CHƯƠNG 4
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
7
Người giúp việc đưa tôi về nhà.
Đã là ba giờ sáng.
Đầu tôi đau như muốn nứt, tôi muốn tìm thuốc ngủ.
Tôi không nhớ thuốc để ở đâu, liền lục tung mọi thứ.
Ở ngăn dưới cùng của tủ đầu giường trong phòng ngủ, tôi sờ thấy một chiếc hộp thiếc cũ.
Đó là hộp bánh quy, lớp sơn bên ngoài đã bong tróc.
Tôi mở hộp ra.
Bên trong không có thuốc ngủ.
Chỉ có một cuốn sổ cũ nát, và vài lọ thuốc.
Nhãn trên lọ đã bị xé đi, nhưng tôi nhận ra hình dáng đó.
Đó là thuốc tránh thai tác dụng dài hạn mà tôi đã uống suốt năm năm qua.
Tôi không muốn sinh con cho Triệu Chi Khiêm.
Tôi cảm thấy gen của anh thấp kém, tôi thấy anh không xứng.
Tôi luôn lừa anh rằng cơ thể tôi không tốt, không thể mang thai.
Tôi vặn mở lọ thuốc, đổ ra một viên.
Không phải thuốc tránh thai.
Là viên vitamin.
Tay tôi run lên, viên thuốc lăn xuống đất.
Tôi run rẩy mở cuốn nhật ký ghi chép vụng về của Triệu Chi Khiêm.
Chữ viết xiêu vẹo như học sinh tiểu học tập viết, sai chính tả chi chít.
【Ngày 8 tháng 5 năm 2019】
Hôm nay vợ lén uống thuốc. Là thuốc tránh thai. Anh nhìn thấy rồi.
Thuốc đó hại người, uống nhiều dễ bị ung thư. Anh đã đổi thuốc thành vitamin rồi.
Vợ không muốn sinh thì không sinh. Anh không ép.
【Ngày 10 tháng 5 năm 2019】
Anh đi bệnh viện thắt ống dẫn tinh rồi.
Bác sĩ hỏi vì sao, anh nói bị tai nạn lao động nên không được.
Thế cũng tốt, vậy vợ không cần uống thuốc đắng đó nữa.
Anh lừa cô ấy nói anh không được, cô ấy hình như rất vui.
Cô ấy vui là được rồi.
【Tết năm 2020】
Chú hai giục anh sinh con, mắng vợ là gà không biết đẻ.
Anh đánh chú hai một trận.
Anh nói với bọn họ là do anh tinh trùng chết, không sinh được.
Đừng trách vợ anh.
Tôi quỳ sụp xuống đất, trừng trừng nhìn những dòng chữ đó.
Mỗi một chữ… đều như con dao cùn đang cứa vào thịt tôi.
Tôi vẫn luôn tưởng mình đang trả thù anh một cách cao tay.
Tôi tận hưởng việc nhìn anh vì không có con mà thất vọng, tận hưởng việc anh không ngẩng đầu nổi trước họ hàng.
Tôi nghĩ mình thắng rồi.
Tôi giữ được tử cung của mình.
Giữ được lòng kiêu ngạo của mình.
Không ngờ…anh sớm đã biết hết.
Anh nhìn tôi như một con hề lén uống thuốc, nhìn tôi diễn kịch.
Nhưng anh không vạch trần.
Để phối hợp với việc tôi không muốn sinh con…để tôi không phải uống thuốc tránh thai nhiều tác dụng phụ…anh lặng lẽ sau lưng tôi đi làm phẫu thuật triệt sản.
Anh gánh hết mọi tiếng xấu, mọi cái mũ khiếm khuyết sinh lý… đội hết lên đầu mình.
Chỉ vì một câu …“Thuốc đó hại người.”
Tôi siết chặt cuốn sổ, móng tay cào rách trang giấy.
“Triệu Chi Khiêm… anh là đồ heo à…”
“Tại sao anh lại đối tốt với tôi như vậy… tôi không xứng…”
Tôi cứ tưởng mình đang ỷ vào tình yêu của anh mà muốn làm gì thì làm.
Thực ra…tôi đang ỷ vào tình yêu của anh…để lăng trì chính bản thân mình.
8
Tôi ôm chiếc hộp thiếc đó khóc suốt cả đêm.
Trời vừa sáng, tôi bắt đầu thu dọn những thứ còn lại trong hộp.
