Chương 4
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
7.
Màn hình cuộc họp trực tuyến sáng lên.
Ông Dupont vẫn giữ phong thái lịch thiệp mà xa cách như mọi lần. Ông mặc một chiếc áo len tối màu, phía sau là góc thư phòng trầm ổn. Nhã nhặn. Có gu. Và đầy khoảng cách.
Trần Cảnh Minh hắng giọng.
Anh ta bắt đầu bằng thứ tiếng Pháp đã luyện đi luyện lại không biết bao nhiêu lần, tự tin đến mức tưởng như đang bước lên sân khấu nhận giải.
Bản PPT “văn sáng tạo” được mở ra.
Thiết kế rất đẹp.
Mực nước.
Mây lành.
Hoa sen.
Đầy ắp hình ảnh phương Đông.
Giọng anh ta vang trong phòng họp, hừng hực nhiệt huyết.
Anh ta nói về câu chuyện thương hiệu.
Về trao quyền văn hóa.
Về giá trị tinh thần.
Từng câu từng chữ bay lơ lửng trên mây.
Không chạm đất.
Tôi không có tư cách tham gia cuộc họp này.
Nhưng chiếc điện thoại Lý Nguyệt lén đặt ở góc phòng đã giúp tôi xem trực tiếp.
Tôi nhìn thấy ông Dupont mỉm cười, thỉnh thoảng gật đầu.
Nhưng ánh mắt ông ấy…
Không có sóng.
Đó là ánh mắt của một khán giả đang xem biểu diễn.
Lạnh.
Quan sát.
Và có chút mỉa mai kín đáo.
Ba mươi phút độc thoại kết thúc.
Trần Cảnh Minh đầy tự tin nhìn vào màn hình, chờ đợi lời tán thưởng.
Phòng họp im lặng.
Ông Dupont trầm ngâm vài giây, rồi chậm rãi nói một câu tiếng Pháp rất thuần.
“Votre idée est pleine de poésie, mais j’ai peur que le rossignol ne chante que dans son propre bocage.”
Ý tưởng của anh đầy chất thơ, nhưng e rằng… chim sơn ca chỉ hót trong khu rừng của nó.
Một câu tục ngữ miền Nam nước Pháp.
Bề mặt là lời khen.
Tầng sâu là lời chất vấn.
Chim sơn ca và khu rừng — sản phẩm và cội rễ.
Ông ấy đang hỏi:
Ý tưởng này có gốc không?
Hay chỉ là một lớp ghép trang trí rời rạc?
Nhưng Trần Cảnh Minh không hiểu.
Tiếng Pháp của anh ta đủ dùng cho giao tiếp thương mại, đủ đọc tạp chí thời trang.
Nhưng không đủ để hiểu ẩn dụ văn hóa.
Anh ta chỉ nghe được nửa đầu câu.
“Đầy chất thơ.”
Mắt anh ta sáng lên.
“Merci, Monsieur Dupont! C’est exactement l’effet que je recherche!”
Cảm ơn ông! Đó chính là hiệu ứng tôi mong muốn!
Anh ta lập tức leo cao hơn.
Giọng càng lớn, càng hăng.
“Chúng tôi hướng tới nghệ thuật vượt lên trên sản phẩm! Lợi nhuận và thị trường chỉ là hệ quả tự nhiên!”
Qua màn hình điện thoại, tôi nhìn thấy khoảnh khắc ấy.
Ánh mắt ông Dupont thay đổi.
Lạnh hẳn.
Không phải tức giận.
Mà là thất vọng.
Giống như một nhạc công chuyên nghiệp vừa nghe xong bản diễn tấu lạc tông đến chói tai.
Ông ấy thậm chí không buồn chỉnh sửa.
Phần còn lại của cuộc họp gần như một chiều.
Ông Dupont chỉ đáp lại bằng “Vâng”, “Tôi hiểu”, “Được”.
Cuộc họp kết thúc trong sự khách khí gượng gạo.
Trần Cảnh Minh vẫn không nhận ra.
Anh ta cúp máy, quay sang nhóm dự án, đầy hứng khởi.
“Thấy chưa? Ông Dupont rất đánh giá cao ý tưởng của chúng ta! Ông ấy nói nó đầy chất thơ!”
Cả nhóm nhìn nhau.
Cười gượng.
Chỉ có Vương Linh còn nhiệt tình vỗ tay:
“Trần tổng quá xuất sắc! Nắm trọn tinh thần lãng mạn của người Pháp!”
Tôi tắt livestream.
Khóe môi nhếch lên.
Xong rồi.
Nửa tiếng sau.
