Chương 8
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đèn đường bắt đầu lên, lúc tôi đi đến nơi thì đèn ven đường vừa vặn sáng lên.
Anh chống khuỷu tay nửa tựa vào cửa sổ xe, cặp kính gọng vàng lúc nãy đã biến đâu mất tiêu.
Đêm đó tôi không dám nhìn kỹ, hôm nay mới phát hiện đôi mắt anh hóa ra lại có dáng vẻ này.
Con ngươi rất đen, đen như hồ nước sâu không thấy đáy, ấy vậy mà ánh sáng ấm áp của đèn đường rơi vào đó lại vỡ vụn thành những đốm sao nhỏ li ti, lập lòe, như thể đang giấu kín điều gì đó bên trong.
Tôi bất chợt nhớ lại dáng vẻ lúc anh đeo kính.
Bị gọng kính vàng che khuất, chỉ thấy ánh mắt anh lạnh lùng, kiềm chế, như thể có một lớp kính ngăn cách giữa anh và tôi.
Giờ đây lớp kính đó đã bị tháo bỏ, tất cả sự ấm áp, cảm xúc đều trần trụi phơi bày giữa đêm tối.
Anh chẳng nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn tôi.
Vậy mà cũng đủ khiến lòng người xao xuyến.
“Nhìn gì thế?” Anh lên tiếng, giọng trầm thấp, mang theo nụ cười.
“Nhìn anh.” Tôi buột miệng nói, thốt ra xong lại thấy quá thẳng thừng: “Cả buổi chiều anh đều đeo kính, giờ không đeo nữa, thấy hơi không quen.”
Anh nhướng mày: “Có đẹp không?”
Tôi không trả lời, mở cửa xe rồi ngồi vào trong.
Trong xe thoang thoảng mùi hương tuyết tùng dịu nhẹ.
Khi cài dây an toàn, tôi quét mắt nhìn anh một cái.
Anh đang nhìn về phía trước khởi động xe, đường nét trên khuôn mặt anh khi nhìn nghiêng được ánh sáng từ bảng điều khiển phác họa rõ nét, hàng mi rất dài.
Đẹp hơn lúc đeo kính nhiều.
Ý nghĩ này vừa lóe lên, tôi vội vã quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Sao thế?” Anh hỏi.
“Không sao cả.”
“Thế sao tai lại đỏ thế kia?”
……
Tôi đầy xấu hổ và chột dạ trừng mắt nhìn anh: “Anh có thể lái xe cho đàng hoàng được không!”
Anh không nói gì, chỉ nhìn tôi rồi khẽ bật cười.
Tiếng cười đó rất trầm, như lông vũ lướt qua màng nhĩ.
Tôi nắm chặt dây an toàn, tim đập nhanh như thể đang chạy thi tám trăm mét vậy.
Hèn gì người này lúc làm việc cứ phải đeo kính.
Ngày nào cũng vác đôi mắt đào hoa này ra câu dẫn người khác, ai mà chịu nổi chứ.
17
“Chúng ta đi ăn ở đâu đây?”
“Nhà hàng mà trước đây anh nói muốn đưa em đi ấy.”
Tôi gật đầu, trong lòng bỗng thấy hơi áy náy.
Hình như kể từ lúc chúng tôi kết bạn, đến tận bây giờ, toàn là để anh phải đợi, ít nhiều gì cũng thấy hơi ngại.
“Đợi lâu chưa?”
Anh vừa khởi động xe, vừa nghiêng đầu nhìn tôi đầy trêu chọc: “Cũng tạm, dù sao thì vẫn nhanh hơn thời gian chờ em đồng ý kết bạn.”
Tôi ngẩn người, không ngờ anh lại nhắc đến chuyện đó: “Vậy… đã đợi bao lâu rồi?”
Đúng là không biết chọn chỗ nào mà gãi.
Anh chẳng cần nghĩ ngợi, buột miệng nói ngay: “Ba ngày.”