Ngoài cuốn nhật ký, bên dưới còn ép một tấm ảnh.
Ảnh đã ố vàng, mép giấy sờn lông.
Bối cảnh là thư viện đại học của tôi.
Nhân vật chính trong ảnh là tôi.
Khi ấy tôi để tóc dài, ôm sách bước trên bậc thềm, ánh nắng rơi đầy trên mặt.
Nhưng bố cục bức ảnh rất kỳ lạ.
Giống như có người trốn trong góc lén chụp.
Ở góc phải phía dưới ảnh… có một bàn tay lọt vào khung hình.
Đó là một bàn tay dính đầy bụi xi măng, cổ tay áo là bộ đồ rằn ri rách rưới.
Tôi lật tấm ảnh lại.
Mặt sau có một dòng chữ nhỏ:
【Tháng 9 năm 2015, vợ đẹp quá, như tiên nữ. Anh không dám ra ngoài, sợ dọa em.】
Năm 2015?
Khi đó tôi còn chưa quen Triệu Chi Khiêm.
Khi đó…
Một đoạn ký ức bị phủ bụi bỗng như tia chớp đánh trúng tôi.
Năm ba đại học.
Tôi làm gia sư ngoài giờ để kiếm tiền.
Có một tối về muộn, tôi bị mấy tên côn đồ chặn trong con hẻm nhỏ.
Chúng ép tôi vào góc tường, xé quần áo tôi.
Tôi tuyệt vọng hét lên.
Ngay lúc tôi tưởng mình xong rồi…
Một bóng người lao tới.
Người đó mặc đồ công nhân bẩn thỉu, tay cầm một viên gạch.
Anh ta như con trâu điên xông vào đám người, liều mạng vung loạn.
Dù bị dao của đám côn đồ rạch vào tay, dù bị đánh đến đầu rách máu chảy, anh cũng không lùi một bước.
Anh đứng chắn trước mặt tôi.
Ngoảnh đầu lại hét với tôi một câu giọng quê:
“Chạy! Mau chạy!”
Đó là giọng của Triệu Chi Khiêm.
Khi ấy tôi sợ đến hồn bay phách lạc, căn bản không nhìn rõ mặt ân nhân, bò dậy là chạy.
Sau đó tôi đã báo cảnh sát, nhưng cảnh sát nói người thấy việc nghĩa kia đã đi rồi, không để lại tên.
Về sau tôi xin suất trao đổi du học, nhưng thiếu năm mươi nghìn tiền ký quỹ.
Ngay lúc tôi chuẩn bị từ bỏ, tôi nhận được một khoản tài trợ nặc danh.
Trên phiếu chuyển tiền không có tên, chỉ có một dòng nhắn nguệch ngoạc:
【Học cho tốt, đi xem thế giới bên ngoài.】
Tôi nhìn tấm ảnh trong tay.
Nhìn bàn tay bẩn lọt vào khung hình kia.
Thì ra không phải tên nhà giàu mới nổi nhất thời ở sòng bạc nhìn trúng tôi.
Cũng không phải cuộc mua bán ngẫu nhiên bằng một bao tải tiền.
Anh…là người gác đêm trong bùn lầy đã ngước nhìn mặt trăng suốt mười năm.
Anh liều mạng đào than, liều mạng kiếm tiền, liều mạng trèo lên trên.
Chỉ để một ngày nào đó…có tư cách đứng trước mặt tôi.
Dù là bằng thân phận chủ nợ tệ hại nhất.
Dù bị tôi lợi dụng.
Dù bị tôi ghét bỏ.
9
Tôi như phát điên lao vào tầng hầm.
Nơi mà lúc sinh thời anh luôn trốn vào ho khan — còn tôi thì tưởng anh lén đi ngoại tình.
Trên cửa treo một ổ khóa to đã rỉ sét.
Tôi không tìm thấy chìa.
Tôi chạy vào phòng dụng cụ lấy một cái rìu.
Rầm! Rầm! Rầm!
Tôi dùng hết sức chém vào ổ khóa.
Hổ khẩu bị chấn rách, máu chảy ra, tôi cũng không cảm thấy đau.
Khóa mở.
Tôi đẩy cánh cửa sắt nặng nề ra.
Một mùi bụi than nồng nặc ập tới.
Nhưng tôi không bịt mũi.
