Chương 4
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Buổi tối, tôi ru con ngủ rồi bật camera giám sát lên.
Thẩm Nhược Tình vừa mới sinh con, nên hai người cũng chưa làm gì quá giới hạn, chỉ ôm nhau trò chuyện.
Thẩm Đa Dư không biết đã bị bọn họ đặt ở đâu, không thấy xuất hiện trong video.
Thẩm Nhược Tình cười nũng nịu:
“Cái giường này ngủ sướng thật đấy. Giường nhà em cứng quá, anh cũng chẳng biết xót em gì cả.”
Đỗ Kiến hôn cô ta một cái:
“Cố nhịn thêm chút nữa. Đợi anh ly hôn với cô ta, em có thể ngủ trên cái giường này cả đời.”
“Hừ! Vậy chừng nào anh mới ly hôn với cô ta đây?”
“Đợi chút nữa. Gần đây anh đang được đề cử thăng chức. Nếu bố cô ta nói gì không hay với sếp anh thì hỏng bét.”
“Với lại, không phải em cũng muốn để cô ta nuôi con của chúng ta thêm một thời gian nữa sao? Em nghĩ xem, con cô ta thì phải chịu khổ với mình, còn con mình lại được sung sướng với cô ta. Sau này cô ta biết chuyện, chắc chắn tức chec ngay tại chỗ.”
“Anh đúng là đồ xấu xa! Để cô ta nuôi con gái mình đến lớn, rồi mới cho cô ta biết sự thật. Lúc đó cô ta không chec thì cũng hóa điên.”
“Anh xấu xa à?”
Đỗ Kiến hằn học nói:
“Anh chỉ thù ghét nhà giàu thôi. Những người khác anh không thù, anh chỉ thù mình nhà cô ta. Ai bảo cô ta có mắt không tròng mà lại gả cho anh cơ chứ.”
Thẩm Nhược Tình ngoan ngoãn rúc vào lòng Đỗ Kiến, cười khúc khích vuốt ve ngực anh ta:
“Em yêu chec cái tính xấu xa của anh đấy!”
Đỗ Kiến lật người đè cô ta xuống:
“Ngoan, sinh cho anh đứa nữa đi.”
“Đáng ghét! Anh đã có hai cô con gái rồi mà.”
“Đứa con do người phụ nữ kia sinh ra không tính là con gái anh. Chỉ có con em sinh ra mới là con của anh.”
Mặc dù đã chuẩn bị tâm lý, tôi vẫn suýt nữa cắn nát răng.
Tôi biết Đỗ Kiến ghét nhà tôi, ghét tôi, nhưng không ngờ anh ta có thể nói ra những lời thù ghét chỉ nhắm vào nhà tôi một cách đường hoàng như vậy.
Công việc của anh ta là do bố tôi nhờ người kiếm cho.
Trong khi những sinh viên khác chỉ nhận được mức lương 3000 tệ, anh ta đã nhận được mức lương cao 8000 tệ.
Bao nhiêu năm nay, các sếp trong công ty vì nể mặt bố tôi, hễ có đợt tăng lương là có tên anh ta.
Đỗ Kiến đã từ một nhân viên cấp dưới thăng lên vị trí trưởng phòng hiện tại, sắp tới còn được đề cử làm trưởng bộ phận tổng công ty.
Bao năm qua, anh ta không tiêu một đồng nào cho gia đình tôi.
Ban đầu tôi còn thông cảm vì anh ta phải lo cho bố mẹ ở quê. Sau này chức vụ anh ta cao hơn, nhưng khi tôi nhắc đến chi tiêu gia đình, anh ta đều tìm đủ lý do để lảng tránh.
Nào là xây nhà cho bố mẹ, nào là họ hàng mượn tiền làm ăn, con cháu vào đại học cần tiền.
Tóm lại, tiền của anh ta có thể tiêu vào bất cứ ai, ngoại trừ gia đình tôi.
Căn nhà, chiếc xe chúng tôi đang ở đều do nhà tôi trả tiền toàn bộ, đứng tên bố mẹ tôi.
