Chương 3
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ngày xuất viện, Đỗ Kiến biết tôi đưa con về nhà mẹ đẻ, anh ta tức giận đến phát điên.
Tôi nhìn bộ dạng gào thét xấu xí của anh ta, bình tĩnh nói:
“Bố mẹ em muốn làm cho con 2 cái vòng vàng, cần phải đo theo độ dày cánh tay của con. Tiện thể em gửi con sang đó để họ chăm sóc vài ngày luôn, dù sao cục cưng bé bỏng của chúng ta cũng là cục cưng bé bỏng của ông bà mà.”
Tôi cố tình nhấn mạnh bốn chữ “cục cưng bé bỏng”, để anh ta nghĩ rằng đứa trẻ đó là con của anh ta và Thẩm Nhược Tình, khiến anh ta tin rằng bố mẹ tôi đang yêu thương con của bọn họ.
Quả nhiên, Đỗ Kiến lộ ra vẻ mặt bí hiểm, cao ngạo.
“Vậy thì cứ để con bé ở nhà ông bà ngoại một thời gian đi. Em ở phòng chờ anh, anh đi làm giấy khai sinh nhé.”
Tôi ngăn anh ta lại:
“Gấp gì chứ, trong vòng một tháng làm là được mà. Y tá bảo hôm nay không làm được. Biết anh bận nên để em có thời gian rảnh đi làm là được rồi.”
Chuyện giấy khai sinh của con, tôi đã làm xong từ lâu.
Con bé tên là Lam Lạc Thiên, sẽ không bao giờ mang cái tên của người khác là Đỗ Thiến Thiến nữa.
“Như vậy sao được, em còn đang ở cữ mà.”
“Em nào có yếu ớt đến thế, anh yên tâm đi.”
Đỗ Kiến không muốn bận tâm đến chuyện của tôi, nên tôi vừa nói ra anh ta liền không cố chấp nữa.
6.
Mẹ Đỗ Kiến không có ở nhà.
Căn nhà trông không khác gì trước đây.
Nhưng trực giác của phụ nữ đã mách bảo tôi, nơi này có dấu vết của người phụ nữ khác đã từng sinh sống.
“Mẹ đâu rồi?”
Trên mặt Đỗ Kiến thoáng qua một tia không tự nhiên:
“Mấy hôm trước mẹ đi chợ mua thức ăn cho em nên bị ngã gãy chân, bà về quê tĩnh dưỡng rồi. Khoảng một tháng nữa bà sẽ quay lại.”
Đây là sợ phải chăm sóc tôi ở cữ nên tìm cớ bỏ trốn rồi.
Tôi cười cười, nói với vẻ mặt đầy thông cảm:
“Gãy xương động gân cần nghỉ trăm ngày. Cứ để mẹ tĩnh dưỡng cho tốt đi, nửa năm sau quay lại cũng được.”
Nụ cười của Đỗ Kiến chợt cứng lại: “Cũng không cần đến nửa năm đâu.”
“Nói bậy, gãy xương làm sao nhanh khỏi được. Chẳng lẽ mẹ lừa anh, lẽ nào mẹ sợ chăm sóc em ở cữ nên trốn đi rồi?”
Đỗ Kiến vội vàng nói: “Làm gì có, là anh không rõ thôi, cứ tưởng gãy xương sẽ nhanh lành chứ.”
Lúc chúng tôi vào nhà không đóng cửa, liền nghe thấy tiếng trẻ con khóc từ nhà bên cạnh.
Một lát sau, cánh cửa nhà bên mở ra, Thẩm Nhược Tình bế con bước ra.
“Lam Vận, cô cũng xuất viện rồi à?”
Đứa bé trong tay cô ta trông gầy hơn lần trước, đang khóc đến đỏ cả mặt.
Thẩm Nhược Tình tát vào mặt con bé một cái, đứa bé bị đánh đến mức suýt ngất đi.
