Chương 3

Cập nhật lúc: 21-04-2026
Lượt xem: 0

Nhưng ai mà ngờ được, cuộc hôn nhân này mới chưa đầy hai tháng.

Người thì chưa được ngủ đủ, Thẩm Kỳ Tự đã phải đi công tác ở Mỹ rồi.

Người bạn thân tốt bụng của tôi là bà Vân cũng dắt theo bố chồng tôi đi du lịch vòng quanh thế giới.

Chỉ còn lại mình tôi với đứa nhỏ ở nhà nhìn nhau chằm chằm.

Chưa hết, nhóc con này còn lạnh lùng vô cùng, chê tôi nói nhiều.

Tối đến ăn cơm xong, người giúp việc trong nhà vì  việc bận nên đã xin nghỉ hai hôm.

Trước khi đi, bà ấy dặn đi dặn lại: “Thiếu phu nhân, tiểu thiếu gia sợ bóng tối, nếu được mong cô để ý tới cậu bé nhiều hơn.”

“Cậu bé sợ sấm, dự báo thời tiết nói tối nay  thể  mưa, nếu  sấm chớp, nếu được mong cô hãy vào phòng ở cùng cậu bé một lát.”

Vừa nói vừa nhìn Thẩm Tư Khả đang ăn cơm rất quy củ trên bàn ăn.

Thì thầm: “Thực ra tiểu thiếu gia không ghét cô đâu, đứa trẻ này tôi chăm từ nhỏ, chỉ là hơi thẹn thùng và kiêu ngạo chút thôi.”

Má Vương là người cũ của nhà họ Thẩm, lúc bà Vân và bố chồng tôi cưới nhau thì bà ấy đã ở nhà họ Thẩm rồi.

Mấy thế hệ con cháu nhà họ Thẩm hầu như đều do một tay bà Vương nuôi lớn.

Nghe bà ấy nói thế, khóe miệng tôi không tự chủ mà cong lên.

Tôi đã bảo mà, Khương Tri Minh tôi đây vốn dĩ đi đến đâu cũng được yêu mến, sức hấp dẫn vô tận, làm sao  chuyện không trị nổi một đứa nhóc con chứ?

Ăn cơm xong, để thằng bé thấy rõ tình yêu thương của mẹ dành cho nó.

Tôi bế nó lên lầu, định tắm rửa sạch sẽ cho nó.

Ai ngờ vừa cởi quần áo ra, cu cậu đã sống c.h.ế.t lấy tay che chỗ nhạy cảm lại.

Gương mặt tràn đầy vẻ tố cáo.

Tôi nhìn nó cười vui vẻ rồi bế tọt vào bồn tắm.

“Mỹ nữ đại tài như tôi đích thân tắm rửa cho cậucậu phải biết trân trọng chứ, biết chưa hả?”

Nó hừ một tiếng, đỏ mặt quay đầu đi chỗ khác.

Tôi nâng mặt nó lên, bắt nó quay lại.

“Con không muốn mẹ tắm cho à?”

Nó phồng má gật đầu.

Tôi bĩu môi nhẹ: “Vậy thì nói đi, con không muốn thì mẹ cũng chẳng thèm tắm cho đâu.”

Nó giận đến đỏ cả mắt, đôi môi mấp máy.

Tôi nhìn nó rồi gật đầu, dịu dàng dạy bảo: “Không muốn.”

Nó mấp máy miệng hồi lâu mà trong cổ họng chẳng phát ra được âm thanh nào.

Tôi đắc ý ngẩng cao đầu: “Vậy thì ngồi yên đó, ngoan ngoãn để mẹ tắm cho nào.”

Nó giận dỗi quay mặt đi.

Cái dáng vẻ phồng má đó trông chẳng khác nào một con chuột hamster nhỏ.

Tắm xong, tôi mặc quần áo cho nó, cu cậu liền chạy biến ra khỏi phòng tắm chẳng thèm ngoái đầu lại.

Cầm lấy máy tính bảng, nó chạy thẳng đến trước mặt tôi.

Sợ tôi không nhìn thấy dòng chữ trên máy tính bảng, nó còn giơ thật cao lên.

Tôi cụp mắt liếc nhìn, hai chữ to tướng trên màn hình vô cùng bắt mắt.

[Xấu hổ quá đi!]

Tôi giữ vẻ mặt bình thản, vờ như không nhìn thấy gì.

Thế mà nó vẫn cứng đầu giơ máy tính bảng đi theo tôi, một tay thì túm lấy vạt áo tôi.

Tôi liền chạy tung tăng: “U là trời, tàu hỏa khởi hành đây!”

Nó giận đến mức buông tay rađứng tại chỗ dậm chân bùm bụp.

Khoanh tay, xoay người lại, mặc kệ tôi.

Tôi lại mặt dày quay lại hôn lên má nó một cái.

“Con trai cưng, sao mà đáng yêu thế không biết.”

Nó vẫn đang phồng má, chưa kịp xấu hổ thì đã bị tôi bế bổng lên.

“Được rồi, đừng giận nữa, trẻ con phải đi ngủ sớm mới mau lớn đượcbiết chưa hả?”

4

Bế nó về phòng rồi đắp chăn cẩn thận.

Nhóc con này vẫn chưa muốn nói chuyện với tôi.

Tôi lại ghé sát tai nó, thì thầm: “Tối nay trời sẽ mưa đấy, sấm chớp đùng đoàng luôn.”

“Nếu cậu chịu năn nỉ tôi, tối nay tôi sẽ ngủ cùng cậu.”

Nó không thèm để ý, xoay người quay lưng về phía tôi.

Tôi lại giở giọng trêu chọc: “Cậu không thèm nói chuyện với tôi đúng không? Tôi đi đây.”

“Tôi đi thật đấy nhé.”

Lời vừa dứt, ngoài cửa sổ lóe lên tia chớp, tiếp đó là một tiếng sấm rền vang.

Khoảnh khắc tôi vừa xoay người định đi, vạt áo đã bị ai đó nắm chặt.

Quay đầu lại, đôi bàn tay nhỏ xíu của nó đang run rẩy.

Tôi nhìn nó mà không nói gì.

Nó dịch vào trong một chút, đôi mắt to tròn ngập nước nhìn tôi đầy khẩn khoản.

Tôi ngồi xổm xuống bên giường: “Cậu muốn tôi ở lại với cậu à?”

Nó gật đầu.

“Cậu  thể nói cho tôi biết là muốn hay không muốncậu cứ như vậy thì tôi biết đường nào mà lần.”

Môi nó mím chặt thành một đường, vẫn chẳng chịu mở lời.

Tôi thở dài, hôn lên trán nó một cái.

Rồi nằm xuống cạnh bên, ôm nó vào lòng.

Mưa mùa hè đến nhanh mà đi cũng nhanh.

Sau những tiếng sấm cùng mưa rào xối xả, đêm khuya lại trở về yên tĩnh.

Bàn tay nhỏ của Thẩm Tư Khẩn nắm chặt lấy áo tôi.

Trên hàng mi vẫn còn đọng lại những giọt nước mắt do tiếng sấm dọa sợ.

Tôi vỗ vỗ lên lưng nó, miệng khe khẽ hát vài giai điệu chậm rãi.