CHƯƠNG 2
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Thấy tôi, anh mỉm cười tiến lại gần.
Minh Trạch cao ráo, chân dài, nhan sắc đúng kiểu “có thể mang ra khoe được“.
Tôi thừa nhận mình mê trai đẹp, nhưng nếu anh tìm cớ không đưa được đơn hàng, tôi nghĩ chuyện chúng tôi cũng không cần tiếp tục nữa.
Tôi có thể chấp nhận anh không có tiền mua quà, nhưng tôi không thể chấp nhận bị biến thành con ngốc.
Khi tôi còn đang lưỡng lự chưa biết mở lời thế nào, Minh Trạch bất ngờ nhét một hộp quà vào tay tôi: “Anh mua từ sáng nay, vừa mở cửa là anh lao vào trung tâm thương mại luôn.”
Tôi vừa nhìn, thì đúng là chai nước hoa Dior đã bị anh làm vỡ hôm trước.
Tâm trạng tôi lập tức sáng bừng lên, nếu anh thật sự chỉ muốn lợi dụng tôi, thì đã chẳng cần mua lại một chai nước hoa khác để làm tôi vui.
Tôi thấy hơi áy náy vì đã từng nghi ngờ anh.
Có lẽ nhỏ bạn thân nói đúng, đã yêu thì phải tin tưởng nhau.
Nhân lúc anh không để ý, tôi âm thầm đặt mua mẫu balo bản giới hạn mà bạn thân của anh nhắc đến hôm qua.
Dù giá có hơi chát, nhưng từ nhỏ ba mẹ đã dạy tôi: “Có qua có lại, đừng chiếm lợi của người khác.”
Minh Trạch nói muốn dẫn tôi đi ăn hải sản.
Anh gọi cả đống món mình thích như tôm tít và cua biển.
Tôi nhẹ nhàng nhắc anh: “Ở đây đắt đó, hai đứa mình chắc ăn không hết đâu.”
Minh Trạch cười ha hả: “Cứ ăn thoải mái, anh mời mà!”
Thấy anh ăn ngon lành như vậy, tôi cũng không tiện nói gì nữa.
Nhưng lúc tính tiền, chuyện bất ngờ xảy ra.
Do tay bóc tôm chưa rửa sạch, nên Minh Trạch liên tục nhập sai mật khẩu thanh toán.
Bị ánh mắt thúc giục của nhân viên thu ngân làm cho lúng túng, càng luống cuống, anh lại càng nhập sai, cuối cùng điện thoại bị khoá, phải ba tiếng sau mới mở lại được.
Tôi rất ngại, cảm giác xung quanh ai cũng đang nhìn chúng tôi.
Tôi vội vàng móc điện thoại ra thanh toán, tổng cộng hơn bảy trăm tệ.
Minh Trạch gãi đầu xấu hổ: “Anh bất cẩn quá, nhập sai mật khẩu. Để anh mời em ăn căng tin mười ngày để bù lại nhé.”
Tôi nhẩm tính cũng gần bằng nhau, nên đành đồng ý.
Về đến ký túc xá, tôi kể lại chuyện hôm nay cho bạn cùng phòng nghe.
Lưu Thiến đang mải xem phim, dường như không mấy để tâm, chỉ lắc đầu nói: “Thôi, có người phải bị thiệt mới học được bài học. Cái nữ chính trong phim này đúng là ngốc thật.”
Tôi nghe mà cảm thấy hơi hụt hẫng.
Mấy ngày sau đó, tôi không hề gặp Minh Trạch ở căng tin.
Vì chúng tôi học khác chuyên ngành, lịch học không trùng, giờ cơm cũng lệch, tôi chẳng lẽ cứ đói meo mà ngồi chờ anh đến cà thẻ sao?
Một tuần sau, Minh Trạch cuối cùng cũng nhớ ra hẹn tôi đi ăn.
Anh nhìn đầy áy náy: “Bé yêu à, dạo này anh bận học quá, không có thời gian mời em ăn cơm. Hôm nay anh sẽ bù lại, cho em ăn một bữa ra trò!”