Một email từ trợ lý của ông Dupont gửi đến ban lãnh đạo công ty.
Lời lẽ cực kỳ lịch sự.
Ngoại giao đến mức hoàn hảo.
Nhưng cốt lõi chỉ có một ý:
Hai bên tồn tại khác biệt nghiêm trọng về tư duy cốt lõi.
Việc hợp tác cần được “xem xét lại một cách toàn diện và thận trọng”.
Dịch thẳng:
Thương vụ này hỏng rồi.
Tin như tiếng sét giữa tầng quản lý.
Thư ký CEO trực tiếp gọi xuống phòng kinh doanh.
Trần Cảnh Minh hoảng loạn.
Anh ta đi đi lại lại trong văn phòng như con mèo bị giẫm đuôi.
Anh ta không hiểu.
Rõ ràng vừa được “khen”.
Sao lại quay lưng ngay sau đó?
Anh ta gọi toàn bộ tổ dự án vào phòng, chất vấn gay gắt.
“Khâu nào có vấn đề? Số liệu sai? Hay bản dịch có lỗi?”
Anh ta cuống cuồng tìm vật tế thần.
Không khí phòng kinh doanh nặng như chì.
Còn tôi.
Ngồi ở góc tối của mình.
Bình thản nhấp một ngụm trà.
Tôi biết.
Thời điểm của tôi…
Cuối cùng cũng đến.
Tôi mở điện thoại.
Gửi cho Lý Nguyệt một tin nhắn:
“Đi đi. Đến lúc rồi.”
8.
Không khí công ty trong suốt một ngày tiếp theo đặc quánh như trước cơn bão.
Dự án Pháp là chiến lược trọng điểm của năm. Nếu thất bại, không chỉ là tổn thất doanh thu, mà còn là cú trượt uy tín trước cả ngành.
CEO đích thân ngồi ghế chủ tọa, triệu tập toàn bộ quản lý cấp cao.
Nhưng không ai giải thích được vì sao vị khách lịch thiệp như ông Dupont lại đột ngột “lật mặt”.
Trần Cảnh Minh bị chất vấn đến mức mặt đỏ gay.
Anh ta liên tục nhấn mạnh ý tưởng của mình sáng tạo thế nào, hợp thẩm mỹ Pháp ra sao, nhưng không thể giải thích nổi lá thư “chia tay” đầy ngoại giao kia.
Cuối cùng, anh ta đổ cho “khác biệt văn hóa” và “khách hàng khó đoán”.
Lý do nhạt như nước ốc.
Đổi lại chỉ là ánh nhìn lạnh hơn từ CEO.
Cả công ty rơi vào thế bế tắc.
Và đúng lúc đó, Lý Nguyệt — cô gái nhỏ bé vốn chẳng ai để ý — làm một việc khiến tất cả bất ngờ.
Cô gõ cửa phòng thư ký CEO.
Nộp một tập tài liệu.
Bản báo cáo ghi rõ toàn bộ sự việc:
Tôi — Lâm Vãn — quán quân doanh số ba năm liền, thành thạo sáu ngôn ngữ, chuyên xử lý thị trường châu Âu, bị gạt khỏi dự án trọng điểm sau khi lãnh đạo mới nhậm chức.
Phụ lục đính kèm là bản kế hoạch ba mươi trang tôi làm cho Xưởng Kim Khí Lão Vương.
Đầy đủ logic thương mại.
Liên danh nhà thiết kế Đức.
Kết nối chính sách hỗ trợ truyền thống.
Lý Nguyệt kể lại, lúc nộp hồ sơ tay cô run đến mức suýt đánh rơi.
Nhưng nghĩ đến sự bất công tôi chịu, nghĩ đến cơ hội công ty có thể đánh mất, cô không sợ nữa.
Thư ký CEO là người đã làm ở đây hơn mười năm.
Bà đọc báo cáo.
Lật sang bản kế hoạch của tôi.
Ánh mắt thay đổi ngay lập tức.
Không nói gì.
Cầm tài liệu.
Đi thẳng vào phòng CEO.
Mười lăm phút sau.
Điện thoại nội bộ của tôi reo.
Giọng thư ký vang lên, không cảm xúc nhưng rất rõ:
“Lâm Vãn, mời cô lập tức lên phòng CEO.”
Cả văn phòng nghe thấy.
Tất cả ánh mắt lại đổ dồn về phía tôi.
Nhưng lần này không còn là thương hại hay hả hê.
Mà là kinh ngạc.
Và khó hiểu.
Trần Cảnh Minh ló đầu khỏi văn phòng, ánh mắt cảnh giác xen lẫn bất an.
Tôi đặt điện thoại xuống.
