CHƯƠNG 1

Cập nhật lúc: 06-03-2026
Lượt xem: 128

Để trả dứt khoản nợ tín dụng đen tám triệu tệ của gia đình, tôi đã gả cho Triệu Chi Khiêm – một ông chủ mỏ than đến cái chữ bẻ đôi cũng không biết.

Anh ta ham cái danh sinh viên trường nức tiếng của tôi, còn tôi thì ham số tiền tiêu xài không xuể trong thẻ của anh ta.

Tôi chê anh ta vô văn hóa, chê anh ta khi ăn cứ nhóp nhép cái miệng; tôi cầm chiếc thẻ đen của anh ta mà làm mưa làm gió trong cái nhà này.

Anh ta chỉ biết cười hì hì mỗi khi tôi quẹt cháy thẻ: “Vợ ơi em xinh quá, dưới mỏ vừa xuất thêm một xe than nữa, đủ cho em tiêu đấy.”

Đêm trước đêm giao thừa, Triệu Chi Khiêm quay lại mỏ để phát tiền thưởng cuối năm, không may gặp sự cố sập mỏ, người không còn nữa.

Cái Tết năm nay trôi qua thật thoải mái, không còn cái mùi tro than ám quẻ kia nữa.

Tôi trang điểm thật lộng lẫy, định bụng ôm đống tiền kia ra nước ngoài bao nuôi mươi tám cậu trai trẻ khỏe khoắn.

Vào ngày cúng thất đầu của Triệu Chi Khiêm, luật sư mang đến chìa khóa két sắt của anh ta.

Bên trong là một chiếc thẻ ngân hàng có năm mươi triệu tệ, đè lên một tờ giấy nhắn với nét chữ nguệch ngoạc, vẹo vọ:

“Cho vợ này, tiền này sạch lắm, cầm sang nước ngoài mà sống đời sung sướng nhé.”

1

Luật sư đặt chìa khóa két sắt lên chiếc bàn trà bằng đá cẩm thạch. Bên cạnh là một chiếc thẻ ngân hàng.

Luật sư nói: “Triệu tiên sinh lúc sinh thời đã đặc biệt dặn dò, năm mươi triệu tệ trong thẻ này, từng xu một đều đã bước qua quy trình kiểm toán chính quy.”

“Không dính dáng đến mấy khoản vay nặng lãi dân gian đầy rủi ro, cũng không dính tới bất kỳ lợi nhuận khai thác trái phép nào.”

“Anh ấy nói, tiền này sạch.”

Tôi cầm lấy chiếc thẻ. Mặt thẻ lạnh ngắt.

Triệu Chi Khiêm đến chết vẫn còn nhớ cái thói kỳ quặc của tôi. Tôi chê tiền anh ta kiếm được ám mùi tro than, chê những xấp tiền mặt kia dính đầy nước bọt khi anh ta đếm. Thế nên anh ta đã “rửa” năm mươi triệu này thật sạch sẽ để để lại cho tôi.

Tôi nhét thẻ vào túi xách, ngẩng đầu nhìn luật sư: “Còn gì nữa không?”

Luật sư hơi khựng lại, dường như không ngờ rằng trên mặt tôi chẳng có lấy một giọt nước mắt.

“Không còn ạ. Những bất động sản còn lại và tranh chấp quyền khai thác mỏ khá phức tạp. Ý của Triệu tiên sinh là, nếu những thứ bẩn thỉu đó xử lý quá phiền phức, cô có thể trực tiếp từ bỏ, chỉ cần cầm năm mươi triệu tiền mặt này là được.”

Tôi gật đầu: “Được rồi. Vậy tiễn khách.”

Cánh cửa biệt thự đột ngột bị ai đó đá văng từ bên ngoài. Cánh cửa bằng đồng tím đắt đỏ phát ra một tiếng va đập trầm đục.

Một nhóm người xông vào. Đó là họ hàng của Triệu Chi Khiêm.

