Chương 6
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Một số người còn sợ tôi mù quáng vì tình mà không ly hôn, liên tục tag tài khoản của tôi mà hết lời khuyên nhủ.
Họ hàng nhà tôi cũng đã thấy tin tức.
Những người chưa biết thì gọi điện hỏi thăm, những người biết rồi chính là 4 ông anh họ cao 1m80, khỏe mạnh của tôi.
Nhà tôi không có gì ngoài sự đoàn kết. Tôi đã sớm hẹn trước với các anh, bốn anh họ cùng một thợ khóa đi về nhà tôi.
Mẹ Đỗ Kiến có sức chiến đấu rất mạnh mẽ, tôi không dại gì đối đầu tay đôi với bà ta.
Hàng ngày vào buổi chiều, bà ta sẽ bế Thẩm Đa Dư ra ngoài ít nhất nửa tiếng.
Tôi có thể lợi dụng nửa tiếng đó để thay khóa nhà.
Tôi lên lầu thay khóa, trong vòng 20 phút đã vứt sạch sẽ tất cả đồ đạc của Đỗ Kiến và mẹ anh ta ra ngoài.
Thật trùng hợp, vừa vứt xong đồ chuẩn bị rời đi thì mẹ Đỗ Kiến quay về. Nhìn thấy cảnh tượng này, bà ta lập tức vứt xe nôi, lao đến cửa ngồi phịch xuống, giơ hai tay lên trời bắt đầu khóc lóc om sòm:
“Ôi trời ơi! Mấy người làm cái gì vậy! Ăn cướp đến nơi rồi! Con dâu không cho người ta sống nữa!”
Tôi ngoáy ngoáy lỗ tai:
“Mấy anh ơi, giúp em khiêng bà ấy đi.”
Bốn anh họ tôi lập tức chia nhau ra hành động, hai người kéo, hai người đẩy.
Mẹ Đỗ Kiến chỉ kịp kinh ngạc ngây người vài giây, rồi đã bị đưa ra xa vài mét.
Lúc này tôi mới đá đống đồ vật chắn trước cửa ra, khóa cửa lại, chuẩn bị đi ra thang máy.
Bốn ông anh họ vây quanh tôi, khiến mẹ Đỗ Kiến không dám tiến lên, đành gân cổ hét lớn:
“Mày điên rồi! Mày không muốn sống với con trai tao nữa hả? Ngày mai tao sẽ bảo Tiểu Kiến ly hôn với mày! Ly hôn! Không sống nữa!”
Tôi lười để tâm đến bà ta.
Mẹ Đỗ Kiến giận đến dậm chân, nhưng không dám bước tới:
“Ngày mai tao sẽ đến đồn cảnh sát kiện chúng mày đánh tao!”
“Ồ?” Tôi nói: “Bà bị thương chỗ nào à? Ai chứng minh? Có video không?”
Bà ta nghẹn lời, lại gào lên:
“Mày có thể thay khóa thì tao cũng có thể! Mày không cho tao ở, tao vẫn cứ ở đấy! Chúng mày làm gì được tao!”
“Tôi nhắc bà một câu, bà không phải chủ hộ, không có sổ đỏ. Không ai dám thay khóa cho bà đâu. Nếu bà tự ý phá khóa vào nhà, tôi sẽ lột sạch quần áo bà rồi ném ra ngoài, sau đó chụp ảnh gửi cho chồng bà, gửi đến cả ủy ban thôn của bà nữa.”
Mẹ Đỗ Kiến sợ hãi vội vàng ngậm miệng, không dám nói gì nữa.
Anh họ cả lén lút giơ ngón tay cái về phía tôi.
Tôi cười, không phải là tôi không biết làm chuyện xấu, chỉ là không muốn làm thôi.
Anh hai hỏi tôi: “Tiếp theo đi đâu đây?”
“Anh hai, bệnh viện đã báo án rồi, anh nói chúng ta là nạn nhân mà lại đến đồn cảnh sát báo án nữa, liệu họ có lập án lần nữa không?”
Anh ba nói không chút do dự:
“Mặc kệ đi. Cứ đến hỏi thử xem, đâu có mất gì đâu.”
Vừa lúc thang máy đến nơi, anh tư đẩy tôi vào cửa thang máy:
“Đi thôi, bọn anh đi cùng em một chuyến.”