Chỉnh lại cổ áo.
Bước qua toàn bộ khu làm việc.
Mỗi bước chân đều vững.
Cửa phòng CEO mở ra.
Bên trong là một hàng quản lý cấp cao.
CEO ngồi giữa, sắc mặt trầm.
Trần Cảnh Minh cũng có mặt.
Khi thấy tôi bước vào, anh ta thoáng hoảng loạn.
Bản kế hoạch “Xưởng Kim Khí Lão Vương” của tôi nằm trải trên bàn trước mặt CEO.
Ông ngẩng đầu, nhìn tôi bằng ánh mắt đánh giá.
“Bản này do cô làm?”
“Vâng.”
“Giải thích đi.”
Tôi không lập tức nói về bản kế hoạch.
Tôi nhìn sang Trần Cảnh Minh.
“Trước khi nói về phương án của tôi, tôi muốn giải thích vì sao dự án Pháp thất bại.”
Cả phòng sững lại.
Mặt Trần Cảnh Minh tái trắng.
Tôi bước đến bảng trắng.
Viết câu tục ngữ ông Dupont đã nói.
“Chim sơn ca chỉ hót trong khu rừng của nó.”
Tôi quay lại.
“Bề mặt là lời khen ý tưởng có chất thơ. Nhưng tầng sâu là chất vấn về cội rễ và tính chân thực.”
“Tức là: ý tưởng của Trần tổng nghe rất đẹp, nhưng giống một con chim bị bắt sang khu rừng xa lạ. Không có nền tảng. Không có đất nuôi dưỡng. Giọng hót dù hay cũng vô hồn.”
Căn phòng im phăng phắc.
“Gia đình ông Dupont khởi nghiệp từ ngành thủ công truyền thống. Thứ ông ấy coi trọng nhất là tinh thần nghề và sự kế thừa.”
“Trong khi bản đề xuất của Trần tổng chỉ nói về khái niệm, bao bì và câu chuyện. Không nhắc đến lõi sản phẩm. Không tôn trọng giá trị công nghệ.”
“Với ông Dupont, đó không phải sáng tạo. Đó là phản bội tinh thần thủ công.”
Từng chữ rơi xuống nặng như búa.
Không ai thở mạnh.
Ánh mắt các lãnh đạo nhìn tôi đã khác.
Còn Trần Cảnh Minh…
Mặt anh ta xám ngoét.
Mồ hôi trượt xuống thái dương.
Miệng mở ra nhưng không phản bác nổi.
Vì anh ta biết.
Tôi nói đúng.
Ngay khoảnh khắc ấy, thắng bại đã rõ.
CEO nhìn tôi.
Ánh mắt trầm đi, rồi sắc lại.
Ông chỉ vào bản kế hoạch trước mặt.
“Giờ nói về phương án của cô.”
Tôi hít một hơi.
Bình tĩnh bắt đầu.
“Quan điểm của tôi rất đơn giản. Tôn trọng truyền thống. Kết hợp đổi mới…”
Trong căn phòng quyền lực nhất công ty.
Tại thời điểm quyết định vận mệnh.
Cuối cùng tôi cũng có một sân khấu thực sự thuộc về mình.
Và tôi…
Đã chuẩn bị cho khoảnh khắc này từ rất lâu rồi.
9.
Tôi không nói ngay về dự án Pháp.
Tôi bắt đầu từ những chi tiết mộng – tenon tưởng chừng lỗi thời của Xưởng Kim Khí Lão Vương.
Tôi kể về lịch sử của chúng.
Về kỹ nghệ chế tác.
Về giá trị bị lãng quên giữa làn sóng công nghiệp hóa.
Sau đó, tôi trình bày bản thiết kế của Claus.
Giải thích cách kết hợp cấu kiện kim loại truyền thống phương Đông với phong cách tối giản hiện đại của Đức — để tạo ra một dòng sản phẩm mới: có chiều sâu văn hóa, nhưng vẫn đủ sức cạnh tranh thị trường.
Tiếp theo, tôi phân tích chính sách hỗ trợ doanh nghiệp thủ công truyền thống của chính quyền địa phương.
Tôi chỉ ra lợi thế về chi phí.
Về nguồn lực nhà nước.
Về câu chuyện thương hiệu có thật.
Cuối cùng, tôi mới quay lại dự án Pháp.
“Ông Dupont không phủ nhận khái niệm ‘văn sáng tạo’.”
“Ông ấy phủ nhận một ý tưởng không có gốc rễ.”
“Còn phương án này — được xây dựng riêng cho ông ấy.”