“Thẩm Đa Dư, mày im lặng cho tao!”
Tôi cười mà không có chút thiện ý nào:
“Chẳng lẽ cô muốn tôi ở bệnh viện đón Tết à?”
Đỗ Kiến kéo áo tôi, khẽ quát: “Em nói năng kiểu gì thế?”
Tôi làm lơ anh ta, tiếp tục hỏi:
“Đây là con do cô sinh ra à? Làm gì có mẹ ruột nào lại đối xử với con mình như thế? Lại còn đặt tên con là Đa Dư , chẳng lẽ con bé không phải là con ruột của cô à?”
Tôi rõ ràng cảm thấy cơ thể Đỗ Kiến cứng đờ lại, Thẩm Nhược Tình ở phía đối diện cũng sững sờ.
Tôi chớp mắt: “Chồng ơi, anh làm sao thế?”
Đỗ Kiến cười cười đánh trống lảng:
“Sao em lại nói người ta như thế hả?”
“Em nói sai à? Anh xem cô ta đối xử với con mình như vậy, em không dám làm hàng xóm với cô ta đâu.”
Đỗ Kiến lén lút liếc mắt ra hiệu cho Thẩm Nhược Tình ở góc khuất mà tôi không nhìn thấy được, nụ cười của Thẩm Nhược Tình lập tức dịu đi:
“Ôi, là do tôi một mình nuôi con, thực sự quá mệt mỏi. Hôm nay con bé khóc dữ quá nên tôi hơi mất bình tĩnh, để hai người chê cười rồi. Con của hai người đâu?”
Vừa nói, cô ta vừa rướn cổ nhìn vào trong nhà.
Tôi đi đến trước cửa, đóng cửa cái “Rầm” ngay trước mặt Đỗ Kiến.
Mặt Đỗ Kiến lập tức tối sầm.
Tôi không đợi anh ta nói gì, lập tức lên tiếng trước:
“Cái thứ gì đâu, em vừa nhìn đã biết cô ta chính là tiểu tam.”
Đỗ Kiến không kịp nổi giận, thăm dò hỏi:
“Vợ ơi, em nói vậy là có ý gì?”
“Cô ta sinh con lâu như vậy mà không thấy người đàn ông nào đến thăm, lại còn trút giận lên con cái vì những ấm ức từ đàn ông mà cô ta phải chịu. Theo em thấy, đứa bé này hoặc là cô ta ăn trộm, hoặc là con của tiểu tam. Không được, em phải báo cảnh sát, lỡ đâu đứa bé kia bị trộm từ người khác thì sao.”
“Thôi thôi, em xem em kìa, vừa sinh xong đã lo mấy chuyện đâu đâu. Con người ta, mình quản làm gì? Vợ nên lo bồi bổ cơ thể thì hơn.”
Vừa nói, Đỗ Kiến vừa đỡ tôi vào phòng ngủ, rồi lại định đi mua đồ ăn gọi sữa cho tôi.
Tôi ngăn anh ta lại: “Chồng ơi, ngày mai anh phải đi làm rồi đúng không?”
Trên mặt anh ta hiện lên một tia không tự nhiên:
“Xin lỗi vợ, anh không thể ở nhà chăm sóc em ở cữ được.”
“Không sao, em cũng đang muốn bàn chuyện này với anh. Em định về nhà mẹ đẻ ở cữ.”
“Với lại em cũng không nỡ xa con. Con bé còn nhỏ, bú sữa mẹ là tốt nhất. Như vậy anh cũng có thể yên tâm đi làm, không cần lo lắng cho em.”
Đỗ Kiến ôm tôi, nói như thể rất đau lòng:
“Vậy thì vất vả cho mẹ vợ rồi, để em chịu thiệt thòi rồi, vợ à.”
“Không có gì vất vả đâu. Chồng ơi, em vào bếp nấu cơm cho anh nhé, anh đói rồi phải không?”
Tôi không hề tủi thân, một chút cũng không.
