CHƯƠNG 3
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Minh Trạch nắm lấy tay tôi: “Bé yêu à, anh thật sự muốn làm gì đó cho em. Em không bao giờ đòi hỏi anh tặng gì hay mời ăn uống, khiến anh thấy mình chẳng có chỗ nào để thể hiện. Trong khi các cặp đôi xung quanh đều như thế, anh lại cảm giác hai đứa mình không giống người yêu thật sự.”
Nói rồi anh còn sụt sịt, trông có vẻ rất tủi thân.
Tôi mềm lòng, nghĩ lại cách cư xử của mình với anh có hơi cứng nhắc thật.
Đây là mối tình đầu của tôi, bản thân cũng đang trong giai đoạn học hỏi.
Thấy tôi gật đầu, Minh Trạch lập tức vui mừng: “Cảm ơn bé yêu đã tin anh.”
Tôi chuyển khoản cho anh tám ngàn, số tiền này đủ đặt một phòng riêng t.ử tế.
Anh càng thêm xúc động:
“Em thật sự tuyệt vời. Anh sẽ cố gắng hết sức, sau này ra trường sẽ kiếm cho em cả trăm triệu! Giờ anh đi đặt khách sạn ngay, nhờ họ trang trí thật hoành tráng.”
Tôi mỉm cười đáp lại, nhưng trong lòng nghĩ: tụi mình mới quen nhau có ba tháng, nói chuyện tương lai có hơi xa vời quá không?
Hôm sau, một người bạn cùng phòng tò mò hỏi tôi:
“Bạn trai cậu trúng số à? Nãy mình đi lấy hàng thì thấy cậu ta đang nhận chiếc laptop chơi game đời mới nhất, nghe đâu giá tới tám, chín ngàn tệ một cái đó.”
Tôi lắc đầu, hôm qua tôi còn đi ăn với anh ta, không nghe nói gì đến việc mua máy tính mới cả.
Tuần trước Minh Trạch còn than phiền với tôi rằng máy anh đã dùng nhiều năm, cấu hình yếu, nhưng nếu muốn đổi cái mới thì bố mẹ chắc chắn không đồng ý.
Chẳng lẽ bố mẹ anh ta đổi ý nhanh vậy sao?
Đang rảnh, tôi liền gọi điện hỏi: “Anh mua máy tính xách tay mới à?”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi Minh Trạch bật cười:
“Ừ, cái cũ chơi game bị lag quá, không nói nữa, anh đi test hiệu năng cái đã.”
Điện thoại bị anh ta cúp máy bất ngờ, Lưu Thiến nháy mắt với tôi:
“Ui, giàu ghê, không biết sinh nhật Lộ Lộ nhà mình anh ta định tặng món gì đây?”
Tôi lại thấy hơi hụt hẫng.
Trước giờ mỗi lần gọi điện, Minh Trạch đều lưu luyến không muốn cúp máy, lần này lại cúp ngang.
Tôi tự nhủ chắc là con trai nào cũng mê đồ điện tử, chắc anh đang hào hứng thử máy mới thôi.
Sinh nhật tôi là ngày kia, còn ngày mai cả lớp sẽ đi khám sức khoẻ, cả ngày ở bên ngoài.
Tôi đã báo trước với Minh Trạch là ngày mai sẽ không ăn trưa cùng được.
Sáng hôm sau, khi chúng tôi đang chuẩn bị xuất phát đi khám, Minh Trạch bất ngờ chạy đến cửa lớp, thở hổn hển.
Các bạn cùng lớp chọc tôi: “Trời, bạn trai cậu biết cậu nhát gan nên đến cổ vũ tinh thần à?”
Tôi hơi đỏ mặt, nhưng thấy vẻ mặt nghiêm túc của Minh Trạch, có vẻ không phải đến cổ vũ gì cả.
Anh nắm lấy tay tôi, rất sốt ruột nói: “Bé yêu à, anh nhớ nhầm ngày mất rồi, tất cả tại anh bất cẩn quá, anh đặt phòng là hôm nay, mà sinh nhật em là ngày mai.”