Tôi cười nói: “Anh tư đi với em là được rồi. Các anh cứ về trước đi, không thì đồn cảnh sát lại nghĩ chúng ta áp đảo quá thì không hay.”
11.
Quả nhiên, khi tôi đến thì không lập án được, nhưng với tư cách là người có liên quan, tôi đã ghi một bản lời khai.
Tôi vừa hồi tưởng lại kiếp trước thê thảm, vừa khóc đến mức ai thấy cũng không đành lòng.
Có một nữ cảnh sát còn khuyên tôi nên tìm luật sư càng sớm càng tốt.
Đương nhiên tôi đã tìm rồi, chỉ là mới liên hệ trên đường đến đây.
Điều này cũng để duy trì hình tượng một người vợ mới sinh bị phản bội, sợ cư dân mạng phát hiện tôi đã liên hệ với luật sư từ trước.
Luật sư là do bố tôi giới thiệu nên rất chuyên nghiệp, ngay trong ngày đã nắm rõ tình hình và đề nghị tôi đi theo con đường ly hôn tố tụng.
Tôi cũng nghĩ như vậy.
Chuyện đã ầm ĩ đến mức này, Đỗ Kiến chưa chắc đã chịu ly hôn bình thường với tôi, ly hôn tố tụng còn có thể đòi lại một phần tài sản trong hôn nhân.
Đỗ Kiến tan làm về nhà mới phát hiện trời đất sụp đổ.
Tôi không biết anh ta có liên lạc được với Thẩm Nhược Tình không, nhưng anh ta không thể liên lạc được với tôi.
Tôi ôm Lạc Thiên, nhìn màn hình điện thoại đang điên cuồng nhấp nháy trong chế độ im lặng, không bắt máy một lần nào.
Camera giám sát trong nhà im lìm, không có ai đột nhập.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Tôi cũng sợ Đỗ Kiến chó cùng rứt giậu, thật sự phá cửa xông vào. Giờ thì xem ra anh ta cũng không muốn bị người khác nắm thóp trong lúc dư luận đang căng thẳng.
Từ khoảnh khắc tôi bắt đầu trả thù, tôi đã không có ý định liên lạc lại với anh ta.
Tôi không muốn nghe Đỗ Kiến giải thích, không muốn đối chọi chửi bới với anh ta.
Quá lãng phí thời gian của tôi.
Thấy tôi không nghe điện thoại, Đỗ Kiến lại nhắn tin trên Wechat.
Đỗ Kiến: [Vợ ơi, anh sai rồi, anh xin lỗi, em bắt máy đi, anh sẽ giải thích với em qua điện thoại.]
Đỗ Kiến: [Chuyện đổi con là anh chỉ hùa theo ý Thẩm Nhược Tình thôi, không ngờ cô ta lại dám làm thật. Anh cũng không biết con đã bị đổi.]
Đỗ Kiến: [Anh và Thẩm Nhược Tình chỉ là sai lầm nhất thời. Nếu không phải cô ta quyến rũ anh, anh cũng sẽ không ở bên cô ta. Cơ thể và trái tim đàn ông là tách biệt, trong lòng anh chỉ có mình em thôi.]
Anh ta gửi rất nhiều tin nhắn, vừa chối bỏ quan hệ với Thẩm Nhược Tình, vừa thề thốt với tôi.
Tôi đều không trả lời, chỉ chụp màn hình lại để lưu bằng chứng.
Tôi không hề quên, trong cuộc trả thù này, Đỗ Kiến và Thẩm Nhược Tình đều là nhân vật chính.
Những lời chối bỏ của Đỗ Kiến chính là công cụ khiến Thẩm Nhược Tình mất bình tĩnh.
Ngày hôm sau, tôi đi gặp luật sư, giao tất cả tài liệu tôi có cho anh ấy và bàn bạc chi tiết hơn.
Luật sư nói sẽ sớm nộp đơn kiện ra tòa.
Yêu cầu của tôi rất đơn giản: tôi yêu cầu ly hôn và yêu cầu Thẩm Nhược Tình phải hoàn trả lại phần tài sản chung mà Đỗ Kiến đã chi tiêu cho cô ta.
Tiếp theo chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi.
Chuyện của tôi tiếp tục lan truyền trên mạng xã hội, các cư dân trong khu chung cư cũng đều biết.
