CHƯƠNG 1
Bạn trai tôi luôn rất hậu đậu.
Làm vỡ chai nước hoa hàng hiệu tặng tôi.
Cẩn thận chuẩn bị tiệc sinh nhật cho tôi, nhưng lại nhớ nhầm ngày, cuối cùng phải huỷ.
Tôi nhìn bức ảnh chai nước hoa vỡ nát trong tay anh và ảnh khách sạn năm sao, chẳng nói gì.
Cho đến khi tôi đưa anh xem ảnh một chiếc xe sang, bảo định tặng anh.
Nhưng tôi không thích màu, nên đã trả lại rồi.
Anh tức điên lên.
——
“Là anh sơ ý quá, thật ra anh đã gói sẵn rồi định tặng em.”
Giọng của bạn trai tôi – Lý Minh Trạch – đầy vẻ áy náy.
Nhìn tấm ảnh chai nước hoa Dior vỡ nát trong album của anh, tôi thấy hơi tiếc.
Ban đầu lễ Thất Tịch, tôi đã nói với anh là chỉ cần đi ăn với nhau, không cần quà cáp gì cả.
Dù gì thì cả hai còn đang sống nhờ cha mẹ, quà rẻ thì không ra sao, quà đắt lại gây áp lực tài chính cho sinh viên tụi tôi.
Anh đồng ý rồi, vậy mà lại âm thầm làm như thế này.
Không chỉ bỏ tiền mua món quà đắt đỏ, cuối cùng lại bất cẩn làm vỡ mất.
Các bạn học xung quanh cũng tụ lại xem album ảnh trong điện thoại của Lý Minh Trạch.
“Ui, dòng nước hoa này giá cũng hơn hai triệu rồi đấy, đúng là chịu chi.”
“Bạn trai vừa đẹp trai vừa hào phóng, phải lạy về hướng nào mới kiếm được thế này?”
Lý Minh Trạch mỉm cười cưng chiều tôi, lớn tiếng nói:
“Chi tiền cho bạn gái, anh cam tâm tình nguyện.”
Xung quanh toàn là tiếng trầm trồ ghen tị, nhưng tôi lại chẳng vui vẻ gì.
Tôi là kiểu con gái mà người trên mạng hay gọi là “con một được nuôi chiều ở vùng Giang-Tô-Hồ”, từ nhỏ đã được cha mẹ cưng như trứng.
Tiền sinh hoạt hàng tháng không ít, ông bà nội ngoại lại thường xuyên chuyển tiền thêm cho tôi.
Những thứ tôi thích, tôi hoàn toàn có thể tự mua được, không cần Minh Trạch phải tặng.
Bạn thân của anh – Vũ Hạo – chen vào: “Lộ Lộ, nhìn Minh Trạch nhà bọn anh quan tâm em như thế, em định tặng gì cho cậu ấy vậy? Hình như cậu ta đang để ý một cái balo bản giới hạn đó.”
Cậu ta còn nháy mắt với tôi nữa.
Tôi thấy rất khó chịu, nhưng lại chẳng nói được gì phản bác.
Vì đúng là Minh Trạch đã vì tôi mà bỏ ra không ít tiền.
Thấy mặt tôi hơi khó coi, Minh Trạch vội vã xoa dịu:
“Không sao đâu em yêu, cái balo anh thích anh sẽ tiết kiệm tiền mua vào tháng sau, em đừng cảm thấy nặng nề.”
Nụ cười anh vẫn dịu dàng như mọi khi, nhưng tôi lại thấy áy náy hơn là được an ủi.
Tôi không quen bị nhiều người chú ý, liền kiếm cớ chạy về ký túc xá.
Tâm trạng buồn bực, tôi theo thói quen gọi điện than với nhỏ bạn thân.