Tôi ngớ ra, nhất thời không hiểu anh nói gì.
“Anh thật sự xin lỗi, em xem này, đây là ảnh anh yêu cầu trang trí trước.”
Anh đưa điện thoại cho tôi xem, đúng là ảnh phòng riêng ở khách sạn đó.
Bên trong bày hoa hồng xếp thành dòng chữ “Chúc mừng sinh nhật”, đúng kiểu tôi thích nhất.
Minh Trạch còn cho tôi xem điều khoản đặt phòng và thực đơn.
Anh ta vẻ mặt khổ sở: “Khách sạn đặt rồi thì không được hoàn lại, giờ phải làm sao đây?”
Ý là tám ngàn tệ của tôi coi như mất trắng à?
Tôi chỉ mong anh ta đang đùa.
Vì để chụp ảnh đẹp, tôi và mấy bạn cùng phòng còn thuê quần áo và đạo cụ nữa.
Mọi kỳ vọng đều đổ vỡ, dù tôi có tốt tính đến đâu thì cũng không chịu nổi, tôi không nhịn được trách anh ta:
“Sao anh có thể bất cẩn đến mức này? Chuyện đơn giản vậy mà cũng làm hỏng, ngay cả ngày cũng nhớ sai?”
Minh Trạch cúi đầu xuống: “Tại anh nhìn nhầm ngày… Hay hôm nay mình đi ăn đi, tiếc là em phải đi khám sức khoẻ, xui thật.”
Xui cái gì chứ? Rõ ràng là do anh ta không nghiêm túc.
Thấy sắc mặt tôi trầm xuống, Minh Trạch lại đề nghị: “Vậy mai mình ra sau trường tổ chức sinh nhật đi em? Anh đảm bảo sẽ trả tiền, để em có kỷ niệm đẹp.”
Nghĩ đến cái khu tối om chật hẹp phía sau trường, tôi suýt nghẹt thở vì tức.
Bạn cùng phòng tôi đều có điều kiện tốt, ai cũng tổ chức sinh nhật ở nhà hàng có mức tiêu tương tự nhau, tôi cũng muốn giữ thể diện.
Đang giằng co với Minh Trạch thì Lưu Thiến đứng sau lưng tôi bỗng tiến lại:
“Cô giáo báo sáng nay khám sức khoẻ bị hoãn rồi, giờ qua khách sạn ăn trưa vẫn kịp. Chẳng lẽ để khách sạn hưởng lợi à?”
Nghe vậy tôi vui mừng hẳn, dù không phải đúng ngày sinh nhật, nhưng có còn hơn không, với lại cũng không hoàn tiền được.
Nhưng tôi quay sang thì thấy mặt Minh Trạch hơi khó coi.
Anh ta do dự: “Cái này… khách sạn phải xác nhận trước ấy.”
Lưu Thiến liếc anh ta một cái: “Thì mình qua xác nhận lại, thanh toán rồi thì chẳng lẽ không cho mình ăn? Vậy tôi đi báo công an xử lý nhé?”
Minh Trạch lập tức hoảng hốt, vội chắn trước mặt tụi tôi: “Còn sớm mà, đợi thêm chút đã.”
Lưu Thiến bất ngờ phá lên cười: “Lừa anh thôi, nhìn mặt hoảng hốt kìa, còn tưởng làm chuyện gì mờ ám lắm. Thôi, bọn tôi đi khám sức khoẻ đây.”
Nói rồi cô ấy liếc tôi một cái, rời đi rất thản nhiên.
Nhưng trong lòng tôi bắt đầu dấy lên cảm giác lạ.
Theo tôi biết, Minh Trạch là lớp trưởng lớp họ, thường phụ trách tổng hợp thông tin, quản lý cả quỹ lớp.
Vậy mà đối với chuyện của tôi, sao anh ta luôn hậu đậu như