Chương 7
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi lén cầm điện thoại, nhắn tin cho Thẩm Kỳ Tự.
[Nhà mình có ai bị dị ứng lông ch.ó không anh?]
Một lát sau, đối phương đã gửi tin nhắn lại.
[Không, em muốn nuôi à?]
Tôi gửi một icon gật đầu.
Người đối diện bất lực lắc đầu: [Em là nữ chủ nhân trong nhà, em muốn làm gì cũng được cả.]
Tôi là người theo trường phái hành động.
Sau khi nhận được đồng ý.
Liền lái xe chở Khả Khả đến trại ch.ó gần đó.
Vừa vào cửa, Khả Khả nhìn cả căn phòng đầy ch.ó con, hơi ngơ ngác kéo vạt áo tôi.
Tôi cười xoa đầu thằng bé: “Con có muốn nuôi một chú cún của riêng mình không?”
Khả Khả chớp mắt, khuôn mặt không giấu nổi vẻ hạnh phúc.
Quả nhiên tôi đã đoán đúng.
Cuối cùng, Khả Khả chọn một chú Border Collie màu vàng.
Khi trở về, dì Vương đang dọn dẹp đồ đạc cho chú chó.
Thấy Khả Khả vui vẻ như vậy, bà rưng rưng nước mắt lẩm bẩm với tôi.
“Tôi chưa bao giờ thấy cậu chủ nhỏ vui đến vậy.”
Nói rồi liền gọi video cho chị Văn.
Lúc này chị Văn đang tắm nắng ở Maldives.
Khi thấy Khả Khả và chú ch.ó chơi đùa vui vẻ trên video, chị cảm động không thôi.
Dì Vương kể, vì Khả Khả không biết nói nên từ nhỏ chẳng có bạn nhỏ nào chơi cùng.
Ở trường mầm non lúc nào cũng lủi thủi một mình, về nhà cũng chỉ lặng lẽ chơi xếp hình.
Đây là lần đầu tiên bà thấy nó tràn đầy sức sống như thế này.
Chú ch.ó nhỏ rất thông minh.
Tôi dạy chẳng bao lâu, nó đã biết ngồi và bắt tay rồi.
Khả Khả ngồi cạnh tôi lặng lẽ quan sát.
Bỗng nhiên, một từ “Ngồi” không rõ ràng lắm vang lên bên tai tôi.
Tôi sững sờ một lúc, lặng lẽ nhìn Khả Khả.
Khả Khả nhìn tôi, mím mím môi rồi quay sang nhìn chú ch.ó nhỏ.
Lúc này, một tiếng “Ngồi” rõ ràng hơn vang lên bên tai tôi.
Tôi xúc động đến mức nước mắt trào ra.
Vội vàng gọi video cho Thẩm Kỳ Tự.
Thẩm Kỳ Tự thấy mắt tôi đỏ hoe, anh cau mày.
“Sao lại khóc rồi?”
Tôi cười lắc đầu, xoay camera sang hướng khác.
Nghẹn ngào nói khẽ với Khả Khả: “Cún con chưa nghe rõ, những gì con vừa nói ấy, con nói lại lần nữa được không.”
Khả Khả gật đầu, một câu ngập ngừng: “Ngồi… xuống.”
Chậm rãi truyền qua điện thoại.
Chú ch.ó nhỏ cũng hiểu ý liền ngồi xuống.
Khả Khả ngạc nhiên nhìn tôi đầy vui sướng.
Tôi lấy tay che miệng, rồi ôm chầm lấy Khả Khả vào lòng.
Tôi không ngần ngại khen ngợi: “Đúng rồi, Khả Khả giỏi lắm!”
Đầu dây bên kia im lặng một hồi lâu.
“Vợ à, cảm ơn em.”
Sau khi chị Văn biết Khả Khả đã biết nói.
Chị ấy đã kết thúc sớm chuyến du lịch vòng quanh thế giới và vội vã bay từ nước ngoài về ngay trong đêm.
Vừa vào đến cửa, chị ấy đã ôm chầm lấy tôi.
Vừa ôm tôi, chị ấy vừa khóc: “Tri Hảo à, em đúng là phúc tinh của cả gia đình này.”
Một khoảng thời gian sau đó, cả nhà ai cũng cố gắng trò chuyện cùng Khả Khả.
Chẳng bao lâu sau.
Khả Khả đã có thể bập bẹ nói được một vài câu hội thoại ngắn.
Thằng bé còn tự đặt tên cho chú cún con là A Bảo.
Cả nhà thỉnh thoảng lại nấp sau cánh cửa, dán mắt qua khe cửa nhìn Khả Khả và A Bảo đang chơi đùa trong phòng.
Trên mặt ai nấy đều không kìm được mà lộ ra nụ cười mãn nguyện.
Chỉ có điều cái tên nhóc Khả Khả này, gọi hết tất cả mọi người trong nhà, duy chỉ có tôi là không gọi.
Khi tôi nhận ra vấn đề này.
Tôi giận lắm.
Cứ hễ đi ngang qua Khả Khả là tôi lại hừ một tiếng.
Hừ suốt cả buổi chiều, cuối cùng Khả Khả cũng nhận ra tôi đang dỗi.
Thằng bé nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh và chọc chọc vào người tôi.
“Mẹ… không vui sao?”
Tôi quay mặt đi, liếc nhìn thằng bé một cái.
Tôi phụng phịu nhích sang bên cạnh một chút, thấy vậy Khả Khả liền lập tức nhích lại gần ngay.
Cứ như thế, tôi nhích một chút, thằng bé cũng nhích theo một chút.
Chẳng mấy chốc, tôi đã nhích hẳn sang tận mép bên kia ghế sofa, không còn chỗ để nhích thêm nữa.
Tôi giận dỗi nhéo lấy má của Khả Khả.
“Tại sao con gọi hết tất cả mọi người trong nhà mà nhất định không chịu gọi mẹ? Con có biết là mẹ buồn lắm không hả?”
Thằng bé mím môi, đôi tay nhỏ bé nắm chặt vạt áo, im lặng một lúc.
Tôi lại bắt đầu thở ngắn than dài.
“Phải rồi, mẹ là người ngoài, là mẹ kế mà.”
“Con không thích mẹ cũng là chuyện bình thường thôi.”
Tôi cứ nói một câu lại thở dài một hơi.
Khả Khả kéo kéo vạt áo của tôi.
“Con không… không thích… mẹ đâu.”
Tôi hừ một tiếng, giả vờ đau khổ: “Thôi bỏ đi, mai mẹ thu dọn đồ đạc về nhà ngoại đây, dù sao trong nhà này cũng đâu có ai thích mẹ.”
Thằng bé vội vã ngồi bật dậy, cuống quýt chạy sang phía bên kia để nói chuyện với tôi.
“Đừng… đừng về nhà được không mẹ.”
Tôi bĩu môi: “Không được.”
Thằng bé lặng lẽ nắm lấy tay tôi lắc lắc: “Con đưa… kẹo cầu vồng… cho mẹ hết nhé, mẹ… đừng giận… được không mẹ?”
Tôi lắc đầu: “Không được.”
Thấy thái độ của tôi như vậy, cái miệng nhỏ nhắn của thằng bé lại trề ra, khẳng định chắc nịch.
“Con không… không… ghét mẹ đâu.”
Tôi nhìn thằng bé, tĩnh lặng nói: “Nhưng thích là phải nói ra. Con không ghét mẹ, nhưng con cũng chưa từng nói là con thích mẹ mà.”
Thằng bé mím môi.
Liền quay người chạy lên lầu, mang chiếc máy tính bảng đã lâu không dùng đến xuống.