Chương 1

Cập nhật lúc: 26-04-2026
Lượt xem: 292

Trong buổi tiệc mừng công, khi Trần Ngạn Chu bóc con tôm thứ bảy bỏ vào bát của Tô Mạn, tôi đã tháo nhẫn cưới ra.

Đĩa tôm sú hấp trên bàn vừa mới bưng lên, hơi nóng vẫn chưa tan, nhưng nhúm rau mùi xanh mướt trong chiếc đĩa sứ thanh hoa kia lại làm mắt tôi đau nhói.

Ba năm trướclần đầu tiên tôi làm món tôm trộn rau mùi ở nhà, anh đặt đũa xuống và bảo rằng chỉ ngửi thôi đã thấy buồn nôn.

Kể từ ngày đó, trong tủ lạnh nhà chúng tôi không bao giờ xuất hiện thêm một cọng rau mùi nào nữa.

Vậy mà lúc nàyanh vừa giúp cô ta chấm nước sốt, vừa dịu dàng hỏi Tô Mạn: “Có muốn thêm chút rau mùi nữa không?”

Tô Mạn ngước mắt cười với anh, nụ cười rất nhẹ: “Chẳng phải anh không bao giờ chạm vào thứ này sao?”

Trần Ngạn Chu cũng cười: “Chỉ cần em thích là được.”

Tôi đặt chiếc nhẫn vào giữa bàn xoay, mặt kính phát ra một tiếng “cạch” giòn giã.

“Trần Ngạn Chu, chúng ta ly hôn đi.”

Cả bàn tiệc bỗng chốc im bặt, mọi động tác đều khựng lại.

Mẹ chồng tôi ngồi ở vị trí chủ tọa là người phản ứng đầu tiên, bà đập mạnh đũa xuống bàn: “Lâm Vãn, cô lại phát điên cái gì thế!”

Trần Ngạn Chu nhíu mày nhìn tôi, vẻ ôn hòa trên mặt tan biến sạch sành sanh: “Hôm nay là dịp gì mà em lại giở chứng, đừng  quậy nữa.”

“Tôi không quậy.” Tôi đặt khăn ăn xuống, bình thản ngước nhìn anh: “Anh cứ tiếp tục bóc tôm cho cô ta, còn tôi thì cứ tiếp tục việc ly hôn của mình.”

Tô Mạn đặt bát xuống, giọng điệu rất dịu dàng: “Chị Vãn Vãn, chị đừng hiểu lầm, anh Ngạn Chu chỉ là tiện tay chăm sóc em một chút thôi.”

Tôi nhìn cái bát đã đầy ắp tôm của cô ta, khẽ bật cười.

Tiện tay.

Trần Ngạn Chu đến cả việc tôi thích chấm tôm với loại nước sốt nào cũng không biếtvậy mà lại  thể “tiện tay” ghi nhớ việc cô ta cần bóc vỏ, ăn ít cay và phải nhiều rau mùi.

Mẹ chồng tôi tức đến đỏ cả mặt: “Chỉ vì một bát tôm mà cô dám làm Ngạn Chu mất mặt trước bao nhiêu cổ đông và đại lý thế này à? Cô còn biết xấu hổ không hả?”

Trên bàn bắt đầu  người lên tiếng giảng hòa.

“Chị dâu à, Trần tổng cũng là đang tiếp đãi nhà đầu tư thôi mà.”

Đúng thế, hôm nay Tô tổng đại diện cho Quỹ đầu tư Vân Hành đến đây, chăm sóc một chút cũng là chuyện bình thường thôi.”

“Vợ chồng  gì về nhà bảo nhau, đừng để sứt mẻ tình cảm.”

Tôi gật đầu: “Được, vậy thì để về nhà nói.”

Tôi đứng dậy, cầm lấy chiếc túi xách treo sau lưng ghế, khi đi ngang qua Trần Ngạn Chu thì dừng lại một chút.

Đúng rồi, thỏa thuận ly hôn tôi sẽ nhờ luật sư gửi vào email của anh.”

“Nhớ ký tên đấy.”

Trần Ngạn Chu đột ngột đứng phắt dậy, siết chặt lấy cổ tay tôi.

“Lâm Vãn!”

Anh đang cố nén cơn giận, lực tay rất mạnh: “Rốt cuộc em muốn làm cái gì hả?”

