Chương 1

Cập nhật lúc: 15-11-2025
Lượt xem: 135

Con gái tôi vừa chào đời đã bị chồng tôi đánh tráo, trao cho bạch nguyệt quang của anh ta.

 

30 năm sau, tôi mới biết được sự thật và tìm đến căn phòng trọ nơi con gái đang thuê.

 

Qua cánh cửa hé mở, tôi thấy chồng cũ và bạch nguyệt quang của anh ta đang nằm thoi thóp trên nền nhà, m/á/u m/e bê bết.

 

Con gái tôi cầm dao phay trên tay, kéo lê t/h/i t/h/ể của mẹ chồng cũ, rồi ngoảnh lại cười một cách quỷ dị với tôi:

 

“Tuyệt vời, lại có thêm một người đến chơi với tôi rồi!”

 

Tôi vừa đau xót, vừa giận dữ, lại vừa kinh hoàng, hai chân mềm nhũn mà ngất lịm đi.

 

Khi tỉnh dậy, tôi thấy mình đã trở về đúng cái ngày vừa sinh con gái.

 

1.

 

Ngày sinh nhật tuổi 50, tôi bất ngờ nhận được một món quà lớn.

 

Không biết là ai đã gửi cho tôi một bản xét nghiệm ADN, trên đó ghi rõ ràng tôi và Thẩm Đa Dư có quan hệ mẹ con ruột thịt.

 

Ban đầu tôi chỉ nghĩ là trò đùa ác ý, nhưng ngay sau đó, điện thoại lại nhận được tin nhắn từ một số lạ, nội dung rất đơn giản:

 

[Thẩm Đa Dư là con gái cô. Đỗ Thiến Thiến là con gái Thẩm Nhược Tình.]

 

Tay tôi run rẩy không thể kiểm soát được, chợt nhớ đến đôi mắt giống tôi đến kinh ngạc của Thẩm Đa Dư.

 

“Mẹ ơi, mẹ làm sao thế? Đừng dọa con!”

 

Tôi giật mình hoàn hồn, Đỗ Thiến Thiến đang nắm tay tôi an ủi:

 

“Mẹ, mẹ đừng buồn, mẹ ly hôn với bố là đúng rồi, ông ấy không xứng đáng!”

 

Tôi nhìn con bé, ánh mắt không kìm được trở nên sắc lạnh.

 

Nếu con bé thật sự là con gái của Thẩm Nhược Tình…

 

“Mẹ, mẹ đừng nhìn con như thế, con sợ lắm.”

 

“Giờ mẹ đã ly hôn rồi, mẹ muốn làm gì thì làm, muốn đối tốt với ai thì đối tốt, đừng để lại hối tiếc, cũng đừng bận tâm đến con.”

 

Tôi chợt bừng tỉnh: Đừng để lại hối tiếc, muốn làm gì thì làm.

 

Đúng vậy, tôi nhớ con tôi, tôi muốn nhận lại con tôi!

 

“Mẹ có việc phải ra ngoài một lát, con… ở nhà một mình nhé.”

 

Tôi đã cố hết sức để không gào lên với con bé, nói xong liền đi thẳng đến nhà Thẩm Nhược Tình.

 

Tôi đã nghĩ sẽ có một trận giằng co kịch liệt, nhưng thật bất ngờ, cửa nhà Thẩm Nhược Tình lại đang hé mở.

 

Mùi m/á/u tanh nồng nặc phảng phất bay ra.

 

Thẩm Nhược Tình và Đỗ Kiến đang nằm úp sấp trên sàn nhà, m/á/u m/e khắp người, đã tắt thở.

 

Ngẩng đầu nhìn lên, tôi thấy Thẩm Đa Dư kéo cánh tay mẹ chồng tôi, bước ra từ phòng ngủ, nhìn tôi một cách u ám:

 

“Tuyệt vời, lại có thêm một người đến chơi với tôi rồi!”

 

Tôi vừa đau lòng vừa sợ hãi, hai chân mềm nhũn rồi ngất đi.

 

2.

 

Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về ngày thứ hai sau khi sinh con.

 

Đứa bé đang ngủ say trong vòng tay tôi chính là Đỗ Thiến Thiến.

 

Vậy ra lúc này, 2 đứa trẻ đã bị đánh tráo rồi.