Tôi đi rồi, anh ta và Thẩm Nhược Tình mới có thể công khai sống những ngày tháng thần tiên ở đây, để tôi có thể quay lại vô số bằng chứng chứ!
Đỗ Kiến hôn tôi một cái:
“Vợ anh đúng là người biết thương chồng nhất.”
Tôi cười cười, đấm vào ngực anh ta một cái rồi quay vào bếp, lau mạnh đi nước bọt trên mặt, lại rắc hai viên thuốc ngủ đã nghiền nát vào món sườn xào chua ngọt.
Đỗ Kiến thích ăn sườn xào chua ngọt do tôi làm nhất, mỗi lần đều ăn sạch sành sanh.
Tôi cùng anh ta xem TV thêm một lúc, anh ta liền không chịu được nữa mà ngủ thiếp đi.
Tôi đỡ Đỗ Kiến lên giường, xác nhận anh ta ngủ rất say, lúc này mới mò lấy điện thoại anh ta.
Tôi dùng vân tay Đỗ Kiến mở khóa, tìm đến khung chat với Thẩm Nhược Tình, vừa trượt màn hình vừa quay video.
Những tin nhắn tán tỉnh d/â/m t/ụ/c và cả việc họ bàn bạc về việc đánh tráo con gái đều được tôi quay lại và lưu trữ.
Đối với bên ngoài, chỉ cần những video công khai là đủ, những video tôi lén quay này có thể không được coi là bằng chứng, nhưng chắc chắn sẽ là mồi lửa khiến dư luận bùng nổ.
7.
Ngày hôm sau, lợi dụng lúc Đỗ Kiến đi làm, tôi lén lút lắp đặt camera giấu kín.
Một cái ở phòng khách, một cái ở phòng ngủ chính.
Theo diễn biến kiếp trước, Đỗ Kiến và Thẩm Nhược Tình nhất định sẽ lén lút quan hệ trong phòng ngủ chính, không vì lý do gì khác, chỉ là để khiến tôi ghê tởm.
Tôi lập tức thu dọn đồ đạc của mình.
Đồ trang sức và vàng bạc không giữ lại món nào. Còn những bộ quần áo mà Thẩm Nhược Tình có thể đã mặc, tôi không mang đi cái nào mà để lại hết nhằm đánh lạc hướng bọn họ.
Làm xong mọi việc, tôi gửi một tin nhắn Wechat cho Đỗ Kiến, rồi tự mình bắt taxi về nhà bố mẹ đẻ.
Lạc Thiên được chăm sóc rất tốt ở nhà ông bà ngoại, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo, bụ bẫm.
Tôi cho con bú, ru con ngủ rồi mới kể cho gia đình nghe chuyện Đỗ Kiến ngoại tình và đánh tráo con.
Bố tôi tức đến tái mặt, muốn mắng tôi nhưng lại xót con:
“Lúc trước bố đã nói là hắn có tư tưởng tự ti cực đoan, không thể tin được, con lại cố chấp không nghe lời.”
Mẹ tôi cố gắng xoa dịu tình hình:
“Thôi, con gái biết lỗi rồi. Giờ con tính thế nào?”
Bố tôi vẫn chưa yên tâm: “Con không định quay lại với nó đấy chứ?”
Tôi cười khổ một tiếng:
“Bố, trước đây là con ngốc, giờ con tỉnh rồi. Anh ta không phải vừa muốn sự giúp đỡ của nhà mình lại vừa căm ghét nhà mình sao? Vậy thì cứ để anh ta nôn ra hết đi!”
“Phần nào không nôn được, con sẽ buộc anh ta phải dùng danh tiếng thân bại danh liệt để trả.”
“Tốt lắm! Phải như vậy!” Bố tôi đập bàn: “Bố mẹ đều ủng hộ con, con cần gì cứ nói.”
“Bố yên tâm đi, con gái bố mẹ tinh ranh lắm.”