Đỗ Kiến ngoài miệng thì bảo bố mẹ tôi phòng bị anh ta, anh ta thanh cao lắm, nhưng sau lưng lại tính toán cướp nhà, cướp xe của tôi.
Ha ha, cứ tính toán đi, dù sao thì có tính thế nào vẫn trắng tay thôi!
8.
Tôi kiên nhẫn lưu lại tất cả video Đỗ Kiến và Thẩm Nhược Tình ngoại tình, mưu tính tài sản của tôi.
Đợi hơn một tháng sau, cuối cùng vào một đêm nọ, Đỗ Kiến và Thẩm Nhược Tình đã không kìm được mà lăn lộn với nhau trên giường.
Thẩm Đa Dư bị tùy tiện đặt ở cuối giường, khóc đến khản cả giọng, nhưng hai người kia không hề có ý định quay sang nhìn con bé.
Đỗ Kiến còn trơ trẽn nói:
“Quan hệ trước mặt đứa hàng lỗ vốn này, khiến anh càng thấy hưng phấn hơn.”
Thẩm Nhược Tình cười duyên: “Anh đúng là biến thái mà!”
“Cứ nghĩ đến việc con của con đĩ tiện nhân kia phải đói bụng mà nhìn chúng ta âu yếm, anh lại hưng phấn đến không ngủ được.”
Đỗ Kiến vừa nói vừa sờ soạng Thẩm Nhược Tình, hai người lại ôm lấy nhau.
Tôi nghiến răng, nghĩ đến kiếp trước họ cũng làm điều này trước mặt con gái tôi, tôi chỉ hận không thể nghiền xương bọn họ ra thành tro bụi.
Tuy nhiên, lần này, người phải đối mặt với cảnh tượng đó không phải là con gái tôi.
Đứa bé này kiếp trước luôn rất ngoan ngoãn, giỏi giang và rất quấn quýt tôi, nhưng tôi không thể làm gì khác.
Tôi không cứu được con bé, việc không trút giận lên con bé đã là điều duy nhất tôi có thể làm.
Sao lưu video xong, cuộc trả thù của tôi chính thức bắt đầu.
Trước khi bày tiệc lớn, tôi phải chuẩn bị cho họ một món khai vị nhỏ.
Tôi gọi điện cho mẹ Đỗ Kiến, nói với bà rằng tôi đã về nhà mẹ đẻ ở cữ, Đỗ Kiến ở nhà một mình không được ăn ngon uống tốt.
Mẹ chồng tôi thương Đỗ Kiến nhất, nghe vậy liền nói sẽ đến hầu hạ Đỗ Kiến.
Trước đây tôi không để ý, giờ mới thấy gia đình Đỗ Kiến ngu muội đến mức nào.
Trong nhà họ, Đỗ Kiến chỉ cách ngai vàng một bước chân. Bố Đỗ Kiến gọi mẹ anh ta là osin , còn bà ta cả đời chỉ biết lấy sở thích của Đỗ Kiến làm sở thích của mình.
Ngay cả việc chăm sóc con trai cũng phải nói là “hầu hạ” con trai.
Sau khi kết hôn, thỉnh thoảng tôi làm nũng với Đỗ Kiến trước mặt mẹ chồng, bà ta sẽ phát điên lên nói tôi bắt nạt Đỗ Kiến.
Ngay cả việc nhờ anh ta gọt táo cho tôi cũng không được.
Giờ đây nghĩ lại, có lẽ bà ta cho rằng tôi gả cho Đỗ Kiến thì phải biến thành osin của anh ta như bà ta, hầu hạ chồng mình, hầu hạ cả gia đình họ.
Tôi càng nghĩ càng cảm thấy đáng sợ.
May mắn là kiếp trước tôi không hề hay biết, kiếp này lại mang theo ký ức của kiếp trước.
Nếu tôi nhớ không nhầm, kết quả đánh giá thăng chức của Đỗ Kiến sẽ được công bố vào tuần tới.
Bạn học của bố tôi là lãnh đạo cấp cao của tổng công ty Đỗ Kiến, mấy hôm trước có tiết lộ với bố tôi rằng năng lực của Đỗ Kiến kém hơn hai người còn lại một chút, nhưng nể mặt bố tôi, ông ấy có thể cố gắng tranh thủ giúp đỡ.