Nó im lặng nghe hết rồi nói: “Lộ Lộ à, thật ra lần này cậu cũng hơi sai. Bạn trai cậu có lòng mua quà cho cậu , xét về tình cảm hay lý lẽ, cậu đều nên đáp lại. Cậu cũng không muốn bị gọi là ‘gái đào mỏ’ sau lưng chứ?”
Gái đào mỏ? Mặc dù trước giờ tôi và nó hay đùa giỡn, nhưng hiếm khi dùng những từ x.úc p.hạ.m phụ nữ như thế.
Có lẽ nó thấy tôi giận, liền cười giả lả: “Lộ Lộ của tụi mình vừa xinh vừa có tiền, ai dám bảo là đào mỏ chứ, mình chỉ đùa thôi.”
Bạn cùng phòng tôi – Lưu Thiến – lúc đó đang xem phim, đột nhiên quay lại:
“Mình nói thẳng nhé, nếu là mình thì mình sẽ nghĩ: Nếu anh ta chẳng mua nước hoa thật mà chỉ kiếm ảnh trên mạng để gạt mình , thì vỡ cũng chẳng sao, khỏi đòi. Nhưng nếu anh ta có mua thật, mà mình không được gì, thì mình chẳng khác gì mắc nợ anh ta một chai nước hoa cả.”
Lời của Lưu Thiến khiến tôi đứng hình, hình như cô ấy nói trúng vào chỗ khiến tôi khó chịu bấy lâu nay.
Giọng của nhỏ bạn thân lại vang lên trong điện thoại.
“Lưu Thiến nói cũng có lý, nhưng Minh Trạch là bạn trai cậu , cậu cứ thế mà nghi ngờ cậu ấy thì hai người không đi xa được đâu. Dù cậu không nhận được nước hoa, nhưng lòng cậu ấy là thật, mà tấm lòng thì đáng giá ngàn vàng. Cậu đâu phải người coi trọng vật chất đúng không?”
Cả hai bên đều có lý, tôi rơi vào mớ bòng bong, ậm ừ vài câu rồi tắt máy.
Tối hôm đó tôi trằn trọc không ngủ được.
Tôi quen Minh Trạch từ buổi gặp mặt đầu năm đại học, lần đầu rời xa quê nhà, tôi rất rụt rè, còn Minh Trạch là đàn anh phụ trách đón tiếp tân sinh viên.
Anh rất nhiệt tình, dẫn tôi đi tham quan ký túc xá, giảng đường, còn kể về lịch sử trường học.
Nụ cười anh rạng rỡ, ngoại hình thì điển trai, mà tôi lúc ấy chưa từng yêu ai, hồi cấp ba chỉ biết cắm đầu học hành, chuyện nam nữ còn mơ hồ lắm.
Nhưng chỉ cần anh nhìn tôi nghiêm túc, tôi liền đỏ mặt ngay.
Bạn thân tôi bảo, đó chính là cảm giác rung động.
Nó còn nói tôi trầm tính, còn Minh Trạch sôi nổi, hai đứa bù trừ cho nhau, là cặp đôi trời sinh.
Sau đó Minh Trạch chủ động mời tôi đi ăn, rủ tôi tham gia câu lạc bộ, tiếp xúc nhiều, rồi tỏ tình – tôi cũng đồng ý, hai đứa thành đôi rất tự nhiên.
Tôi không muốn nghi ngờ anh vô cớ, nhưng tôi cũng không cam lòng bị thiệt thòi như thế.
Có lẽ tôi nên nói chuyện thẳng thắn với Minh Trạch, kiếm cớ để xem đơn hàng, còn hơn là cứ suy đoán lung tung trong đầu.
Ngày hôm sau là cuối tuần, đến khi tôi tỉnh dậy thì đã hơn chín, mười giờ sáng, tôi vội vàng chạy xuống căn tin.
Minh Trạch đang cầm bánh đậu đỏ và sữa đậu nành – món tôi thích nhất – đứng chờ dưới ký túc xá.