì ta qua trung tâm giao dịch bàn tiếp nhé?”
Người mua rất thẳng thắn:
“Không có vấn đề gì.”
“Giá như đã thỏa thuận từ trước, chỉ cần giao nhà trong 10 ngày, thì nhà này, chúng tôi mua – trả hết tiền luôn.”
Tôi cảm giác m.á.u trong người như sôi lên.
Trả toàn bộ.
Chỉ cần có khoản tiền này, tôi và ông nhà có thể đóng bù bảo hiểm hưu trí.
Còn dư, chúng tôi sẽ tìm hiểu mua căn hộ trong khu dưỡng lão phù hợp với tuổi già.
Vì vậy tôi không giấu được sự gấp gáp trong giọng nói:
“Không vấn đề gì! Chúng ta sang bên kia ký hợp đồng, rồi sẽ dọn nhà ngay lập tức.”
Trước khi môi giới đến, họ đã chuẩn bị sẵn hợp đồng.