Chương 10
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Gió đêm thổi qua, mặt tôi nóng đến mức đủ để rán trứng luôn rồi.
Tôi cố gắng điều chỉnh hơi thở, xoay người muốn nói lời tạm biệt với anh.
Nhưng anh đã hạ cửa sổ xe xuống, ra tay trước một bước: “Câu vừa rồi, tôi nhớ rồi đấy.”
Giọng không lớn, nhưng đủ khiến tôi phải bỏ chạy thục mạng.
19
Tôi vừa vào đến cửa nhà đã nhận được tin nhắn của anh.
Nhiêu: “Sớm biết thế đã không uống rượu.”
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, mặt đỏ đến mức sắp nhỏ máu.
Tôi: “…”
Anh vẫn không buông tha: “Câu nói hồi nãy có tính không?”
Tôi c.ắ.n môi, ngón tay lơ lửng trên màn hình.
“Tính.”
Dù là câu nào, cũng đều tính hết.
Gửi xong, tôi mới thở phào một hơi dài.
Anh thế này mà là đi theo đuổi người ta á.
Rõ ràng là đến đòi mạng tôi thì có.
20
Sau khi chốt xong phương án, bên thi công bắt đầu vào việc.
Mọi thứ đều rất thuận lợi.
Thậm chí tiến độ dự án còn nhanh hơn dự kiến một chút.
Mỗi ngày tôi đều cắm chốt ở công trường để kiểm tra tiến độ, đầu bù tóc rối cãi nhau với người bên bộ phận trang trí.
Nhiêu Tín cũng bận, có một dự án hợp tác cần đi công tác ở thành phố S.
Nhưng WeChat thì chúng tôi vẫn liên lạc không ngắt quãng.
Cho đến một tuần trước tiệc ăn mừng, tổng giám đốc đột nhiên triệu tập cuộc họp bộ phận.
“Giai đoạn một của dự án Tinh Tố đã được nghiệm thu, công ty quyết định tổ chức một bữa tiệc ăn mừng.
Ông ta ngồi ở vị trí chủ tọa, hớn hở nói: “Sếp nói rồi, lần này có thể giành được dự án, tất cả đều nhờ sự phối hợp của cả nhóm. Đặc biệt là…”
Ông ta dừng một chút, ánh mắt quét qua cả khán phòng, cuối cùng dừng lại ở thẻ nhân viên trên n.g.ự.c mình.
“Đặc biệt là sự kiểm soát chính xác trong giai đoạn lên phương án.”
“Dự án này, tôi đã cùng mọi người thức bao nhiêu đêm, nay mọi chuyện thuận lợi, cái gì cũng đáng!”
Tôi ngồi ở góc phòng, cây bút trong tay khựng lại, ngỡ ngàng nhìn ông ta.
Cùng mọi người thức bao nhiêu đêm?
Đây có phải là tiếng người không đấy!
Những đêm đó là tôi thức!
Phương án là tôi vẽ!
Công trường cũng là tôi chạy!!!
Việc duy nhất ông ta làm, là gật đầu nói “được” tại buổi đ.á.n.h giá, rồi đặt tên mình lên trước tên thiết kế chủ chốt trong bản PPT báo cáo.
Chị Nghiên ở bên cạnh huých tôi một cái, nhíu mày, thấp giọng nhắc nhở: “Đừng manh động.”
Tôi bất lực mỉm cười.
Tiệc ăn mừng được ấn định vào tối thứ sáu.
Tôi mặc chiếc váy liền đen, trang điểm nhẹ nhàng.
Trước khi ra khỏi cửa soi gương một chút, thấy cũng ổn.
Dù sao nhân vật chính cũng chẳng phải là tôi.
Điện thoại rung lên.
Nhiêu: “Tối nay có tiệc ăn mừng à?”
Tôi trả lời: “Vâng.”
Nhiêu: “Uống ít rượu thôi.”
Tôi nhìn màn hình, trong lòng không tránh khỏi chút ấm ức.
Tôi muốn nói gì đó với anh.
Nhưng nghĩ lại, dù sao anh ấy cũng là khách hàng.
Những dòng tin nhắn vừa soạn xong lại bị tôi xóa sạch.
Cuối cùng tôi đành nhắn lại: “Anh yên tâm đi.”
Bên đó cũng trả lời rất nhanh: “Ừ, vậy chơi cho vui nhé.”
Tôi nhìn dòng tin nhắn này, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả.
Đợt công tác này anh bận đến mức chẳng có thời gian nghỉ ngơi, vài lần gọi video, tôi thấy anh dựa vào ghế sofa mà ngủ thiếp đi.
Tôi không muốn đem mấy chuyện vặt vãnh này làm phiền anh.
Hơn nữa, ấm ức chốn công sở ai mà chưa từng chịu chứ? Chẳng phải trước giờ tôi đều tự mình gồng gánh vượt qua sao?
Tôi nhét điện thoại vào túi, soi gương kiểm tra lại một lượt.
Ổn rồi.
Chiếc taxi chạy băng qua màn đêm.
Tôi tựa đầu vào cửa kính, nhìn những ánh đèn neon lùi dần về phía sau, nhưng trong đầu lại rối như tơ vò.
Điện thoại lại rung lên.
Nhiêu: “Đến nơi chưa?”
Tôi nhắn lại: “Sắp đến rồi.”
Nhiêu: “Ừ.”
Vỏn vẹn một chữ.
Tôi nhìn chằm chằm vào chữ “Ừ” đó, luôn cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, nhưng lại không nói ra được là lạ ở đâu.
21
Tiệc ăn mừng được tổ chức tại sảnh tiệc của khách sạn.
Khi tôi đến, đã có khá nhiều người ở đó.
Giám đốc đứng ở cửa đón khách, diện vest bảnh bao, trông cũng ra dáng người thành đạt lắm.
“Vệ Mạn, đến rồi à!” Ông ta cười hớn hở chào hỏi: “Hôm nay em là một trong những nhân vật chính đấy, lát nữa lúc sếp phát biểu, nhớ đứng cạnh anh.”
Tôi mỉm cười, không đáp.
Nhân vật chính? Ai mới là nhân vật chính chứ?
Trong sảnh tiệc, mọi người đang cụng ly rôm rả.
Giám đốc cầm ly rượu đi khắp nơi, gặp ai cũng khoe: “Dự án này là do tôi dẫn dắt đội ngũ thực hiện đấy.”
“Đúng vậy, phương án là tôi đích thân kiểm soát, dù sao cũng phải tạo cơ hội cho lớp trẻ thể hiện chứ…”
Tôi đứng trong góc, tay nắm chặt ly nước trái cây.
Chị Nghiên lại gần: “Đừng tức giận, mọi người đều biết là do em làm mà.”
“Biết thì có ích gì chứ?”
Tôi nhìn chằm chằm bóng lưng của giám đốc: “Đứng tên là ông ta, tiền thưởng là của ông ta, thăng chức cũng là ông ta.”
Chị Nghiên thở dài, không nói gì thêm.
Tôi cúi đầu nhìn điện thoại, muốn nhắn tin cho Nhiêu Tín, nhưng lại chẳng biết nên nói gì.
Anh ấy đã đi công tác nửa tháng rồi, thật ra tôi cũng nhớ anh ấy.
Tối nay anh ấy lại rảnh, hỏi thăm tôi liên tục, nào là đến nơi chưa, bắt đầu ăn chưa, uống bao nhiêu rượu rồi.
Tôi trả lời: “Chưa bắt đầu, chưa uống rượu, đang uống nước trái cây đây.”
Anh đáp: “Ngoan.”