Chương 6
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi không về căn nhà chung của tôi và Hà Tiêu, mà đến một căn biệt thự mới m,ua gần đây.
Trong nhà có một người giúp việc, mọi thứ đều rất yên tĩnh.
Không còn bóng dáng anh ta quanh quẩn bên cạnh nữa.
Cũng không cần lo lắng anh ta sẽ đột ngột xuất hiện.
Nhưng tôi đã lầm.
Đến tối, Hà Tiêu vẫn tìm được đến đây.
“Sao anh biết chỗ này?”
Tôi mở miệng hỏi.
Nhưng anh ta lạnh mặt, không nói một lời, vừa vào nhà đã cởi quần áo đi thẳng vào phòng tắm.
Nhìn hình xăm trên lưng anh ta, lòng tôi lại nhói lên một trận.
Năm đó, để bảo vệ tôi khỏi đám côn đ,ồ trường học, lưng anh ta đã bị thương, sau đó anh ta đã xăm hình lên vết thương ấy.
Tôi hỏi xăm hình có đau không.
Anh ta nói: “Đau chứ, nhưng là để cho em cả đời nhớ đến việc tốt của anh.”
“Người ta ai cũng có lúc phạm sai lầm, anh cũng sẽ vậy.”
“Sau này cho dù anh có phạm phải sai lầm gì, chỉ cần em nhìn thấy nó, thì phải vô điều kiện tha thứ cho anh đấy nhé.”
“Em có hứa với anh không?”
Lúc đó tôi cảm động vô cùng, liền gật đầu đồng ý: “Em hứa.”
Hà Tiêu, chìa tay ra: “Ngoéo tay, một trăm năm không được thay đổi.”
Nghĩ đến những điều này, cảm giác nhói đau trong lòng càng thêm mãnh liệt.
Không biết từ lúc nào, Hà Tiêu đã từ phòng tắm bước ra.
Anh ta đi đến trước mặt tôi: “Phòng ngủ ở đâu vậy em?”
Tôi liếc mắt nhìn lên lầu, không nói gì.
Anh ta ôm lấy tôi từ phía sau, cọ chóp mũi vào hõm vai tôi, khẽ nói: “Vợ chồng đầu giường cãi nhau cuối giường làm lành, dù chuyện lớn đến đâu, rồi cũng sẽ qua thôi.”
Tiếp đó anh ta ôm lấy eo tôi, dịu dàng nói: “Anh ôm em lên phòng ngủ nhé.”
Thấy tôi vẫn không nhúc nhích, anh ta lại ghé vào tai tôi nói: “Tin anh đi, anh đã hoàn toàn đoạn tuyệt với Lý Nhược Hàm rồi.”
Anh ta không nhắc đến cái tên này thì thôi.
Vừa nhắc đến, tôi liền bài xích, đẩy anh ta ra, lắc đầu nói: “Anh thôi đi. Anh sẽ không đoạn tuyệt với cô ta đâu.”
“Chúng ta ở bên nhau mười ba năm rồi, em không tin anh sao?” Anh ta vong ra trước đối mắt nhìn chằm chằm vào tôi.
Cũng không biết vì sao.
Khi anh ta nhắc đến tình cảm mười ba năm, tôi có chút hụt hẫng, né tránh ánh mắt của anh ta, khẽ nói: “Tôi mệt rồi…”
Hà Tiêu lại chủ động lần nữa, tựa vào vai tôi nói: “Tin anh lần này thôi, lần cuối cùng!”
Tôi trầm mặc.
Anh ta nói: “Sau này em không cần vất vả đi làm nữa mọi việc để anh lo, chúng ta nên có một đứa con rồi.”
Mười ba năm. Chúng tôi vẫn chưa có con.
Vì năm đó trong vụ chuộc người bên Cam, bị anh ta lôi ra chắn dao, t,ử cu,ng bị tổn thương nghiêm trọng, từ đó về sau không thể có con. Anh ta quên rồi sao?
Vừa nghĩ tới đây. Anh ta đã lên tiếng:
“Anh đã liên hệ xong rồi, bệ,nh viện có một cặp song sinh, một trai một gái, hai đứa trẻ vừa sinh ra đã bị cha mẹ bỏ rơi, chúng ta nhận nuôi nhé?”
Hà Tiêu mong chờ nhìn tôi.
Nhận nuôi con, đây chính là cách giải quyết của anh ta? Tôi cau mày nhìn anh ta. Suy nghĩ hồi lâu, quả thực tôi rất yêu trẻ, mong có con.
Tôi đồng ý.
Vì không muốn giao công ty cho anh ta nên tôi vẫn đi làm như cũ. Thuê hai v.ú em trông cặp song sinh.
Vài ngày trôi qua cuộc sống có vẻ dễ thở hơn.
Nhưng điều tôi không ngờ tới là, chỉ một tháng sau, tôi đã nhận được từ bạn bè những bức ảnh Hà Tiêu và Lý Nhược Hàm cùng nhau đi trên phố.
Trong ảnh, hai người đi bên nhau, nhìn nhau cười.
Họ cười rất tươi, rất thân mật.
Tôi nhìn rất lâu, lúc này mới đặt điện thoại xuống.
Đi đến bên cửa sổ, nhìn con phố bên ngoài tòa nhà công ty, chìm vào suy tư, nhưng lần này, không còn cảm giác nhói đau nữa.
Có lẽ là, tôi đã sớm tê dại rồi.
Tôi tìm đến luật sư, nhờ anh ta soạn thảo giúp tôi thỏa thuận ly hôn.
Lại tìm một nhà môi giới bất động sản, nhờ anh ta giúp tôi mua một căn nhà mới.
Lần này, thật sự phải rời đi rồi.