Tôi: “……Sao anh nhớ kỹ thế?”
Anh liếc nhìn gương chiếu hậu bên trái, mỉm cười đầy ẩn ý: “Anh đợi ba ngày, ai ngờ sau khi đồng ý, câu đầu tiên em gửi cho anh lại là bảo anh gửi báo cáo kích thước phía dưới cho em.”
!!!
Đầu óc tôi lập tức ong ong lên!
“Vậy nên…… con số đó là anh cố tình gửi cho tôi sao?”
Anh quay đầu nhìn tôi một cái, trong mắt đong đầy ý cười:
“Không phải cố tình, là bị em ép đấy. Ai bảo em là người thả thính anh trước?”
Nghe thế, tôi vội vã giải thích: “Tôi đó là đang xác nhận kích thước bảng triển lãm với khách hàng!”
“Ồ.” Anh cười thành tiếng: “Nhưng em gửi nhầm người rồi.”
Tôi lập tức cạn lời.
Chiếc xe dừng trước cửa một nhà hàng.
Anh tắt máy, quay sang nhìn tôi.
“Đến nơi rồi.”
Anh xuống xe trước, vòng sang mở cửa cho tôi.
Khi tôi vừa bước ra, còn chưa kịp đứng thẳng người, anh đã ghé sát tai tôi khẽ hỏi: “Vậy Vệ tiểu thư này, hiện tại chúng ta tính là đang chính thức hẹn hò rồi đúng không?”
Tôi mở miệng định nói gì đó nhưng lại nhận ra mình đang bị nghẹn lời.
Chính thức hẹn hò…
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
Anh cũng phối hợp cúi đầu lại gần tôi.
Khoảng cách rất gần, gần đến mức tôi nghi ngờ rằng chỉ cần mình ngẩng đầu thêm chút nữa thôi là sẽ chạm vào chóp mũi anh.
Đáy mắt anh như đang ẩn giấu một vòng xoáy, sâu thẳm và đầy tiết chế, khiến người ta không thể dời mắt.
Không còn chút đùa cợt như trên mạng, cũng chẳng có vẻ quan sát lạnh lùng như trong phòng họp.
Anh chỉ lặng lẽ chờ đợi, chờ xem tôi nói gì.
Có vẻ như anh thật sự đang chờ.
Chờ tôi chuẩn bị sẵn sàng, chờ tôi nguyện ý, chờ tôi nói một tiếng “được“.
Tôi nín thở, gạt bỏ hết những suy nghĩ lộn xộn trong đầu, mỉm cười: “Nhiêu tổng, anh làm vậy có tính là lạm quyền không đấy?”
Anh nhướng mày: “Sao lại nói vậy?”
“Khách hàng mời đi ăn, lại còn hỏi có tính là chính thức hẹn hò hay không, chuyện này mà để người công ty anh biết thì không phải bị bảo là tư lợi cá nhân sao?”
Ánh mắt anh trầm xuống: “Vậy ý của Vệ thiết kế là…”
Tôi chưa để anh nói hết câu, khẽ ngẩng đầu lên mới phát hiện ra đôi môi anh cũng rất đẹp, thậm chí còn có vẻ nhuận sắc.
“Ăn xong rồi nói.”
Tôi khom người lách khỏi phạm vi kiểm soát của anh, đi về phía cửa nhà hàng hai bước rồi quay đầu lại nhìn: “Lỡ như không ngon thì sao?”
“Không ngon thì không tính.”
Nghe vậy, đường nét khuôn mặt vốn hơi căng thẳng của anh mới dịu lại.
Anh thậm chí còn bật cười, sải bước theo kịp rồi đưa tay đẩy cửa nhà hàng giúp tôi.
“Yên tâm đi.” Anh nói: “Nếu không ngon, tôi sẽ đổi quán hẹn lại, hẹn cho đến khi nào em hài lòng mới thôi.”