Chương 7
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Thứ Tư tuần sau, sinh nhật tôi.
Hà Tiêu chuẩn bị một bữa tiệc tối vô cùng lãng mạn tại căn biệt thự mới. Anh ta tự tay vào bếp, nến và hoa hồng trải khắp lối đi. Cặp song sinh – một trai một gái – đang chập chững bò trên t.h.ả.m cỏ, tiếng cười giòn giã của chúng vang lên khiến không gian trông thật giống một gia đình kiểu mẫu.
“Chúc mừng sinh nhật, vợ yêu.” – Hà Tiêu bưng ly rượu vang đỏ, ánh mắt đầy vẻ si tình, dịu dàng đặt lên trán tôi một nụ hôn.
Tôi mỉm cười, một nụ cười mà anh ta không hề nhận ra sự ghê tởm đang ẩn giấu bên trong: — “Cảm ơn anh. Mười ba năm, chưa bao giờ em thấy anh chu đáo thế này.”
— “Anh đã nói rồi, chúng ta sẽ bắt đầu lại. Nhìn xem, hai đứa nhỏ giống chúng ta biết bao, đúng không?” – Anh ta chỉ tay về phía cặp song sinh, ánh mắt lộ rõ vẻ tự hào không giấu giếm.
— “Phải, chúng rất giống anh… Đặc biệt là đôi mắt.” – Tôi thản nhiên nhấp một ngụm rượu, rồi rút từ trong túi xách ra một tập hồ sơ dày, đặt nhẹ lên bàn – “Nhưng anh quên rồi sao? Em không thể sinh con. Vậy nên, em đã đi làm xét nghiệm ADN cho chúng.”
Sắc mặt Hà Tiêu trong phút chốc biến từ hồng hào sang trắng bệch. Ly rượu trên tay anh ta run rẩy: — “Em… em nói gì vậy? Anh đã bảo chúng là trẻ mồ côi…”
— “Mồ côi?” – Tôi bật cười lạnh lẽo, ném tờ kết quả xét nghiệm xuống bàn – “Kết quả cho thấy anh là cha ruột của chúng 99,9%. Và người mẹ… chính là Lý Nhược Hàm. Hà Tiêu, anh trơ trẽn đến mức mang con riêng của mình và tiểu tam về bắt em nuôi hộ, còn gọi đó là ‘bù đắp’ sao?”
Anh ta đứng bật dậy, định tiến tới giải thích, nhưng tôi đã giơ tay ngăn lại: — “Đừng chạm vào em. Anh có biết tại sao em lại đồng ý đi nghỉ dưỡng cùng anh không?”
Đúng lúc này, ngoài cổng biệt thự vang lên tiếng còi xe cảnh sát kinh động cả khu phố. Một nhóm người mặc cảnh phục bước vào, dẫn đầu là vị cổ đông lớn tuổi của tập đoàn Lục thị và luật sư riêng của tôi.
— “Ông Hà Tiêu, ông bị cáo buộc tội danh tham ô công quỹ và tẩu tán tài sản trái phép của tập đoàn Lục thị sang các tài khoản cá nhân mang tên Lý Nhược Hàm.” – Vị cảnh sát lạnh lùng tuyên bố.
Hà Tiêu hoảng loạn, anh ta nhìn tôi trừng trừng: “Lục Lan Chi! Cô gài bẫy tôi? Mười ba năm tình nghĩa, vết sẹo trên lưng tôi là vì ai?”
— “Đừng nhắc đến vết sẹo đó nữa!” – Tôi gầm lên, sự phẫn nộ kìm nén bấy lâu bùng nổ – “Anh dùng nó để trói buộc em mười ba năm, dùng nó làm cái cớ để chà đạp lên lòng tự trọng của em! Anh có biết tại sao anh lại dễ dàng tuồn được tiền ra ngoài không? Vì chính em đã để lại những sơ hở đó, để anh tự tay ký vào bản án t.ử hình của chính mình!”
Tôi lấy ra bản thỏa thuận tiền hôn nhân năm xưa, xé nát nó trước mặt anh ta: — “Bản thỏa thuận này giờ không còn giá trị nữa, vì toàn bộ tài sản của anh – kể cả những thứ anh trộm được – đã bị niêm phong. Anh sẽ vào tù với hai bàn tay trắng.”
Ngay lúc đó, Lý Nhược Hàm bị cảnh sát áp giải vào từ phía sau xe. Cô ta gào thét, nhìn thấy hai đứa con liền định lao tới nhưng bị giữ chặt. Cảnh tượng gia đình “ba người” đoàn tụ trong vòng vây cảnh sát thật mỉa mai làm sao.
