Chương 5
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi không đáp lời.
Bởi vì nó nói đúng.
Lần đầu tôi gặp Trần Ngạn Chu là ở con phố chợ đêm sau cổng trường đại học.
Lúc đó tôi làm thêm ở quán trà sữa, tan làm muộn nên thường chỉ mua đại thứ gì đó lót dạ để về ký túc xá.
Anh ta khi đó đang giúp người thân trông quầy hải sản ở bên cạnh, mặc chiếc áo thun đen đã giặt đến bạc màu, đứng giữa làn khói sương mờ ảo của khu chợ, ánh mắt trông rất thanh thuần.
Có lần trời mưa lớn, khu chợ đêm trở nên hỗn loạn, tôi không mang ô nên bị kẹt lại bên cạnh sạp hàng.
Anh ta đưa cho tôi chiếc ô cũ duy nhất của mình rồi nói: “Cô cầm đi trước đi, tôi dọn hàng hơi chậm.”
Tôi hỏi thế còn anh thì sao.
Anh ta bảo: “Da thịt tôi dày, không sợ ướt đâu.”
Sau đó, chúng tôi ở bên nhau.
Hồi mới yêu nhau, anh ta nghèo một cách rất thành thật, chẳng bao giờ ra vẻ.
Mời tôi ăn một bát cháo hải sản giá ba mươi tám tệ, anh ta cũng phải ghi chú lại vào bộ nhớ điện thoại để tính toán chi tiêu.
Nhưng cũng chính là anh ta, biết tôi đau bụng khi đến kỳ kinh nguyệt đã chạy qua hai con phố giữa đêm khuya để mua sữa nóng; biết tôi sợ tối nên sau khi tiễn tôi về đến tận cửa ký túc xá vẫn sẽ đứng đợi, thấy đèn phòng tôi sáng lên mới chịu rời đi; biết bố mẹ tôi chê anh ta nghèo nên đã c.ắ.n răng làm một lúc ba công việc trong suốt mùa hè, để đến khi nhập học mua cho tôi một chiếc khăn quàng cổ ra hồn.
Lúc đó tôi thực sự tin rằng, rồi sẽ có ngày anh ta thành đạt, và cũng sẽ có ngày anh ta cho tôi một cuộc sống tốt đẹp.
Thế nên sau khi tốt nghiệp, anh ta nói muốn mở cửa hàng, tôi đã chẳng hề do dự mà cùng anh ta gây dựng.
Cửa hàng đầu tiên chỉ rộng mười sáu mét vuông, biển hiệu là do tôi nhờ một đàn anh học thiết kế làm hộ, thực đơn giao hàng cũng là do tôi gõ từng chữ một. Ba ngày đầu khai trương, tôi và anh ta ngồi xổm trong cửa hàng trống không để rút chỉ tôm, tay đầy mùi tanh, mệt đến mức không mở nổi mắt.
Vậy mà anh ta lại cười rất rạng rỡ và nói: “Vãn Vãn, đợi sau này kiếm được tiền rồi, ngày nào anh cũng sẽ bóc tôm cho em.”
Lúc đó tôi còn cười nhạo anh ta.
“Em có phải không có tay đâu.”
“Anh tình nguyện mà.”
Câu nói “anh tình nguyện” đó, tôi đã ghi nhớ suốt nhiều năm.
Sau này anh ta thực sự ngày càng bận rộn hơn, kiếm được nhiều tiền hơn, nhưng cũng ngày càng ít nói những lời như vậy.
Tôi luôn tìm lý do để bào chữa cho anh ta.
Đàn ông khởi nghiệp không dễ dàng, áp lực lớn, tâm trạng thất thường cũng là chuyện bình thường.
Nhưng hóa ra bận rộn hay áp lực đều không phải là cái cớ.
Một người có nguyện ý để tâm đến bạn hay không, nhìn qua là biết ngay.
Ít nhất là bảy con tôm tối nay, ai ai cũng đều thấy rõ.
Đang lúc thẫn thờ, góc dưới bên phải màn hình máy tính bỗng hiện lên thông báo email đồng bộ.
Người gửi: Trần Ngạn Chu.
Tiêu đề chỉ có một câu: Sáng mai chín giờ đến công ty, tài liệu thuyết trình vẫn còn thiếu bản cuối cùng.
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ đó, vậy mà lại bật cười.
Ninh Đường ghé mắt nhìn qua, cũng cười khẩy một tiếng.
“Thấy chưa, vào những lúc thế này, phản ứng đầu tiên của hắn không phải là đến dỗ dành mày, mà là bắt mày đi làm việc.”
Tôi nhấn mở email.
Nội dung rất ngắn gọn.
Đừng mang theo cảm xúc cá nhân vào, làm cho xong việc đã. Chuyện tối nay tôi coi như cô nhất thời bốc đồng, không chấp nhặt với cô.
Không chấp nhặt với tôi.
Tôi đọc kỹ từng chữ một, chút chua xót cuối cùng trong lòng cũng tan biến sạch sẹo.
“Soạn giúp tao một bản đơn xin nghỉ việc.” Tôi nói.
Ninh Đường nhướn mày: “Nghĩ kỹ rồi chứ?”
“Nghĩ kỹ rồi.”
“Vậy thì làm luôn cả thỏa thuận ly hôn đi.”
“Được.”
Tôi hồi âm cho Trần Ngạn Chu bốn chữ.
Mai không đi nữa.
Gửi xong, tôi kéo địa chỉ email của anh ta vào một nhóm riêng biệt.
Ninh Đường vừa gõ phím vừa dặn dò: “Bắt đầu từ ngày mai, tất cả các trao đổi liên quan đến công ty mày đều phải lưu lại bằng chứng. Ít nghe điện thoại thôi, cố gắng nhắn tin văn bản. Đừng có để lòng mềm yếu một cái rồi lại tự chuốc họa vào thân.”
“Ừ.”
“Còn nữa, cũng phải để mắt đến Tô Mạn. Nếu cô ta thực sự là người phụ trách dự án, chắc chắn sau này hai người sẽ còn phải chạm mặt nhau.”
Tôi khẽ nhếch môi.
“Không cần cô ta đến tìm, tôi cũng sẽ tự đi tìm cô ta.”
Ninh Đường dừng tay gõ phím, nhìn tôi: “Mày định làm gì?”
“Không phải là đi đ.á.n.h ghen đâu.” Tôi bưng ly nước lên nhấp một ngụm, giọng điệu thản nhiên, “Tao chỉ muốn biết, cô ta quay về rốt cuộc là muốn người, hay là muốn tiền.”
Sáng sớm ngày hôm sau, tôi vừa mới ngủ dậy thì điện thoại của Trần Ngạn Chu đã gọi tới.
Tôi tắt máy.
Anh ta lại gọi.
Tôi tiếp tục cúp máy.
Lần thứ ba, anh ta gửi tới một tin nhắn.