Tôi bật đèn.
Khoảnh khắc đó…tôi quỳ sụp xuống.
Trong tầng hầm không có vàng bạc châu báu.
Cũng không có ảnh phụ nữ.
Bốn bức tường…dán kín tranh.
Dày đặc.
Phủ kín như bầu trời.
Giấy vẽ rất rẻ tiền, có tờ thậm chí là giấy bao xi măng bỏ đi.
Bút vẽ là than củi cháy dở, hoặc loại bút chì công trình rẻ nhất.
Nhưng trong tranh…chỉ có một người.
Là tôi.
Tôi nhíu mày uống cà phê.
Tôi bịt mũi đầy ghét bỏ.
Tôi co ro ngủ trên sofa.
Tôi đứng trước gương tô son.
Tôi mặc váy cưới, mặt lạnh như băng.
Mỗi bức đều vẽ rất vụng.
Nét thô.
Tỷ lệ thậm chí hơi lệch.
Nhưng…mỗi bức đều có thần.
Đặc biệt là đôi mắt.
Anh vẽ mắt tôi sáng như vậy.
Kiêu ngạo như vậy.
Sạch sẽ như vậy.
Trong căn phòng đầy tro than trắng đen này…tôi là ánh sáng duy nhất.
Ở giữa phòng có một giá vẽ đơn sơ.
Trên đó là một bức tranh chưa hoàn thành.
Vẽ tôi đang cắm hoa.
Bên cạnh tranh đặt một lọ kem dưỡng tay.
Đó là lọ Vaseline tôi dùng dở một nửa rồi chê mùi nồng, ném vào thùng rác.
Trên thân lọ dán một mảnh giấy:
【Vẽ tranh trước khi bôi tay, đừng làm bẩn giấy.】
Tôi bước tới.
Cầm lên thanh than đã chuốt nhọn.
Tôi tưởng tượng anh từng ngồi xổm ở đây.
Đôi bàn tay quen cầm cuốc mỏ nặng cả trăm cân…đã run rẩy thế nào khi kẹp cây than mảnh này.
Anh đã nhịn cơn đau trong phổi ra sao.
Nhịn vị tanh trong cổ họng thế nào.
Vừa ho…vừa cẩn thận phác từng nét hình của tôi.
Anh sợ đôi tay bẩn của mình làm hỏng giấy vẽ.
Cho nên mỗi lần đều bôi thật dày lớp kem dưỡng tay tôi không cần.
Trong tầng hầm tối tăm này…anh dùng bụi than chôn vùi chính mình.
Nhưng lại dùng than củi…hồi sinh tôi.
Cả căn phòng trắng đen này…là bức thư tình rực rỡ nhất anh viết cho tôi.
10
Tôi bắt đầu mất ngủ hết đêm này sang đêm khác.
Tôi dọn xuống tầng hầm ở.
Tôi không chịu quay về phòng ngủ trên lầu.
Nơi đó quá sạch sẽ.
Sạch đến mức khiến tôi nghẹt thở.
Chỉ có nơi này…mới có mùi bụi than nồng đậm, mới có mùi của Triệu Chi Khiêm.
Tôi bắt đầu xuất hiện ảo giác.
Tôi luôn cảm thấy anh vẫn đang ngồi xổm trong góc kia, cười ngốc nghếch.
“Vợ à, sao em xuống đây? Chỗ này bẩn, mau lên trên đi.”
Tôi đưa tay về phía khoảng không, muốn chạm vào mặt anh.
“Không bẩn… Chi Khiêm, em không chê bẩn nữa rồi…”
Nhưng không khí lạnh ngắt.
Ngoài trời bắt đầu rơi tuyết.
Mùa đông năm nay đặc biệt lạnh.
Tôi lục ra chiếc khăn choàng cashmere.
Đó là món quà năm đầu kết hôn anh tặng tôi.
Màu đỏ tươi, bên trên thêu đôi uyên ương quê mùa.
Khi đó tôi chỉ liếc một cái rồi ném vào góc tủ:
“Quê chết đi được. Tôi mà đeo cái này ra ngoài chắc bị người ta cười cho rụng răng.”
Bây giờ tôi lại lôi nó ra.
Trong lớp lót của khăn, tôi sờ thấy một mảnh giấy.
