chương 1

Cập nhật lúc: 23-11-2025
Lượt xem: 122

Đêm cha tôi tái hôn, tên anh trai côn đồ mới nhận lén lút mò vào phòng tôi.

Hắn cầm lá thư tình tôi viết cho hắn, hỏi tôi định tính sao.

Tình nhân giờ thành anh em, tôi chỉ có thể cắn răng đau lòng nói:

“Chúng ta chia tay…”

“Không, mình lén lút thôi.”

Hắn thấp giọng cắt ngang, rồi chặn môi tôi lại.

1

Mẹ tôi mất sớm, bố tôi sắp tái hôn.

Từ lúc thông báo đến khi hành động, mọi chuyện diễn ra quá nhanh khiến tôi vẫn còn ngơ ngác khi đến nhà hàng.

Bàn bốn người, mẹ kế dắt theo con trai, bố tôi dắt theo tôi.

Đáng lý đây chỉ nên là một buổi gặp mặt hơi gượng gạo một chút.

Nhưng vừa ngồi xuống, gương mặt quen thuộc của thiếu niên đối diện đã khiến tôi chỉ muốn hét lên cầu cứu.

Bởi vì con trai của mẹ kế kia… không phải ai xa lạ.

Chính là bạn trai mới của tôi – kẻ vừa bị tôi cưa đổ không lâu.

Đoạn Thừa Dịch.

Hắn cũng rất ngạc nhiên khi nhìn thấy tôi, nhưng nhanh chóng giấu đi cảm xúc.

Bên kia, bố tôi và mẹ kế đã bắt đầu chuyển chủ đề.

“Mạch Mạch, đây là dì Đoạn Bạch Âm, sau này con phải gọi là mẹ.”

Giọng bố tôi tuy hòa nhã nhưng đầy mệnh lệnh.

Ngược lại, Đoạn Bạch Âm mỉm cười, nói không cần.

“Gọi dì là được rồi.”

Trong lời nói mang theo sự khách sáo và xa cách.

Tôi cũng mỉm cười biết ơn.

“Còn đây là con trai dì, Đoạn Thừa Dịch.”

Đoạn Bạch Âm hơi ngừng lại, hỏi: “Hai đứa học cùng trường, thường ngày có gặp nhau không?”

“Không có.”

“Có.”

Câu đầu là tôi nói.

Câu sau là hắn.

Đoạn Thừa Dịch đổi tư thế, nhìn chằm chằm tôi, chậm rãi nói:

“Hôm kia, va phải nhau ở cầu thang.”

Chết tiệt! Đó là cái hôm tôi tỏ tình với hắn!

Nụ cười trên mặt tôi cứng đờ.

Cùng lúc đó, bên ngoài bắp chân tôi như có gì đó cọ qua.

Tên Đoạn Thừa Dịch này mặt tỉnh bơ, còn dứt khoát đặt chân mình vào giữa hai chân tôi.

Một tiếng “cạch” vang nhẹ, trùng khớp với câu chốt của hắn:

“Em không nhớ à, Mạch Mạch?”

2

Cả ba người cùng nhìn tôi.

Trong đó, đáng sợ nhất là ánh mắt lạnh lùng của Đoạn Thừa Dịch.

Mặt lạnh như trăng, ánh nhìn sắc như dao.

Tất cả tính tình khó chịu đều được lớp vỏ ngoài kia che đậy.

Hắn cứ nhìn tôi như thế, cho đến khi tôi nói ra câu trả lời hắn muốn.

Nếu biết trước hắn là kiểu người thế này, tôi nhất định…

Nhất định vẫn sẽ tỏ tình thôi.

Đoạn Thừa Dịch – học sinh chuyển trường gây bão lớp tôi.

Phải biết rằng, giữa mùa ôn thi, chẳng ai muốn phân tâm, thế mà hắn vẫn hút được từng ấy ánh nhìn, đủ thấy sức hút của hắn thế nào.

Còn tôi – người duy nhất dám xao nhãng để theo đuổi hắn – đúng là liều mạng.

Tôi đã viết đến mười tám bức thư tình, hai ngày gửi một bức.

Vậy mà do xin nghỉ học một hôm, bị gián đoạn, hôm sau liền bị hắn chặn ở góc cầu thang.

Đoạn Thừa Dịch mặt lạnh như tiền, giọng thì cộc lốc, nhưng không cho phép phản đối.

“Tần Mạch Mạch, đưa đây.”

“Đưa gì cơ?”

Tôi mơ mơ hồ hồ, cứ tưởng sẽ nghe câu kiểu: Tránh xa tôi ra.

Ai ngờ hắn như đòi nợ:

“Thư tình.”