Dẫn đầu là ông chú hai của anh ta, mặc bộ vest dính đầy bùn đất. Chiếc giày da dưới chân rõ ràng là rộng hơn một size, giẫm lên tấm thảm Ba Tư của tôi, để lại hai hàng dấu chân bùn đen sì. Theo sau là bảy tám gã đàn ông và đàn bà. Người cầm bao tải, kẻ cầm xẻng sắt.

Chú hai chỉ thẳng vào mũi tôi mà hét lớn: “Giao tiền ra đây! Thằng đoản mệnh Triệu Chi Khiêm chết rồi, tiền nhà họ Triệu không thể rơi vào tay con đàn bà ngoại tộc như mày được!”

Một mụ đàn bà bên cạnh nhổ toẹt một bãi nước bọt xuống sàn: “Xướng ca vô loài, con đĩ vô nghĩa! Năm đó nếu không phải Chi Khiêm trả nợ thay nhà mày, thì mày đã bị lôi đi gán nợ từ lâu rồi! Giờ người chết rồi, mày định ôm tiền chạy làng hả? Đừng hòng!”

Tôi ngồi trên sofa, không nhúc nhích. Tôi nhìn bãi đờm trên thảm. Đó là một tấm thảm len màu trắng gạo, bãi đờm vàng xanh lẫn lộn trông cực kỳ chướng mắt.

Tôi cảm thấy một cơn buồn nôn dâng lên theo bản năng sinh lý. Khi Triệu Chi Khiêm còn sống, dù anh ta thô lỗ, nhưng chưa bao giờ dám khạc nhổ bừa bãi trong nhà. Anh ta biết tôi có bệnh sạch sẽ, mỗi lần ho đều phải chạy ra tận ngoài sân.

Bây giờ anh ta chết rồi, đám người này làm bẩn nhà của tôi.

Chú hai thấy tôi không nói gì, tưởng tôi sợ, bèn sải bước tiến lại, giơ tay định giật lấy chiếc túi tôi đặt trên bàn trà. “Đưa đây cho tao!”

Tôi cầm tách trà nóng trên bàn, hắt thẳng vào. Nước trà nóng bỏng tạt vào mu bàn tay lão. Lão rú lên một tiếng đau đớn, ôm tay lùi lại.

“Con đ i x thối này! Mày dám đổ nước nóng vào tao! Đập! Đập nát cái biệt thự này cho tao! Để xem nó giấu tiền ở đâu!”

Đám người kia giơ xẻng và gậy gộc định ra tay. Tôi lấy điện thoại ra, nhấn loa ngoài. Đầu dây bên kia vang lên giọng của nhân viên trực tổng đài: “Xin chào, trung tâm báo cảnh sát 110 xin nghe.”

Tôi nói vào điện thoại: “Khu biệt thự Tây Sơn, dãy A tòa 101, có người đột nhập c ư ớ p của, h à n h hung bằng hung khí. Tôi là chủ nhà Nhan Sơ Hòa. Tôi có video giám sát.”

Trong phòng bỗng chốc im phăng phắc. Chú hai trợn tròn mắt: “C ư ớ p của? Tao là chú hai của nó! Lấy tiền của cháu mình mà gọi là c ư ớ p à!”

Tôi cúp điện thoại, rút một xấp tài liệu từ trong túi ra ném lên bàn trà.

“Di chúc của Triệu Chi Khiêm đã được niêm phong tại văn phòng công chứng. Người thừa kế hàng thứ nhất là tôi, các người và anh ta không có quan hệ huyết thống. Việc tự ý xông vào nhà dân khi chưa được phép, có ý đồ chiếm đoạt tài sản của người khác và mang theo hung khí… Theo điều 263 Bộ luật Hình sự, tội c ư ớ p tài sản có tổ chức, bắt đầu từ mười năm t ù.”

Tôi đứng dậy, chỉnh lại gấu váy: “Tách trà lúc nãy là vì ông định tấn công tôi, tôi chỉ đang phòng vệ chính đáng.”