Một cư dân đã quay được video Thẩm Nhược Tình ôm Thẩm Đa Dư đang khóc lóc và đăng kèm chú thích:
[Tôi sống trong khu này, cũng quen biết gia đình này. Cô vợ cũ là người rất tốt, mỗi lần gặp mặt đều mỉm cười chào hỏi. Còn cô tiểu tam thì rất kiêu ngạo, luôn nhìn người khác bằng nửa con mắt.]
[Gã tra nam thì rất giỏi ngụy trang, trước mặt vợ luôn chu đáo tận tình, không trách được cô vợ cũ mất cảnh giác.]
[Cách đây không lâu cả hai người đều sinh con. Tiểu tam nói tên con là Đa Dư. Lúc đó tôi còn thấy cái tên này hơi lạ, bây giờ nghĩ lại, rõ ràng ý cô ta muốn nói đứa bé ấy là đồ “Dư thừa”.]
[Xem ra cô tiểu tam này đã quyết tâm ngược đãi con của vợ cũ rồi. May mà lương tâm y tá trỗi dậy nên đổi con về, lần này cô ta đau lòng chec rồi. Trước đây tôi thường xuyên thấy cô ta đánh mắng đứa bé, bây giờ thì đau xót đến mức ngày nào cũng ôm con khóc.]
Họ còn tag cả tài khoản của tôi vào.
Cư dân mạng lại bùng nổ.
[Đây là dao đâm vào người mình mới biết đau đấy. Đứa bé bị hành hạ hơn một tháng lại chính là con ruột của mình, mất bình tĩnh rồi chứ gì.]
[Tiểu tam thời đại mới: cướp chồng bạn, chiếm tài sản bạn, đổi con bạn, ngược đãi con bạn ngay dưới mí mắt bạn.]
[Chỉ nghĩ thôi mà thấy rùng mình! Nếu cô vợ cũ không phát hiện, có khi họ đã mưu tính thành công. Lúc đó cô vợ cũ sẽ mất hết tài sản, ly hôn, đứa con một tay nuôi lớn là con của kẻ thù, còn con ruột mình bị ngược đãi đến lớn, hoặc là trở nên rụt rè, vô dụng, hoặc là tâm lý biến thái, chống đối xã hội. Nếu nữ chính biết sự thật còn sống nổi không? Còn tôi thì tức chec rồi.]
[Tra nam tiện nữ đáng chec! Con tiểu tam kia thật ghê tởm, còn dám khóc nữa.]
[Mặc dù đứa bé vô tội, nhưng nhìn cảnh này thật hả hê.]
Tôi cũng kịp thời đáp lại:
[Cảm ơn hàng xóm. Tôi nhìn mà thấy hoảng sợ, tức đến run người. Nếu y tá không đổi con về, thật không dám tưởng tượng con gái tôi đã sống những ngày tháng như thế nào. Nghĩ đến việc tôi yêu thương con của cô ta như báu vật, còn cô ta lại ngược đãi con tôi, tôi sợ đến mức không thở nổi.]
Dư luận càng thêm phẫn nộ, bàn tán sôi nổi hơn.
Đỗ Kiến và Thẩm Nhược Tình trở thành chuột chạy ngoài đường, bị mọi người chửi rủa.
Tôi thầm cảm ơn cư dân mạng.
Nếu không có họ, tôi vẫn có thể trả thù, nhưng có lẽ mọi chuyện sẽ trôi qua một cách âm thầm, không ai biết Đỗ Kiến và Thẩm Nhược Tình đã làm gì.
Đang lúc tôi bận rộn xem bình luận của cư dân mạng, có phóng viên liên hệ với tôi, muốn phỏng vấn.
Phóng viên còn nói đã mời cả Đỗ Kiến và mẹ anh ta.
Tôi nghe xong liền đồng ý, đã đến lúc thêm dầu vào lửa cho dư luận.
Mẹ Đỗ Kiến làm việc hoàn toàn theo cảm xúc, không bao giờ quan tâm đến hoàn cảnh.
Đỗ Kiến tuy không ra gì nhưng lại hiếu thảo một cách ngu xuẩn, căn bản không nhận ra vấn đề của mẹ mình.
Đến lúc này mà anh ta vẫn dám dẫn mẹ đi, có lẽ là định để mẹ anh ta lợi dụng tuổi già để lấy lòng thương hại.