Tôi tuy trong lòng hơi khó chịu, nhưng dù sao anh cũng không quên chuyện đó.
Chiếc balo tôi đặt mua cho anh cũng vừa về, tiện thể mang theo để đưa luôn.
Vừa nhìn thấy balo, mắt Minh Trạch sáng rực lên, săm soi từ trên xuống dưới một hồi, bỗng buột miệng: “Không phải hàng giả chứ?”
Tôi hơi tức: “Anh nghĩ em sẽ đi mua đồ giả à?”
Anh lập tức giả vờ tự đ.á.n.h vào miệng mình, cười cười: “Dạo này hàng giả đầy rẫy, em lại đơn thuần như vậy, anh chỉ sợ em bị lừa thôi mà.”
Tôi rất muốn nổi giận, nhưng thấy ý anh cũng là lo cho tôi, nên đành nhịn xuống.
Minh Trạch dẫn tôi đến một quán ăn nhỏ phía sau trường. Nhìn không gian chật chội tối tăm, tôi khẽ cau mày.
Tôi vốn có vấn đề về dạ dày, ăn uống rất kén, chuyện này tôi đã từng nói với anh.
Minh Trạch vỗ n.g.ự.c cam đoan: “Bé yêu à, anh ăn ở đây nhiều lần rồi, sạch sẽ lắm, yên tâm đi. Toàn sinh viên mình ăn ở đây mà, có không khí đời thường lắm!”
Thấy anh thành tâm như vậy, tôi cũng không tiện làm anh mất mặt, cố ăn được vài miếng.
May là mùi vị cũng ổn.
Nói đến kế hoạch sắp tới, tôi nhớ ra sinh nhật mình sắp đến, liền bảo định mời các bạn cùng phòng đi dự tiệc.
Minh Trạch đang ăn thì dừng lại, ánh mắt sáng rực nhìn tôi:
“Gần trường có một khách sạn năm sao nghe nói ăn ngon lắm, để anh đặt phòng riêng tặng em làm quà sinh nhật nha.”
Tôi hơi d.a.o động, khách sạn đó tôi từng thấy trên app review, decor rất đẹp, chụp ảnh lên sẽ rất hút mắt.
Đây là lần đầu tiên tôi đón sinh nhật xa nhà.
Tôi muốn để ba mẹ yên tâm rằng tôi sống tốt, định chụp mấy bức ảnh gửi cho họ.
Nhưng tôi vẫn có chút lăn tăn.
“Tiêu chuẩn một người là cả nghìn tệ, có lẽ hơi đắt quá?”
Minh Trạch xoa đầu tôi: “Đây là sinh nhật đầu tiên anh được đón cùng em, nhất định phải làm cho thật đáng nhớ. Mấy bạn cùng phòng của em chẳng phải không ưa anh sao? Lần này để anh đổi lại ấn tượng với họ!”
Tôi thấy hơi ngượng, vì đúng là mấy lần trước, Lưu Thiến và các bạn thường hay chê bai Minh Trạch.
Có lần tôi lười xuống căn tin ăn cơm, khiến Minh Trạch lo quá phải gọi video thúc giục liên tục, bảo rằng để bụng đói rất có hại cho sức khoẻ.
Lưu Thiến cười khẩy: “Quan tâm thật thì đã đặt đồ ăn ship cho người ta rồi.”
Câu đó vô tình bị Minh Trạch nghe thấy, anh luống cuống giải thích:
“Anh chỉ sợ đồ giao ngoài không sạch.”
Lần khác, tôi bị đau bụng do đến kỳ.
Minh Trạch hốt hoảng gọi điện liên tục để dỗ dành tôi.
Lưu Thiến lại buông một câu: “Kêu người chạy chân mua cho cô ấy chút nước đường nâu và t.h.u.ố.c giảm đau còn hơn nói trăm câu ngọt ngào.”
Minh Trạch nói rằng dùng t.h.u.ố.c sẽ khiến cơ thể bị lệ thuộc, lâu dài không tốt cho sức khoẻ.
Tôi là người không có chính kiến, cảm thấy ai cũng có lý.