Tôi nhìn anh.

Mười năm.

Tôi đã cùng anh trải qua mọi khổ cực, từ những sạp hàng ở chợ đêm cho đến khi  được 23 cửa hàng, từ lúc còng lưng đạp xe điện đi giao hàng cho đến ngày hôm nay, khi anh  thể chễm chệ ngồi ở vị trí chủ tọa trong bộ vest sang trọng.

Tôi cứ ngỡ mình đã nếm trải hết mọi uất ức và nuốt trôi chúng từ lâu rồi.

Nhưng hóa ra trái tim con người không phải là một cái kho hàng, đầy rồi cũng không báo trước, mà chỉ vào một khoảnh khắc nào đó, nó sẽ đột ngột sụp đổ hoàn toàn.

“Tôi muốn làm gì ư?” Tôi từ từ rút tay mình ra khỏi sự kìm kẹp của anh, “Tôi muốn lấy lại chính mình từ chỗ anh.”

Tôi quay lưng bước đi.

Phía sau vang lên tiếng hét chói tai của mẹ chồng: “Lâm Vãn! Hôm nay cô mà dám bước chân ra khỏi cái cửa này thì sau này đừng bao giờ vác mặt quay lại nữa!”

Tôi không dừng bước.

Câu nói này tôi đã nghe suốt bao nhiêu năm qua rồi.

Hồi mới cưới, bà ấy bảo: Phụ nữ gả đi rồi thì nhà đẻ chỉ là khách, nhà chồng mới là gốc rễ.

Sau này tôi cùng Trần Ngạn Chu khởi nghiệp, ba tháng ròng không về nhà ngoại, bà ấy khen tôi là người biết điều.

Rồi khi bà ấy đau lưng, mỏi chân, huyết áp cao, một mình tôi vừa phải trông nom cửa hàng vừa đưa bà ấy đi tái khám, bà ấy mới nói tôi cuối cùng cũng ra dáng một đứa con dâu.

Trước đây tôi luôn nghĩ, nhịn một chút rồi mọi chuyện sẽ qua.

Nhưng giờ tôi mới hiểu, nhẫn nhịn không làm mọi chuyện qua đi, nó chỉ tích tụ ngày một nhiều, cho đến khi chẳng còn lại chút gì của bản thân mình nữa.

Vừa bước ra đến cửa phòng bao, Trần Ngạn Chu đã đuổi theo.

Ánh đèn hành lang rọi lên khuôn mặt anh, vẻ mặt anh lúc này trông vô cùng khó coi.

“Lâm Vãn, đủ rồi đấy, vừa phải thôi.”

Tôi dừng lạiquay đầu nhìn anh: “Thế nào gọi là vừa phải?”

“Hôm nay là tiệc mừng huy động vốn, Quỹ Vân Hành rất quan trọng, Tô Mạn lại là người phụ trách dự án, tôi tiếp đãi cô ấy một chút thì  vấn đề gì?”

“Tiếp đãi đến mức bóc cho cô ta bảy con tôm, còn đặc biệt thêm cả rau mùi vào nữa sao?”

Sắc mặt anh bỗng khựng lại.

Tôi nhếch môi cười mỉa: “Trần Ngạn Chu, anh  biết vừa rồi tôi thấy buồn cười nhất là chuyện gì không?”

“Chuyện gì?”

“Anh sống với tôi tám năm, trong nhà chưa từng mua rau mùi chỉ vì một câu nói không thích của anh. Kết quả là hôm nay anh cho tôi thấy, cái ‘không thích’ của anh cũng chẳng tuyệt đối đến thế.”

“Hóa ra không phải anh không thay đổi được khẩu vị, mà là anh lười thay đổi vì tôi thôi.”

Anh bực bội day day thái dương: “Em nhất thiết phải nghĩ mọi chuyện theo hướng khó coi như vậy à?”

“Người khó coi là tôi, chứ không phải là chuyện đó.” Tôi nhìn thẳng vào mắt anh, “Anh  biết lúc anh bóc tôm cho cô ta, trông anh nghiêm túc đến thế nào không? Đã bao lâu rồi anh không nhìn tôi một cách nghiêm túc như vậy?”

Trần Ngạn Chu há miệng định nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ buông một câu: “Vào trong đi, đừng  đứng ngoài này giằng co với tôi nữa.”