Tôi nhìn sang đội trưởng đội bảo vệ: “Chặn cửa lại. Trước khi cảnh sát đến, không ai được phép rời đi.”

Các bảo vệ ùa lên. Đám họ hàng vừa rồi còn hung hăng bỗng chốc loạn cả đội hình. Chú hai ôm bàn tay sưng đỏ, chỉ vào tôi mà mắng: “Nhan Sơ Hòa! Tâm địa cô độc ác quá! Chi Khiêm xương cốt còn chưa lạnh, mà cô đối xử với người nhà nó như thế này sao!”

Tôi lạnh lùng nhìn lão: “Là anh ta xương cốt chưa lạnh, hay là cái nết ăn của các người quá khó coi? Khi Triệu Chi Khiêm còn sống, các người hút máu anh ta. Anh ta chếc rồi, các người định róc cả xương anh ta ra bán lấy tiền chắc?”

Cảnh sát nhanh chóng đến nơi. Khi nhóm của chú hai bị đưa đi, miệng vẫn không ngừng chửi bới.

Ngôi nhà cuối cùng cũng yên tĩnh lại. Tôi chỉ vào vết bẩn trên thảm, bảo người giúp việc: “Vứt đi. Chỗ nào bọn họ vừa giẫm qua, khử trùng toàn bộ ba lần cho tôi.”

Người giúp việc run rẩy đi thu dọn. Tôi ngồi lại xuống sofa, nhìn căn biệt thự trống trải.

Triệu Chi Khiêm chết rồi. Gã đàn ông ăn cơm nhóp nhép, ngủ ngáy khò khò, người đầy mùi thuốc lá đã biến mất. Sẽ không còn ai dùng đôi bàn tay thô ráp như giấy nhám định chạm vào mặt tôi nữa. Sẽ không còn ai treo chiếc áo khoác dính đầy bụi than cạnh chiếc măng tô đắt tiền của tôi nữa.

Mùi thuốc lá rẻ tiền khiến tôi buồn nôn trong không khí cũng tan biến dần. Tôi chạm vào chiếc thẻ lạnh lẽo trong túi.

Triệu Chi Khiêm, anh tuy chết một cách bẩn thỉu, nhưng tiền thì rửa thật sạch đấy. Đây có lẽ là việc làm tử tế nhất trong cả cuộc đời anh.

2

Mười giờ đêm. Trong biệt thự tĩnh lặng đến mức có thể nghe thấy tiếng kim đồng hồ chạy. Tôi cho người giúp việc nghỉ sớm.

Tôi đi đến tủ rượu. Ở tầng cao nhất có đặt một chai Romanee-Conti. Đó là chai rượu Triệu Chi Khiêm mua về hai năm trước. Anh ta không hiểu về rượu, chỉ biết nó đắt, mua về định lấy lòng tôi nhưng lại bị tôi mỉa mai cho một trận.

Tôi đã nói: “Cái loại người uống bia còn nhóp nhép cái mồm như anh mà uống rượu này thì đúng là phí của. Đừng có chạm vào, làm bẩn rượu của tôi.”

Từ đó về sau, anh ta chưa từng đụng vào cái tủ đó nữa. Tôi lấy chai rượu ra, khui nút bần. Thứ chất lỏng màu đỏ thẫm đổ vào bình chiết. Tôi bưng ly rượu, đi một vòng quanh căn nhà không còn Triệu Chi Khiêm.

Yên tĩnh quá. Mọi khi tầm này, Triệu Chi Khiêm thường vừa từ mỏ về. Anh ta sẽ rón rén đẩy cửa, đứng ở huyền quan thay giày. Anh ta sẽ cởi đôi giày bảo hộ lao động dính đầy bùn đất để ngoài cửa, chỉ đi tất bước vào vì sợ làm bẩn sàn nhà. Anh ta sẽ oang oang gọi: “Vợ ơi, anh về rồi này!”

“Hôm nay cơm ở mỏ cũng ngon, nhưng anh không ăn tỏi đâu, sợ làm em khó chịu.”

