Chương 1

Cập nhật lúc: 09-04-2026
Lượt xem: 1.5K

Chồng tôi đăng một tấm ảnh thân mật với ánh trăng sáng lên mxh, khoe: “Trợ lý mới của tôiđẹp không? Ngọt ngào không?”

Tôi bình luận bên dưới: “Hai người  tướng phu thê đó.”

Rất nhanh sau đó, dòng trạng thái này bị xóa, anh ta gọi điện mắ,ng tôi ng,u ngốc.

Vài phút sau, tấm ảnh đó nghiễm nhiên trở thành ảnh đại diện của ả kia.

Tôi hỏi cô ta: “Sao vô duyên dữ dị?”

Cô ta chẳng hề kiêng dè, công khai khiêu khích: “Liên quan choá gì đến chị, anh Hà còn chẳng bận tâm, chị là cái thá gì?”

Mọi người đều không biếttôi mới là bà chủ thật sự của công ty này. Chỉ vì không muốn chồng bị mang tiếng ở rể ăn bám vợ mà vẫn luôn che giấu.

Giờ thì không cần nữa rồi!

Hà Tiêu về đến nhà khi trời đã khuya.

Không lâu trước đó, ánh trăng sáng của anh ta, Lý Nhược Hàm còn đăng một dòng trạng thái: “Ở bên cạnh anh ấytôi mới biết, thanh xuân thật sự  thể vĩnh cửu.”

Kèm theo là một tấm ảnh hai người nhìn nhau đắm đuối, cứ như sinh ra là để dành cho nhau vậy.

Lý Nhược Hàm đương nhiên biết tôi sẽ thấy.

Cô ta cố tình!

Thấy tôi đang ăn khuya, Hà Tiêu lạnh nhạt hỏi: “Muộn thế này rồi còn ăn? Lại muốn béo lên à?”

Trước đây, anh ta luôn không cho tôi ăn đồ ăn đêm m,ua ở ngoài, thậm chí còn tự tay xuống bếp nấu cho tôi.

Còn bây giờ, chẳng đợi tôi trả lời, đã quay người đi thẳng vào phòng tắm.

Có lẽ câu trả lời của tôiđã không còn quan trọng nữa rồi.

Trước đây, bên cạnh tôi đã từng xuất hiện rất nhiều người đàn ông ưu tú theo đuổi. Nhưng vì say nắng vẻ ngoài điển trai cùng sự quan tâm tỉ mỉ của anh ta mà tôi đã bất chấp sự phản đối của cha mẹ quyết tâm theo đuổi tình yêu “đích thực” không màng vật chất này.

Tôi lén chu cấp cho anh ta dưới danh học bổng giúp anh ta dạng danh học vấn. Một đường thăng tiến thuận lợi ngồi chễm trệ trên cái ghế phó tổng của tập đoàn Lục thị.

Đủ tư cách đường hoàng cưới tôi về.

Kể từ sau khi kết hôn, xung quanh anh ta cũng xuất hiện vài bóng hồng, nhưng đều không đáng để mắt. Tuy nhiên, lần nàytôi nhận ra khác với tất cả những lần trước.

Anh ta tắm xong đi ratôi đang rửa bát trong bếp.

Anh ta đến bên cạnh tôinói: “Cái ảnh đăng kia chỉ là Nhược Hàm cầm máy anh nghịch thôi, em phản ứng thái quá rồi.”

“Thật sao?” Tôi quay đầu nhìn Hà Tiêu: “Nhưng tấm ảnh đó đã thành ảnh đại diện của cô ta rồi.”

“Thì  sao đâu.”

Trong ánh mắt anh ta lộ rõ vẻ ghét bỏ, hỏi: “Người ta chỉ là đặt cái ảnh đại diện thôi mà em đã đi dọ,a nạ,t người ta? Em không thấy mình quá đáng à?”

“Quá đáng?” Tôi khựng lại.

Tôi quá đáng sao? Hỏi câu kia với tư cách là vợ của anh ta cũng không được ư?

Tiểu tam đường hoàng lấy ảnh chụp chung thân mật với chồng tôi làm ảnh đại diện, công khai khoe mẽ.

Còn tôi lại không được nói một lời nào?

Nếu không thì là tôi đang đ,e d,ọa người ta?

Có lẽ trong mắt Hà Tiêu, tôi nên giữ im lặng, mặc cho tiểu tam nghênh ngang diễu võ giương oai.

Nhưng tôi không làm được!

“Gọi điện thoại xin lỗi em ấy đi!”

Không đợi tôi kịp suy nghĩ nhiều, Hà Tiêu đã đưa điện thoại cho tôi, ngữ điệu như ra lệnh.

Có lẽ anh ta đã được tôi nuông chiều quá thành ra không biết trời cao đất dày là gì. Hành động của anh ta là sự chà đạp vô hạn lên lòng tự trọng của tôi.

Có lẽ, anh ta, cố ý… sau bao năm cúi mình nịnh nọt tôi. Giờ đã thành phượng hoàng đậu trên cành cao liên tỏ thái độ vô ơn.

Nhưng chả lẽ anh ta đã quên Lục thị là của tôi. Cái cây anh ta đu là tôi hay sao? À,  lẽ anh ta thực sự quên thoả thuận tiề,n hôn nhân mà cha mẹ tôi bắt anh ta ký.

Trong đó viết rõ, toàn bộ cổ phần, tài sản hay bất động sản dưới tên tôi đều thuộc về tôi dưới quyền thừa kế. Kể cả khi ly hôn anh ta cũng không được chia một đồng.

Khi đó để chứng minh tình yêu của mình với cha mẹ tôianh ta rất vui vẻ ký. Còn nhờ luật sư xác nhận công chứng.

Vậy mà, mới  chút hư danh đã nâng đỡ ánh trăng sáng, dung túng cho cô ta đến thế này.

Trong lòng tôi sớm đã dậy sóng cuộn trào, nhưng tôi vẫn bình tĩnh hỏi: “Tiểu tam thân mật với chồng tôitôi còn phải gọi điện thoại xin lỗi cô ta sao?”

“Em nói cái gì vậy hả?!”

Hà Tiêu nổi giận:

“Anh thấy những năm gần đây em chẳng  chút tiến bộ nào cả! Ngày càng hay cằn nhằn xấu tính.”

“Anh không muốn nói nhảm với em nữa, điện thoại anh bấm số rồi, em lập tức xin lỗi đi!”

Cái conme gì đây?