【Vợ à, trời lạnh. Anh thấy trên tivi nói cashmere ấm. Em quàng nó, coi như anh đang ôm em.】
Tôi quấn chiếc khăn hết vòng này đến vòng khác quanh cổ.
Lớp cashmere thô ráp cọ vào da tôi.
Thật sự rất ấm.
Giống như cái ôm mà tôi chưa từng biết trân trọng.
Tôi chạy ra sân.
Tôi phát điên đào bới trong tuyết.
Tôi muốn đào ra một ít vụn than.
Tôi muốn bôi thứ màu đen đó lên mặt mình.
Tôi muốn trở nên bẩn giống như anh.
Nếu tôi không trở nên giống anh…liệu tôi có vĩnh viễn không thể hiểu được linh hồn đầy bụi bặm đó không?
Người giúp việc hoảng sợ, vừa khóc vừa kéo tôi.
“Phu nhân! Đừng như vậy! Cô sẽ chết cóng mất!”
Tôi hất cô ấy ra.
“Đừng quản tôi! Tôi đang tìm anh ấy! Anh ấy ở dưới lạnh lắm! Tôi phải xuống với anh ấy!”
11
Khi tỉnh táo lại, tôi đã đưa ra một quyết định.
Tôi liên hệ với luật sư.
Tôi bán hết năm mươi triệu đó cùng toàn bộ trang sức và bất động sản đứng tên tôi.
Tôi thành lập Quỹ cứu trợ bệnh bụi phổi Triệu Chi Khiêm.
Tôi muốn đem toàn bộ số tiền này…phát cho những người thợ mỏ đang giãy giụa trong bóng tối giống như anh.
Tôi muốn cái tên của anh…được sạch sẽ, đường hoàng ở lại trên đời này.
Ngày ký giấy, luật sư hỏi tôi:
“Cô Nhan, cô quyên góp hết rồi… sau này cô sống thế nào?”
Tôi khẽ cười, nhìn trận tuyết lớn ngoài cửa sổ.
“Tôi không cần sau này nữa.”
Sau này của tôi…đã ở trong trận tuyết lớn năm năm trước…bị chính tay tôi đẩy đi rồi.
12
Đây là trận tuyết cuối cùng của năm.
Tôi mặc chiếc áo phao trắng.
Đó là áo Triệu Chi Khiêm mua cho tôi.
Anh từng nói:
“Vợ mặc màu trắng đẹp lắm, như người tuyết.”
Trước đây tôi chê chiếc áo này làm mình trông béo, cồng kềnh, một lần cũng chưa từng mặc.
Hôm nay tôi mặc nó vào.
Kéo khóa lên tận cổ, ôm trọn chiếc khăn đỏ tươi.
Trong tay tôi siết chặt cuốn sổ ký họa của Triệu Chi Khiêm — cuốn sổ mà anh chưa từng kịp đưa cho tôi.
Tôi bước vào tầng hầm.
Tôi đóng cánh cửa sắt nặng nề lại.
Tôi nuốt số thuốc ngủ đã tích cóp từ lâu.
Tôi nằm xuống sàn nhà giữa phòng.
Nằm dưới giá vẽ của anh.
Bốn phía trên tường, hàng ngàn “tôi” khác nhau đang cúi đầu nhìn tôi.
Đó… là đôi mắt của Triệu Chi Khiêm.
Thuốc bắt đầu ngấm.
Cơ thể dần nặng trĩu.
Ý thức dần mơ hồ.
Trong bóng tối, ngọn đèn vàng vọt kia dường như biến thành lối ra ấm áp của một hầm mỏ.
Tôi nhìn thấy rồi.
Gã ngốc to xác ấy, mặc bộ đồ công nhân bẩn thỉu, mặt đầy bụi than.
Anh đứng trong vùng sáng, gãi đầu ngốc nghếch, đưa về phía tôi một bàn tay to đen nhẻm.
“Vợ à, đường tối, anh tới đón em.”
Lần này…tôi không còn chê nữa.
Tôi dùng hết chút sức lực cuối cùng, đưa tay về phía khoảng không.
Nặng nề đặt vào lòng bàn tay không hề tồn tại kia.
“Triệu Chi Khiêm…”
“Kiếp sau đừng đào than nữa.”
“Làm họa sĩ đi. Em làm người mẫu cho anh — không lấy tiền, chỉ cần bao cơm là được.”
“Lần này…để em yêu người đầy bụi trần là anh.”
Hết