 

Đỗ Kiến đang gọt táo bên giường tôi, miệng không ngừng lẩm bẩm:

 

“Em đừng bận tâm đến lời mẹ nói, con trai hay con gái cũng đều là bảo bối của mình mà.”

 

Tôi nhìn chằm chằm vào anh ta, lồng ngực như muốn phun lửa.

 

Là bảo bối của anh ta ư? Vậy mà anh ta lại nuôi con gái ruột của Thẩm Nhược Tình như một viên ngọc quý, còn con gái tôi thì bị anh ta nuôi thành một người tăm tối, đáng sợ.

 

Cùng là con của anh ta, cho dù không yêu tôi, làm sao anh ta có thể nhẫn tâm đối xử với con ruột mình như vậy?

 

Đỗ Kiến giật mình trước ánh mắt của tôi:

 

“Vợ… vợ ơi, sao em nhìn anh ghê thế?”

 

Tôi nhắm mắt lại, giả vờ mệt mỏi, kìm nén sự căm hận trong ánh mắt.

 

Dù rất muốn bóp chec anh ta, nhưng bây giờ chưa phải là lúc thích hợp.

 

Tôi nhớ lại cảm giác khi nói chuyện với anh ta ngày xưa, vờ như đang giận dỗi:

 

“Còn không phải tại anh à? Vừa sinh xong đã bắt em ăn táo, đáng ghét.”

 

Trong khoảnh khắc đó, tôi thấy được một tia chán ghét ẩn sâu trong mắt Đỗ Kiến, nhưng anh ta vẫn cười toe toét nói:

 

“Là lỗi của anh, lỗi của anh!”

 

Hay thật, giọng điệu cưng chiều, không chút sơ hở.

 

Tôi vùi mặt vào gối, mỉm cười đầy cay đắng.

 

Thảo nào kiếp trước tôi thua thảm hại đến vậy, chẳng hề oan ức.

 

“Ôi trời, đừng úp mặt vào gối, em muốn ăn gì, anh bảo mẹ làm cho em.”

 

Tôi ngẩng đầu lên, cười nói:

 

“Vậy làm phiền chồng yêu đi mua cho em ít đu đủ, nhờ mẹ nấu món đu đủ hầm sữa để gọi sữa, rồi làm thêm một con cá và một bát mì nấu thật nhừ là được rồi.”

 

Đỗ Kiến sững người, hỏi lại theo bản năng:

 

“Nhiều thế cơ à?”

 

Mới thế mà đã chê nhiều rồi sao?

 

Ngày trước là do tôi không muốn tăng thêm gánh nặng cho mẹ chồng, thêm vào đó tôi bận công việc nên thường ăn luôn ở công ty, khiến anh ta quen thói sung sướng.

 

Tôi nghiêng đầu, vờ như không hiểu:

 

“Nhiều sao? Người bình thường ăn như vậy cũng là chuyện thường mà? Em cũng vì thương mẹ lớn tuổi rồi, chứ không thì còn muốn ăn thêm rau xanh nữa cơ.”

 

“Hay là thôi đi, nếu khó quá thì mình bỏ qua vậy.”

 

Đỗ Kiến còn phải đóng vai người chồng tốt, sao có thể bỏ qua lời tôi nói. Anh ta vội vàng nói:

 

“Em nói gì lạ thế? Cái này gọi là nhiều chỗ nào? Anh chỉ sợ em ăn nhiều quá sẽ bị đầy bụng rồi không thoải mái thôi.”

 

Tôi mím môi cười:

 

“Chồng yêu thật tốt. Anh mau về đi, ở đây có em là đủ rồi. Về sớm mua rau rồi nghỉ ngơi cho tốt, buổi tối hẵng quay lại nhé.”

 

Đỗ Kiến ậm ừ vài tiếng, dặn tôi nghỉ ngơi cho tốt rồi mới rời đi.

 

Nhìn bóng lưng anh ta khuất dần khỏi bệnh viện qua cửa sổ, tôi mới như trút được gánh nặng mà ngồi phịch xuống.

 

Cảnh tượng kiếp trước lại hiện về trước mắt tôi.

 

Tôi đã từng gặp Thẩm Đa Dư lúc nhỏ, con bé cũng là một đứa bé hoạt bát, đáng yêu.

 

Nghĩ đến việc ở 1 nơi mà tôi không biết, Đỗ Kiến và Thẩm Nhược Tình đã hành hạ và tra tấn tinh thần con bé, tôi lại đau lòng không tả xiết.

