Chương 1
“Gửi số đo bên dưới cho tôi đi.”
“Cô luôn trực tiếp thế sao?”
Đang xác nhận kích thước bảng trưng bày với khách hàng, tôi lại vô tình gửi nhầm tin nhắn cho đối tượng xem mắt vừa được kết bạn cách đây một giây.
Tôi nén giận đáp: “Cưng ơi, đây gọi là hiệu suất!”
“18, độ rộng cổ tay.”
“?” Tôi ngơ ngác.
Cái quái gì thế này?
Ngay sau đó, đối phương gửi thêm một tin nhắn nữa:
“Chưa đo đạc chính xác, chỉ ước chừng thôi, cho nên……”
“Còn phù hợp với tiêu chuẩn chọn bạn đời của cô không, tiểu thư Vệ?”
01
Khoan đã, người này đang nói gì vậy?
Tôi vội vàng mở khung chat, nhìn hai ảnh đại diện nằm sát nhau trong danh sách bạn bè.
Ảnh đại diện của khách hàng là một cây dừa, còn người tôi vừa gửi nhầm lại để ảnh một cây tùng lá rụng.
Chỉ là phông nền đều là một màu trời xanh ngắt.
Nói thật, nhìn thoáng qua thì chẳng khác gì nhau, không thể đổ hết lỗi lên đầu tôi được.
Tôi nhấn vào trang cá nhân của người có tên WeChat là “Nhiêu”.
Khung chat toàn tin nhắn trắng và xanh.
Dòng tin nhắn đầu tiên ở trên cùng chính là tên “Nhiêu Tín” mà anh ta gửi.
Bên dưới là dòng chữ hệ thống: Bạn đã thêm Nhiêu, trên đây là tin nhắn chào hỏi.
Ngay sau đó chính là dòng tin tôi gửi: “Gửi số đo bên dưới cho tôi đi.”
Nhiêu: “Cô luôn trực tiếp thế sao?”
“Cưng ơi, đây gọi là hiệu suất!”
Nhiêu: “Chiều dài 18, độ lớn cỡ cổ tay.”
……
Tôi rùng mình một cái.
Cái gì thế này?
Thật không dám nhìn!
Xấu hổ muốn c.h.ế.t!!!
Tôi ôm mặt gào thét, chỉ muốn đào cái hố chôn mình xuống.
Vệ Mạn ơi là Vệ Mạn, mày đang ngại cái gì chứ?
Có phải thật lòng muốn đi xem mắt với anh ta đâu.
Vốn dĩ chỉ định trò chuyện qua mạng vài ngày, đến khi thời cơ chín muồi thì tìm cớ từ chối thôi.
Giờ khởi đầu thế này cũng đâu có gì tệ, phải không?
Mặc dù… có hơi ngại thật…
Nhưng chỉ cần mặt mình dày hơn anh ta, thì người c.h.ế.t vì ngượng phải là anh ta mới đúng!
Nghĩ vậy, tôi lại lồm cồm bò dậy từ chỗ làm việc.
Người xưa có câu, cây ngay không sợ c.h.ế.t đứng.
Khó khăn lắm mới vớ được một kẻ tự phụ, không thử xem anh ta là vàng hay là rác thì thật uổng phí ý tốt của ông trời.
“Thưa anh, dựa theo những thông số sơ bộ mà anh cung cấp, quả thật nó nằm trong phân khúc xuất sắc trên thị trường.
“Nhưng có phù hợp để sử dụng lâu dài hay không, còn phải xem chất lượng và sự ổn định khi vận hành nữa.”
Dù sao thì……
Tôi ngập ngừng, ranh mãnh nhấn nút gửi.
“Chỉ xem sách hướng dẫn thôi thì không thể nào mua được một món đồ ưng ý đâu.”
Gửi xong, tôi vội úp điện thoại xuống mặt bàn.
Xoa xoa ngực.
Thở hắt ra một hơi.
Trời ạ, lần đầu làm trò “lửa gần rơm” kiểu này, kích thích thật!
Rất nhanh, điện thoại rung lên.
Tôi cầm lên xem, anh ta vậy mà lại gửi tin nhắn thoại.
Không hiểu sao lại khiến người ta căng thẳng thế không biết.
Tôi nín thở, nhanh chóng nhấn nút phát rồi áp điện thoại vào tai.
Giọng nam trầm thấp, thấp thoáng ý cười truyền ra từ ống nghe: “Luôn hoan nghênh người dùng độc quyền đến kiểm tra thực tế.”
“Tôi được bảo hành trọn đời, đồng thời hỗ trợ đổi trả trong vòng bảy ngày không cần lý do.”
Anh khựng lại một chút, tiếng cười khẽ tràn ra, hơi thở như chiếc lông vũ quét qua màng nhĩ.
“Và cả…… rất mong nhận được phản hồi kịp thời từ cô.”
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, mặt đỏ bừng tận mang tai.
Người này……
Thủ đoạn cao tay thật đấy.
02
Tôi bị gia đình giục kết hôn cũng chẳng phải chuyện ngày một ngày hai rồi.
Tuần trước trong buổi họp mặt gia đình, chị họ tôi lại lần thứ N nhắc về cậu bạn cùng phòng đại học của anh rể.
Là một thanh niên tài tuấn, ông chủ công ty công nghệ tự tay gây dựng sự nghiệp, cũng là bạn thân kiêm đối tác đầu tư của anh rể.
Người vừa điềm đạm, vừa kiếm tiền giỏi, quan trọng nhất là còn biết rõ gốc gác.
Mỗi lần chị họ nhắc đến đây, mẹ tôi lại quay sang lườm tôi một cái.
Cái kiểu mỉa mai thật khó chịu.
Tôi không dám phản pháo thẳng, giả vờ ngây ngô hỏi: “Người đàn ông tốt thế mà sao vẫn còn độc thân đến giờ này ạ?”
Cả nhà đồng loạt nhìn sang phía chị họ.
Chị vội vàng giải thích: “Anh em của Đỗ Hành thì nhân phẩm tuyệt đối không có vấn đề gì. Anh ấy chỉ là một kẻ cuồng công việc, bình thường hơi ít nói. Chủ yếu là không biết cách nói chuyện với con gái, thêm vào đó trước giờ chỉ dồn hết tâm trí vào sự nghiệp nên mới lẻ bóng đến giờ thôi.”
“Dì cứ yên tâm, con còn có thể đẩy Mạn Mạn vào hố lửa sao?”
Chị họ càng nói vậy, mẹ tôi lại càng để tâm.
Bữa cơm đang ngon lành, cuối cùng cả nhà đều xúm lại thuyết phục tôi.
Mấy kiểu câu như ‘mỡ nó húp, chẳng lọt ra ngoài’ cũng được đem ra nói.
Không còn cách nào khác, để thoát được kiếp nạn này, tôi đành phải bấm bụng ‘lạt mềm buộc chặt’.
Phớt lờ cho qua chuyện mà đồng ý buổi xem mắt này.
03
Một tuần sau đó, tôi chính thức trở thành một ‘súc vật công sở’ đích thực.
Công ty thuận lợi giành được dự án nhà văn hóa ‘Tinh Tố’.
Nhìn mấy người bên bộ phận kinh doanh, ai nấy đều cười toe toét đến tận mang tai.
Tôi tuyệt vọng nhìn lên trần nhà.
Trên đầu là mây đen giăng kín.