Chương 14
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Tôi biết hiện tại anh ta đang rối bời, nhưng chính vì rối nên mới dễ đàm phán điều kiện. Chu Yến bây giờ nếu không chấp nhận mức định giá thấp hơn thì chỉ có nước ngồi chờ dòng tiền gặp vấn đề thôi.”
Bước chân tôi khựng lại.
Bên ngoài gương, cô ta đang quay lưng về phía tôi, vẫn tiếp tục nói.
“Chuyện tình cảm đương nhiên là phải tận dụng rồi, nếu không anh nghĩ tại sao tôi lại tốn công ở bên cạnh anh ta suốt bấy lâu nay? Loại người như anh ta là dễ nắm thóp nhất, đã từng nếm trải gian khổ nên sợ nhất là mất đi thể diện. Càng vào những lúc thế này, anh ta càng không thể rời xa một người am hiểu về vốn đầu tư như tôi đâu.”
Tôi đứng đó, chỉ cảm thấy m.á.u trong người mình như lạnh dần đi.
Không phải vì cô ta.
Mà là vì Trần Ngạn Chu.
Đến giờ có lẽ anh ta vẫn nghĩ rằng việc Tô Mạn về nước là vì tình cũ, vì ngưỡng mộ anh ta, và vì cuối cùng cô ta cũng thấy được sự thành công của anh ta.
Nhưng hóa ra trong mắt người khác, anh ta chẳng qua chỉ là một con cờ có giá trị để trục lợi.
Tôi nhìn bóng dáng thanh mảnh, xinh đẹp của mình trong gương, bỗng chốc muốn bật cười.
Đàn ông luôn tưởng mình nắm thế chủ động trong tình cảm, nhưng khi bước vào thương trường, họ cũng sẽ bị người khác tính kế rõ mồn một như vậy thôi.
Tô Mạn cúp điện thoại, vừa quay người lại thì nhìn thấy tôi.
Sắc mặt cô ta biến đổi trong chốc lát, nhưng rất nhanh đã lấy lại vẻ bình thường.
“Chị Vãn, nghe lén không tốt đâu nhỉ.”
“Tô tổng.” Tôi nhìn cô ta, “Hóa ra cô không phải định nối lại tình xưa, mà là định đến thâu tóm lúc người ta sa cơ.”
Cô ta im lặng hai giây rồi bật cười.
“Chị thông minh hơn tôi tưởng đấy.”
“Trần Ngạn Chu có biết chuyện này không?”
“Biết gì cơ?” Cô ta tiến lại gần một bước, giọng nói nhẹ bẫng, “Biết tôi không yêu anh ấy đến thế? Hay là biết từ đầu đến cuối, thứ tôi coi trọng hơn là Chu Yến?”
Tôi không nói gì.
Cô ta nhìn tôi, bỗng nhiên thở dài một tiếng.
“Thực ra chị nên cảm ơn tôi. Không có tôi, có lẽ cả đời này anh ấy cũng chẳng biết người mình cần giữ lại nhất là ai.”
Tôi cảm thấy lời này thật đáng ghê tởm.
“Tô Mạn.” Tôi nhìn cô ta, “Có phải cô rất tận hưởng cảm giác được ra vào thử thách ranh giới trong cuộc hôn nhân của người khác không?”
Cô ta mỉm cười, không phủ nhận cũng chẳng thừa nhận.
Tôi cũng cười theo.
“Vậy có lẽ cô phải thất vọng rồi.”
“Ý chị là sao?”
“Vì cô đã nhìn lầm một người rồi.” Tôi vặn chặt thỏi son, cất vào túi xách, “Trần Ngạn Chu không thua tôi, cũng chẳng thua cô. Anh ta thua chính cái lòng hư vinh đáng thương của mình.”
Nói xong, tôi lướt qua người cô ta đi ra ngoài.
Trở lại hội trường, Chu Kí Minh đang đứng chờ tôi ở cuối hành lang.
“Sao cô đi lâu thế?”
Tôi nhìn anh, đột nhiên hỏi: “Nếu một người biết rõ mình bị tính kế nhưng vẫn không nỡ tỉnh mộng, thì có phải rất đáng thương không?”
Chu Kí Minh nhướng mày.
“Cái đó còn phải xem người đó có phải người trưởng thành hay không. Người trưởng thành không chịu tỉnh, đa phần là vì giả vờ ngủ sẽ có lợi hơn.”
Tôi bật cười.
“Anh nói chuyện đúng là châm chọc thật.”
“Có ích là được.” Anh nói, “Có chuyện gì à?”
“Không có gì.” Tôi lắc đầu, “Chỉ là đột nhiên cảm thấy, có những người đúng là đáng đời.”
Hai ngày sau, kết quả được công bố.
Trấn Tiên Kiến trúng thầu.
Tin tức vừa đưa ra, cả giới kinh doanh đều xôn xao.
Cả tầng trụ sở của Trấn Tiên Kiến tràn ngập bầu không khí phấn khích không giấu nổi, Chu Kí Minh mời toàn bộ công ty đi ăn tối hôm đó.
Tại bữa tiệc, anh đặc biệt đứng dậy, giơ ly rượu lên và nói: “Trong dự án này, công thần lớn nhất chính là Lâm Vãn.”
“Không có cô ấy, kết quả ngày hôm nay sẽ không thể rực rỡ đến vậy.”
Ánh mắt của mọi người đều đổ dồn về phía tôi.
Khi tiếng vỗ tay vang lên, tôi chợt nhớ lại nhiều năm trước, vào đêm doanh thu tháng của cửa hàng Vãn Chu đầu tiên vượt mức một trăm nghìn, Trần Ngạn Chu cũng từng mời mọi người ăn một bữa cơm.
Hôm đó tôi bận rộn trong bếp đến cuối cùng mới được ngồi vào bàn, khi anh nâng ly, anh chỉ nói một câu: Cảm ơn anh em đã theo tôi làm việc.
Lúc đó tôi không cảm thấy có gì sai cả.
Đến giờ tôi mới biết, cảm giác được người khác công nhận năng lực thực sự quan trọng đến nhường nào.
Bữa tiệc kết thúc, tôi đứng ở cửa hóng gió.
Chu Kí Minh bước ra, xoay xoay chìa khóa xe trên đầu ngón tay.
“Uống rượu rồi, để tôi gọi lái xe hộ nhé?”
“Vâng.”
Anh nhìn tôi một cái, bỗng nhiên hỏi: “Hôm nay vui không?”
“Vui ạ.”
“Thật không?”
“Thật.” Tôi nghiêng đầu nhìn anh, mỉm cười, “Ít nhất là hôm nay, tôi không phải là vật đính kèm của bất kỳ ai.”
Chu Kí Minh im lặng vài giây, gật đầu.
“Sau này cũng sẽ không bao giờ như thế nữa.”