Sau đó anh ta sẽ chui tót vào phòng tắm, dùng xà phòng kỳ cọ đến mức người đỏ ửng lên, tắm sạch sẽ tận ba lần mới dám lân la đến gần tôi, hỏi một câu: “Vợ ơi, anh vào phòng ngủ dưới sàn được không?”

Bây giờ, huyền quan không có dấu bùn. Phòng tắm không có tiếng nước. Cũng không có giọng nói nịnh nọt ấy nữa.

Tôi nhấp một ngụm rượu. Vị rượu mượt mà, mang theo hương thơm của quả mâm xôi. Đây mới là cuộc sống. Không mùi tro than, không tiếng ồn thô tục.

Tôi đẩy cửa phòng sách ra. Đây là cấm địa của Triệu Chi Khiêm khi còn sống. Nhưng anh ta có một ngăn kéo có khóa. Tôi luôn nghĩ bên trong giấu quỹ đen, hoặc ảnh của mấy người đàn bà anh ta nuôi bên ngoài. Dù sao lũ giàu xổi đều thích kiểu đó.

Giờ người cũng chếc rồi, chẳng còn gì phải giấu giếm nữa. Tôi tìm dụng cụ cạy khóa. Ngăn kéo trượt ra.

Bên trong không có tiền, cũng không có ảnh chụp. Chỉ có một đống đồ đạc lộn xộn. Những mẩu bút chì gãy, hàng trăm mẩu, dài ngắn khác nhau, chất đầy một góc. Còn có một xấp giấy nhăn nhúm dày cộm. Giấy rất rẻ tiền, loại giấy nháp mà mỏ than hay dùng để ghi chép sổ sách. Trên giấy toàn là những vết bôi đen kịt. Toàn là bụi than.

Tôi nhíu mày, đưa tay nhón lấy một tờ. Ngón tay lập tức dính một lớp tro đen. Tôi chán ghét vẩy tay. Tờ giấy đó vẽ một cụm đen thui, đường nét hỗn loạn, hoàn toàn không nhìn ra là cái gì.

Triệu Chi Khiêm cái đồ mù chữ này, chữ bẻ đôi không biết mà cũng bày đặt học người ta vẽ tranh sao? Cái ngăn kéo này nồng nặc mùi than. Đúng là giang sơn dễ đổi bản tính khó dời, cho dù có ở biệt thự thì cũng không rời được đống than đó.

Tôi vơ hết đống giấy đó ra, cùng với những mẩu bút chì gãy, ném thẳng vào thùng rác bên cạnh. Bụi đen bay mù mịt trong không khí. Tôi nín thở, lùi lại vài bước, dùng khăn giấy lau mạnh ngón tay. Vết đen trong vân tay rất khó lau sạch.

Tôi cảm thấy bực bội vô cùng. Tôi cầm điện thoại, mở danh bạ. Tôi muốn tìm ai đó để trò chuyện. Tôi nhớ đến một họa sĩ trẻ từng quen trong triển lãm tranh, trông trắng trẻo, ăn nói dịu dàng.

Tôi nhấn vào dãy số nằm ngay phía trên cái tên liên lạc mà tôi đặt biệt danh là “Thứ bẩn thỉu”. Ngón tay khựng lại trên màn hình.

Cái “Thứ bẩn thỉu” kia có ảnh đại diện là một lối vào hầm mỏ đen ngòm. Trước đây mỗi lần tôi không nghe máy, anh ta lại nhắn tin… “Vợ ơi, anh đang ở cửa hầm này, có sóng rồi, em ăn cơm chưa?”

Tôi tắt màn hình. Ném điện thoại lên sofa. Ly rượu uống dở nửa chừng, tôi bỗng cảm thấy nhạt nhẽo vô vị. Tôi nói với phòng khách trống trải: “Triệu Chi Khiêm, anh thật phiền phức. Chết rồi còn để lại một đống rác rưởi bắt tôi dọn.”