Bố tôi liền hỏi ý kiến tôi.
Tôi vừa trêu đùa Lạc Thiên vừa cười hì hì nói:
“Đương nhiên là đánh trượt rồi ạ.”
Không phải anh ta thù ghét nhà giàu, thù ghét nhà tôi sao?
Vậy thì anh ta nhất định sẽ không thèm dùng đến mối quan hệ của nhà tôi để thăng chức.
Chuyện đã đến nước này, đương nhiên là tôi phải chiều theo ý anh ta rồi.
Chưa đầy hai ngày sau, mẹ chồng tôi đã đến.
Trong lòng mẹ chồng tôi, Đỗ Kiến luôn đứng thứ nhất, bố Đỗ Kiến xếp thứ hai và bà ấy xếp thứ ba, còn tất cả mọi người khác đều phải xếp phía sau.
Lúc tôi còn ở nhà, vì Đỗ Kiến, tôi đã phải nuốt cục tức chăm sóc cả nhà họ.
Còn khi tôi không có nhà, Thẩm Nhược Tình phải đảm nhận vai trò này.
Thẩm Nhược Tình làm gì quen chịu khổ. Hai ngày đầu còn làm bộ làm tịch, nhưng rất nhanh đã không vui nữa.
“Cô xem cô làm cái gì thế này? Dở tệ! Cả ngày chỉ biết ăn cơm, đến mì sợi cũng không biết làm, bánh bao cũng làm không xong, cô còn sống để làm gì nữa?”
Thẩm Nhược Tình ấm ức nói:
“Con là người miền Nam, quen ăn cơm, với lại con cũng không biết nấu ăn mà.”
Mẹ Đỗ Kiến nhảy dựng lên, lườm nguýt cô ta:
“Có biết tôn trọng người lớn không hả? Cô thích ăn gì thì quan trọng sao? Đương nhiên là phải theo khẩu vị của người lớn rồi!”
“Còn không biết nấu ăn? Người phụ nữ nào mà không biết nấu ăn? Chỉ có là cô đặc biệt chắc? Bố mẹ cô không dạy cô à?”
Thẩm Nhược Tình tức đến mức nước mắt lưng tròng, không nhịn được mà nhìn sang Đỗ Kiến.
Đỗ Kiến đau lòng nhìn cô ta một cái, nhưng vẫn không nói gì, chỉ ra hiệu cho cô ta nhẫn nhịn một chút.
Tôi bật cười thành tiếng. Hóa ra nhìn từ góc độ người ngoài, gia đình này lại thú vị đến vậy.
Chỉ là phải xem Thẩm Nhược Tình có thể nhịn đến bao giờ thôi.
Thẩm Nhược Tình đương nhiên không chịu được ấm ức, nhẫn nhịn được vài ngày liền bỏ Thẩm Đa Dư lại, tự mình dọn về căn hộ bên cạnh.
Thẩm Đa Dư thì được đối xử tốt hơn một chút.
Dù gì con bé cũng là máu mủ của nhà họ Đỗ, trong mắt mẹ chồng tôi, địa vị của Thẩm Đa Dư còn cao hơn Thẩm Nhược Tình, nên bà ấy đối xử với Thẩm Đa Dư cũng khá tốt.
9.
Đến tuần công ty Đỗ Kiến công bố kết quả tranh cử, Đỗ Kiến liền gọi điện nói muốn đến thăm tôi.
Chắc là chuyện thăng chức không có tin tức gì, anh ta sốt ruột, muốn đến dò la tin tức từ bố tôi.
Tiếc là qua ngày hôm nay, anh ta sẽ không còn tâm trí đến thăm tôi nữa.
Thẩm Nhược Tình có một tài khoản Douyin. Cô ta đăng rất nhiều video tình tứ với đàn ông và video khoe của trên tài khoản này.
Tuy người đàn ông không lộ mặt, nhưng tôi vừa nhìn đã biết đó chính là Đỗ Kiến.