chương 2
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
6
Tựa như một xô nước đá giội thẳng vào đầu.
Câu đó đâm vào tai tôi, khiến ù đi như có tiếng ong ong kéo dài.
Bà ấy… có phải đã biết rồi không?
Tôi hoảng loạn trong chốc lát, đầu ngón tay lạnh buốt.
“…”
Đoạn Thừa Dịch cúi thấp người, nhìn thẳng vào tôi.
Hắn nhẹ nhàng đặt tôi nằm lại, đắp lại chăn cẩn thận từng góc một.
“Không sao đâu.”
Đoạn Thừa Dịch khẽ dỗ.
Trăng xuyên qua tầng mây, ánh sáng lạnh nhạt phủ vào cửa sổ, kéo dài bóng hai chúng tôi.
Ánh sáng trắng lạnh, không chừa một ngóc ngách.
Tôi quay mặt đi, như thể đang trốn chạy.
Tay hắn khựng lại, rồi khẽ khàng đặt xuống.
“Ngủ ngon nhé, Mạch Mạch.”
…
Sáng hôm sau, Đoạn Bạch Âm không xuống ăn sáng.
Tôi vốn lo sẽ đụng mặt bà, nên đã dậy thật sớm, không ngờ trong phòng ăn chỉ có bố tôi.
Bố tôi – Tần Thăng – giữa chân mày hằn vài nếp nhăn mờ, xem ra chuyện phiền lòng không ít.
Quả nhiên, mới ăn được mấy miếng, ông đã đứng dậy định rời đi.
Trước khi đi, ông không quên dặn dò với tốc độ nói rất nhanh:
“Đợt kiểm tra sắp đến rồi, con sẽ rất bận. Ở trường nhớ tập trung ôn tập, còn nữa…”
Ông vô tình bắt gặp ánh mắt tôi, dừng lại một chút.
“Phòng sách có vài thứ, nếu rảnh thì con giúp ba dọn dẹp nhé.”
Tần Thăng mặc xong áo khoác, đưa tay ra, như định xoa đầu tôi.
Một hành động thân thiết như vậy, đã rất lâu rồi không còn giữa hai chúng tôi.
Có lẽ ông cũng cảm thấy bối rối, nên lại rút tay về.
Sau này mỗi lần nhớ lại, tôi đều thấy hối hận.
Lẽ ra tôi nên giữ chặt lấy ông, bắt ông cứ xoa đầu tôi đến khi tóc rối tung lên cũng được.
Nhưng lúc ấy, tôi chẳng biết gì cả.
Chỉ có thể giả vờ như không thấy bàn tay chưa kịp chạm ấy.
7
Lúc tôi chuẩn bị đi học, vừa hay chạm mặt Đoạn Thừa Dịch đang từ trên lầu bước xuống.
Bước chân hắn khựng lại, tôi thì đã chuẩn bị trước, liền tránh ngay.
“Em…”
Hắn nghiêng đầu, định nói gì đó.
Tôi chẳng thèm cho hắn cơ hội mở miệng, chỉ muốn chuồn lẹ.
Nghĩ bụng giữa ban ngày, lại đang ở nhà, chắc hắn sẽ không dám làm gì.
Kết quả, tôi đã đánh giá hắn quá cao.
Đoạn Thừa Dịch bước dài một cái, chắn ngay trước mặt tôi.
Tôi thắng kịp, suýt nữa thì đâm sầm vào vai hắn.
Ai ngờ hắn chẳng những không lui, còn tiến thêm một bước, rõ ràng cố tình rút ngắn khoảng cách.
“Đứng lại… đứng lại!”
Tôi chịu thua hắn thật rồi.
Chớp thời cơ, tôi chủ động ra tay, túm lấy cổ tay hắn trước khi hắn kịp làm gì.
Đoạn Thừa Dịch giật giật cổ tay, còn định giơ móng vuốt ra cấu tôi.
“Đêm qua ngủ ngon không?”
Hắn cười khẽ, “Anh mơ thấy em.”
Nụ cười của Đoạn Thừa Dịch lúc này mang theo vài phần ẩn ý khó nói rõ.
…Tôi không muốn biết hắn mơ thấy gì cả.
Cứ thế giằng co một cách nửa vời, hắn nói ra mục đích:
“Thư tình, em còn viết cho anh nữa không?”
Nghe vậy, tôi khựng lại.
Chúng tôi đến với nhau chính là nhờ thư tình.
Từng hứa sẽ viết mãi, hắn cũng sẽ viết lại cho tôi.
Lá thư bị thiếu hôm trước, tôi vẫn còn để trong cặp.
Từ sau khi hắn trở thành “anh trai danh nghĩa” của tôi, chưa từng nhắc lại chuyện này.