 

Kiếp trước tôi nhận ra quá muộn, nhưng kiếp này, từng người một, những kẻ đã bạc đãi mẹ con tôi, tất cả đều phải trả giá gấp trăm lần!

 

3.

 

Tôi kiên nhẫn chờ đợi nửa tiếng, không thấy Đỗ Kiến quay lại, lúc này mới đi tìm y tá trưởng, cũng là chị họ tôi.

 

Gia đình tôi khá giả, nhà Đỗ Kiến nghèo khó.

 

Sau khi cưới tôi, anh ta vừa muốn nhà tôi giúp đỡ lại vừa không thích tôi qua lại với nhà ngoại, nên dù tôi chọn bệnh viện này vì có chị họ làm ở đây, tôi cảm thấy yên tâm hơn, nhưng cũng không nói chuyện này cho Đỗ Kiến biết.

 

“Chị ơi, con em bị đánh tráo rồi.”

 

Chị họ tôi kinh ngạc:

 

“Cái gì? Em chắc chắn không?”

 

Tôi bình tĩnh nói: “Em chắc chắn. Lúc sinh con ra em có nhìn thấy trên mặt con bé có một nốt ruồi, giờ thì không thấy nữa.”

 

“Em đừng lo, bệnh viện có camera khắp nơi, không mất con được đâu. Chị nhất định sẽ tìm được con cho em, đúng là muốn lật trời rồi, dám vào tận bệnh viện trộm con!”

 

Chị họ an ủi tôi xong, đứng dậy định đi, tôi vội kéo chị lại:

 

“Chị, em biết con em ở đâu.”

 

“Ở đâu?”

 

“Hình như trong bệnh viện còn có một sản phụ sinh trước hoặc sau em một chút, tên là Thẩm Nhược Tình đúng không?”

 

“Đúng, có một người như vậy, chưa đến ngày sinh mà đã tự ở nhà lăn lộn đau đẻ, được đưa đến cấp cứu.”

 

“Cô ta sinh sớm hơn so với em nửa ngày. Con cô ta đã bị đổi với con em sao?”

 

“Đúng ạ.”

 

Tôi gật đầu, kể cho chị những gì có thể nói, bao gồm cả việc Đỗ Kiến ngoại tình, có con riêng với tiểu tam.

 

“Đồ rác rưởi thấp hèn!”

 

Chị họ tôi tức giận đập bàn liên tục:

 

“Chị cứ nghĩ thằng khốn đó chỉ là tự ti, không thích nhà mình thì không thích thôi, miễn em sống tốt là được. Ai ngờ nó lại bẩn thỉu đến mức này, còn mua chuộc cả y tá của chị! Thật sự nghĩ nhà họ Lam chúng ta dễ bắt nạt sao!”

 

“Chị ơi, chuyện còn lại chúng ta để sau hẵng nói đi. Em đã lừa Đỗ Kiến về nhà rồi, thời gian có hạn. Bây giờ em cần chị giúp em hai việc.”

 

“Một là giúp em đổi con về, hai là thuyết phục cô y tá kia làm nhân chứng cho em, sau này em sẽ cần dùng đến.”

 

“Cái này thì dễ thôi, cứ yên tâm, có chị ở đây, chỉ cần em dám cắt đứt tình cảm, chị sẽ không sợ bọn họ.”

 

Chúng tôi lại nói chuyện một lúc, hẹn tối đến sẽ đổi lại con.

 

Khi trở về phòng, tôi cố tình đi ngang qua phòng của Thẩm Nhược Tình.

 

Tôi muốn nhìn đứa con gái mà kiếp trước tôi không có duyên.

 

Thẩm Nhược Tình đang ngủ trên giường, đứa bé được đặt trong chiếc nôi nhỏ, khóc đến lạc cả giọng, nhưng Thẩm Nhược Tình lại quay lưng lại, như thể không nghe thấy gì.

 

Tôi siết chặt tay.

 

Nghĩ đến việc đứa bé này kiếp trước luôn bị người phụ nữ nó tưởng là mẹ ruột phớt lờ, hành hạ, không biết đã phải chịu bao nhiêu ấm ức mới trở nên u ám, cực đoan, tôi chỉ muốn nghiền xương Đỗ Kiến và Thẩm Nhược Tình thành tro bụi.

 

Sắp rồi, cố nhịn thêm chút nữa thôi.