Hà Tiêu quỳ sụp xuống, đôi mắt đỏ ngầu vì tuyệt vọng: — “Lan Chi, anh sai rồi… đừng làm vậy với anh… chúng ta còn hai đứa nhỏ…”
— “Chúng không liên quan đến em.” – Tôi lạnh lùng quay lưng – “Luật sư sẽ hoàn tất thủ tục ly hôn và quyền nuôi dưỡng con cái cho anh… trong tù.”
Tôi bước ra khỏi căn biệt thự, không một lần ngoảnh lại. Gió đêm mơn man trên mặt, mang theo mùi vị của sự tự do. Mười ba năm thanh xuân, một t.ử cung bị tổn thương, và một trái tim vụn vỡ… cái giá này quá đắt, nhưng cuối cùng tôi đã đòi lại được sự tôn nghiêm của mình.
Dưới ánh đèn đường, tôi nhìn thấy phản chiếu của chính mình trong cửa kính xe – một Lục Lan Chi sắc sảo, quyền lực, và lần này, đôi mắt tôi không còn một giọt lệ nào.
Bầu trời đêm nay thật đẹp. Sinh nhật tuổi 35, món quà tuyệt nhất chính là: Sự giải thoát.
—-
Ba năm sau.
Tại sảnh lớn của khách sạn 6 sao bậc nhất thành phố, lễ kỷ niệm 20 năm thành lập tập đoàn Lục thị đang diễn ra vô cùng hoành tráng. Lục Lan Chi bước xuống từ chiếc xe sang trọng, diện chiếc váy dạ hội màu xanh sapphire lộng lẫy. Thần thái của cô không còn sự u uất của quá khứ, mà là vẻ rạng ngời, tự tin của một người đàn bà nắm giữ vận mệnh trong tay.
Dưới sự dẫn dắt của cô, Lục thị đã vươn tầm quốc tế, trở thành đế chế kinh doanh hùng mạnh nhất khu vực.
“Lục tổng, chúc mừng cô!” – Những tiếng chúc tụng vang lên không ngớt.
Trong góc tối của sảnh tiệc, một người đàn ông lạ mặt tiến tới. Đó là thám t.ử tư mà cô thuê năm xưa. Anh ta khẽ nói: — “Hà Tiêu đã ra tù sớm do cải tạo tốt, nhưng giờ anh ta đang đi nhặt ve chai ở khu ổ chuột phía Tây. Lý Nhược Hàm thì đã bỏ trốn cùng nhân tình mới, để lại hai đứa trẻ cho trại mồ côi.”
Lan Chi nhấp một ngụm rượu vang, ánh mắt bình thản như mặt hồ: — “Đừng nhắc đến những cái tên đó nữa. Họ đã c.h.ế.t trong thế giới của tôi từ ba năm trước rồi.”
Đúng lúc đó, một bàn tay ấm áp đặt lên eo cô. Phó Cẩn Ngôn – vị chủ tịch trẻ tuổi của tập đoàn đối tác, cũng là người đã luôn sát cánh bên cô trong những ngày giông bão nhất – mỉm cười dịu dàng: — “Lan Chi, em lại mải mê công việc rồi. Hôm nay là ngày vui của em mà.”
Phó Cẩn Ngôn không quan tâm đến việc cô có thể sinh con hay không. Anh yêu cô vì sự kiên cường, vì trí tuệ và vì chính con người cô. Anh đã từng nói: “Nếu em thích trẻ con, chúng ta sẽ cùng nhau đi làm từ thiện, giúp đỡ hàng ngàn đứa trẻ mồ côi ngoài kia. Em không cần phải sinh ra một đứa trẻ để chứng minh giá trị của mình.”
— “Cẩn Ngôn, cảm ơn anh vì đã ở đây.” – Lan Chi tựa đầu vào vai anh, cảm nhận sự bình yên thực sự.
Vài tháng sau, một đám cưới kín tiếng nhưng đầy lãng mạn được tổ chức trên một hòn đảo riêng tư. Không có sự hào nhoáng giả tạo, chỉ có lời thề nguyện chân thành. Lan Chi nhận ra rằng, mười ba năm đau khổ đó không phải là lãng phí, mà là bài học để cô biết trân trọng người đàn ông thực sự xứng đáng với mình.
Cô không còn nhìn về vết sẹo trên lưng kẻ phản bội để tìm kiếm sự tha thứ. Giờ đây, cô nhìn vào đôi mắt đầy ánh sáng của người đàn ông trước mặt để tìm thấy tương lai.
Ánh mặt trời buổi sớm rọi sáng căn biệt thự ven biển. Lan Chi thức dậy trong vòng tay của người thương, lắng nghe tiếng sóng vỗ rì rào. Cuộc đời cô, từ giờ trở đi, chỉ toàn là hoa nở và nắng ấm.
Hạnh phúc đích thực không phải là gặp được người không bao giờ phạm lỗi, mà là tìm được người dù biết bạn không hoàn hảo vẫn nguyện ý cùng bạn đi đến tận cùng thế gian.