Tôi cứ tưởng… hắn đã quên.
Đoạn Thừa Dịch nhìn tôi, lại hỏi tiếp:
“Vậy nếu anh viết cho em, em sẽ nhận chứ…”
“Tiểu Thừa.”
Câu nói của hắn bị một giọng nữ nhẹ nhàng cắt ngang.
Là Đoạn Bạch Âm, bà đứng trên đỉnh cầu thang xoắn, mỉm cười dịu dàng nhìn xuống.
Tôi lập tức buông tay.
Đoạn Thừa Dịch bất ngờ mất điểm tựa, cổ tay hẫng đi một chút rồi dừng lại, các ngón tay khẽ co lại, như chẳng biết làm gì.
Tôi mặc kệ hắn, quay người bỏ đi.
“Mạch Mạch.”
Đoạn Thừa Dịch gọi tôi, lần này hắn không hạ giọng nữa.
“Tiểu Thừa.”
Giọng Đoạn Bạch Âm cũng trầm xuống rõ rệt.
Nhưng hắn làm như không nghe thấy, vẫn nói tiếp:
“Mạch Mạch, gặp lại ở trường nhé.”
8
Vừa vào lớp, bạn cùng bàn đã hí hửng ghé sát lại.
“Cưng ơi Mạch Mạch, mau kể đi, cảm giác cưa đổ đại ca trường thế nào hả?”
Cô nàng nháy mắt lia lịa, mặt đầy hớn hở hóng chuyện.
Tôi hơi sững người.
Khung cảnh ngày Đoạn Thừa Dịch chuyển đến vẫn còn rõ mồn một trong đầu, dũng cảm theo đuổi tình yêu như tôi tất nhiên cũng bị đưa ra bàn tán.
Sau khi tán đổ người ta thì càng được chú ý hơn.
Lúc đó tôi còn đắc ý, cứ úp úp mở mở trêu bạn cùng bàn, giờ thì hay rồi.
Tôi thở dài, nói ra nỗi lòng:
“Tôi đúng là trâu bò thật.”
Cưa đổ được đại ca trường, rồi thành anh em trên danh nghĩa với đại ca trường.
Tôi mà không trâu bò thì ai trâu bò?
“Ôi chà, ai mà nổ ghê vậy? Thì ra là cậu à.”
Một giọng điệu mỉa mai vang lên từ phía sau bên trái, bạn cùng bàn lập tức cau mày.
“Trần Nhụy, cậu rảnh đến mức này luôn hả? Chuyện người ta liên quan gì đến cậu?”
Trần Nhụy giọng đầy châm chọc:
“Tôi nói sai à? Người ta khác chúng ta mà, có bố quyền thế như thế, tất nhiên là giỏi rồi.”
Tôi lười đáp lại, nhưng Trần Nhụy thì không chịu buông.
Cô ta đi tới trước bàn tôi, giơ tay gõ cộc cộc lên mặt bàn, rồi nói:
“Tần Mạch Mạch, ai mà không biết bố cậu là người phụ trách xây dựng Khu C, kế hoạch sàng lọc cũng nằm trong tay ông ta!”
“Cậu còn rảnh rang đi tán trai yêu đương, là vì bố cậu mở cửa sau giữ chỗ cho cậu. Còn bọn tôi thì vắt chân lên cổ chỉ để vượt qua kỳ kiểm tra. Cậu có cái gì mà vênh váo?”
Sắc mặt tôi lạnh đi, ngước mắt đáp thẳng:
“Cậu nói cho rõ, điểm mô phỏng của tôi đứng nhất toàn khối.”
“…Thì sao?!”
Trần Nhụy bị tôi chặn họng, tức tối đến đỏ bừng mặt.
“Nếu không phải bố cậu bọn họ bày ra cái kế hoạch sàng lọc chết tiệt đó, chúng tôi có phải cố sống cố chết như thế không?”
“Chỉ có vài suất vào Khu C, sau lưng chắc chắn có chuyện mờ ám! Tôi thấy rõ ràng bố cậu lòng dạ hiểm độc, cố tình tạo áp lực để trục lợi!”
“Đủ rồi!”
Giọng Đoạn Thừa Dịch lạnh đến mức có thể nhỏ giọt nước.
Trần Nhụy bị dọa giật bắn, run rẩy lùi qua một bên.
“Đoạn Thừa Dịch…”
Tôi giơ tay, ra hiệu hắn đừng nói nữa.
Trong bối cảnh tài nguyên cạn kiệt, xã hội buộc phải phân khu, phân nhiệm vụ để tối ưu phân phối.
Tiêu chuẩn duy nhất: kết quả kế hoạch sàng lọc.
Người vượt qua kiểm tra sẽ được vào trung tâm — Khu C — hưởng đầy đủ tài nguyên, làm những công việc tinh vi, có giá trị cao.