“Chúng ta không bán một câu chuyện bịa đặt. Chúng ta mời ông ấy trở thành nhân chứng và người đồng hành trong hành trình hồi sinh một tinh thần thủ công có thật.”
Tôi dừng lại.
Căn phòng im lặng.
CEO nhìn tôi rất lâu.
Trong mắt ông có sự kinh ngạc, rồi dần dần chuyển thành tán thưởng.
Cuối cùng, ông lên tiếng.
“Lâm Vãn.”
“Từ bây giờ, dự án Pháp do cô toàn quyền phụ trách.”
Ông liếc sang Trần Cảnh Minh, người đã tái mét.
“Trần Cảnh Minh làm phó, phối hợp thực hiện.”
Cả căn phòng như bị giáng một cái tát vang dội.
Tôi bình tĩnh đáp:
“Tôi không cần phó.”
“Tôi tự làm được.”
Không khí lại chững lại thêm một lần nữa.
CEO nhìn tôi.
Rồi gật đầu.
“Được.”
Ông cầm điện thoại gọi thư ký.
“Liên hệ trợ lý của ông Dupont. Thông báo chúng ta có một đề xuất hoàn toàn mới. Người phụ trách trao đổi là Lâm Vãn.”
Quyền hạn được trao ngay trong buổi chiều.
Nhưng tôi không vội gửi email hay sắp xếp họp.
Tôi nhờ một người bạn ở Pháp chuyển giúp một món quà nhỏ đến công ty ông Dupont.
Bên trong là vài cấu kiện mộng – tenon nguyên bản, chưa chỉnh sửa.
Kèm theo một bức thư viết tay.
Bằng tiếng Đức.
Tôi không nói về hợp tác.
Chỉ nói với tư cách một người yêu nghề thủ công.
Tôi kể về cảm xúc khi chạm vào những mảnh kim loại ấy.
Tôi nhắc đến những thương hiệu trăm năm của châu Âu.
Máy ảnh Đức.
Đồ da Ý.
Tôi biết mẹ ông Dupont là người Đức.
Ông lớn lên giữa văn hóa chế tác chính xác.
Ngày hôm sau, tôi nhận được hồi âm.
Bằng tiếng Ý.
Ông nói ông rất thích món quà. Và đặc biệt quan tâm đến câu chuyện tôi nhắc về người thợ da ở Florence.
Ba ngày.
Chúng tôi viết thư qua lại.
Bằng Đức ngữ và Ý ngữ.
Nói về nghệ thuật.
Về văn hóa.
Về lịch sử.
Tuyệt nhiên không nhắc đến hợp đồng.
Trong công ty, mọi người nhìn tôi như nhìn kẻ lập dị.
Trần Cảnh Minh còn cười nhạo tôi “làm màu”.
Đến ngày thứ tư.
Cuối thư, ông Dupont dùng tiếng Pháp hỏi:
“Cô Lâm, khi nào tôi có thể được xem đề xuất mới của cô?”
Tôi biết thời điểm đã tới.
Tôi sắp xếp họp trực tuyến.
Lần này, phòng họp chỉ có một mình tôi.
Không PPT.
Tôi đặt trước camera:
Cấu kiện nguyên bản.
Bản thiết kế của Claus.
Video tôi quay cảnh ông Lão Vương tự tay mài từng chi tiết.
Tôi nói bằng tiếng Pháp.
Giọng Toulouse — vùng đất của công nghiệp và thủ công, cũng là quê cha ông Dupont.
Tôi giải thích từng mắt xích trong mô hình:
Tôn trọng truyền thống.
Tích hợp đổi mới.
Tạo giá trị thật.
Không một câu hoa mỹ rỗng.
Mỗi luận điểm đều có vật chứng.
Có dữ liệu.
Có logic.
Kết thúc.
Ông Dupont im lặng rất lâu.
Rồi ông đứng dậy.
Cúi đầu trước camera.
“Cô Lâm, cảm ơn cô đã cho tôi thấy tinh thần thủ công thực sự.”
Ông ngẩng lên, nụ cười hoàn toàn chân thành.
“Tôi không chỉ muốn hợp tác.”
“Tôi muốn đầu tư cá nhân vào việc nâng cấp xưởng kim khí này.”
Ông nhìn thẳng vào tôi.
“Chỉ cần dự án do cô phụ trách, hợp đồng có thể ký ngay.”
Khoảnh khắc đó.
Ánh nắng xuyên qua tầng mây chiếu vào phòng họp.
Ấm áp.
Sau sáu năm kiên nhẫn, chịu đựng và tích lũy.
Cuối cùng.
Tôi đã tự tay giành lại toàn bộ ánh sáng thuộc về mình.