Những người còn lại sẽ ở Vòng Ngoại — Khu O — làm lao động tay chân, chỉ được cung cấp nhu yếu phẩm cơ bản để duy trì sự sống.
Nghe thì vô lý, và thực sự là vô lý.
“Kế hoạch sàng lọc là do tất cả chúng ta bỏ phiếu thông qua.”
Tôi nhìn thẳng vào mắt cô ta, nói từng chữ.
“Tôi cũng giống cậu — tôi bỏ phiếu phản đối.”
“Và bài kiểm tra được thực hiện bởi AI, quy trình này không liên quan gì tới bố tôi. Điều duy nhất chúng ta có thể làm bây giờ… là chuẩn bị thi.”
Vì kế hoạch đã được chốt.
Bố tôi chỉ phụ trách xây dựng Khu C, không phải người đề xuất kế hoạch.
Nhưng ông ấy lại là người duy nhất xuất hiện trước công chúng.
Tôi rùng mình.
Phản đối ngày càng mạnh, và tất cả mũi nhọn đều hướng vào ông.
Đây đúng là một dấu hiệu cực kỳ xấu.
Tôi bất giác đứng bật dậy.
9
“Mạch Mạch?”
Bạn cùng bàn nghi hoặc nhìn tôi. Trong lòng tôi chỉ còn lại lo sợ và bất an.
“Giúp mình xin nghỉ nhé!”
Vứt lại câu đó, tôi lập tức chạy ra ngoài.
Đoạn Thừa Dịch phản ứng cực nhanh, sải bước đuổi theo rồi nắm chặt tay tôi.
“Anh về với em.”
“…Được.”
Bố tôi không có ở nhà, nhưng trong thư phòng lại có người.
Là Đoạn Bạch Âm.
Bà đứng quay lưng về phía cửa, như đang tìm gì đó.
“Dì ơi, dì đang làm gì vậy?”
Tôi đứng ở cửa, đột ngột lên tiếng.
Đoạn Bạch Âm bị giật mình, thứ trong tay rơi loạt xoạt xuống sàn.
“Mạch Mạch? Sao con lại về?”
Bà vội quay lại. Dưới ánh sáng, tôi thấy trên trán bà lấm tấm mồ hôi.
“Con có chuyện muốn tìm bố. Bố đâu rồi ạ?”
Nói xong, tôi bước nhanh đến.
Trên sàn rải rác một đống tài liệu, còn có một chiếc ổ cứng màu đen.
“Mạch Mạch! Đừng…”
Đoạn Bạch Âm muốn ngăn nhưng đã muộn, tôi nhìn thấy rõ rồi.
Trên cùng là một tờ báo cáo kiểm tra sức khỏe.
Đối tượng kiểm tra: Đoạn Bạch Âm.
Và kết quả…
Tôi kinh ngạc ngẩng đầu, Đoạn Bạch Âm hít sâu, cố gắng nở nụ cười:
“Bố con ra ngoài lấy ít đồ, chắc sắp về rồi.”
Bà ngồi xuống nhặt tài liệu nhưng đôi tay run lẩy bẩy, mãi không gom lại được.
Một đôi tay khác ổn định hơn đưa ra — Đoạn Thừa Dịch.
Hắn nhanh chóng thu dọn rồi đỡ mẹ đứng dậy.
Đây là lần đầu tiên, kể từ buổi gặp ban đầu, hai mẹ con họ đứng cạnh nhau trước mặt tôi.
Sắc mặt Đoạn Bạch Âm tái nhợt, cơ thể yếu ớt đến mức nhìn thấy rõ.
Báo cáo ghi rằng: chức năng cơ thể suy giảm nhanh chóng, nguyên nhân không rõ, e rằng không còn nhiều thời gian.
Tới lúc này tôi mới hiểu vì sao bố tôi lại vội vàng kết hôn như thế.
Đoạn Bạch Âm cần được chữa trị ngay, mà tài nguyên y tế tốt nhất chỉ có ở Khu C.
Đợt sàng lọc đầu tiên chỉ áp dụng với người dưới 30 tuổi.
Nếu là bố mẹ vượt qua bài kiểm tra, họ có thể mang theo một người con.
Nhưng nếu con cái vượt qua, sẽ không thể đưa bố mẹ đi.
Muốn vào Khu C, cưới bố tôi là cách nhanh nhất và tốt nhất của bà.
Tôi nghẹn lại, không biết phải nói gì.
“Dì… con… dì…”
“Không sao đâu, ai cũng có bí mật.”
Đoạn Bạch Âm khoát tay, rồi nói thêm một câu đầy ẩn ý:
“Chẳng phải các con cũng thế sao? Cũng có chuyện giấu chúng ta.”