Hắn hơi cúi xuống, ánh mắt ngang với tôi: “Đã chủ động thì phải có trách nhiệm.”

Ánh mắt hắn trong veo như tên gọi, rọi thẳng vào tôi, bỏng rát.

“Mạch Mạch, làm người không được bỏ cuộc giữa chừng.”

Nói gì đạo lý nghe hoa mỹ lắm, nhưng không thẳng thắn gì cả.

Tôi hiểu ra ý chính, không nhịn được bật người dậy, suýt đập vào mũi hắn.

Đoạn Thừa Dịch đỡ lấy tôi, cánh tay siết lại như đai an toàn gỉ sét.

Tôi nhón chân, ghé vào tai hắn:

“Tôi thích cậu, tôi thích cậu, tôi thích cậu!”

Nói ba lần, bù cho hôm qua và đặt cọc luôn ngày mai.

Nhìn hắn nghiêng đầu, vành tai đỏ ửng.

Mà giờ đây, lá thư tình bị gián đoạn hôm đó vẫn còn trong túi tôi, còn người thì…

Tôi hít sâu, siết chặt tờ giấy trong tay.

Phía đối diện, Đoạn Thừa Dịch đột nhiên quay sang:

“Chú, mẹ, ăn cơm thôi?”

Tôi thả lỏng vai một cách tự nhiên nhất có thể.

Đoạn Thừa Dịch, cuối cùng cũng buông tha cho tôi.

Một bữa ăn nhạt nhẽo như nhai sáp nến.

Thứ duy nhất còn sống động, là bàn chân kia – vẫn chưa chịu rút lại.

Hắn buông tha cho tôi rồi.

Tạm thời thôi.

3

Từ nhà hàng về đến nhà, ánh mắt của Đoạn Thừa Dịch chưa từng rời khỏi tôi lấy một giây.

Mà kiểu nhìn đó ấy, kể cả khi tôi quay đầu lại trừng mắt cảnh cáo, hắn vẫn thản nhiên tiếp tục nhìn như chẳng có gì.

Tôi gần như muốn sụp đổ đến nơi.

Đêm khuya, tôi trằn trọc mãi không ngủ được.

Cảm giác như ánh mắt kia vẫn đang như kim châm rát lưng.

Điện thoại đột nhiên nhảy thông báo, khiến tôi giật mình bật dậy.

“Mạch Mạch, em ngủ chưa?”

Là Đoạn Thừa Dịch.

Gần nửa đêm rồi, hắn tìm tôi làm gì?

Tôi không muốn trả lời.

Thật lòng mà nói, với tình hình hiện tại, tôi cũng chẳng biết nên đối diện với hắn ra sao.

Tình nhân thành anh em, lại còn đang trong giai đoạn yêu đương nồng nhiệt — chỉ có trong tiểu thuyết mới viết kiểu này.

Hắn không buông tha, gửi liền ba dấu chấm.

Tôi bất lực, trả lời lại một dấu hỏi, định bảo trễ rồi, có gì để mai nói.

Chưa gõ xong, hắn đã gửi tiếp một tin:

“Em chưa ngủ, anh mở cửa rồi.”

?

Cái gì cơ?

Ngay sau đó, bên cửa truyền đến tiếng mở khẽ khàng.

Bóng dáng quen thuộc từ từ hòa vào màu tối trong phòng.

Khoan đã, anh trai à, không chơi kiểu này chứ?

Theo lẽ thường, không phải nên gõ cửa một tiếng rồi chờ con gái ra mở à?

Sao anh lại tự tiện vào luôn thế?

Tôi phản đối.

Đoạn Thừa Dịch bước đến bên giường, giọng điềm tĩnh:

“Trước khi mở cửa, anh đã báo với em rồi.”

“Không tính!”

“Được rồi.”

Hắn bất đắc dĩ cúi người, giơ tay gõ lên cổ chân tôi đang giấu dưới chăn.

Cốc cốc, hai tiếng trầm trầm.

“Chào em, anh vào được chưa?”

4

Sau khi “gõ cửa” xong, Đoạn Thừa Dịch không nói thêm gì nữa.

Hắn ngồi xuống, đầu ngón tay khẽ vuốt ve mặt chăn như vô thức.

Mặt trăng thò đầu ra khỏi mây, ánh sáng trắng bạc hắt vào, chiếu lên gương mặt hắn.

Không hiểu sao, tôi chợt co chân lại.

“Sao thế?”

Đoạn Thừa Dịch hỏi, tôi tránh ánh mắt hắn.

Rốt cuộc mối quan hệ này là gì?

Chúng tôi, là anh em trên danh nghĩa, hay người yêu trên danh nghĩa?

Ngay khoảnh khắc này, tôi mới thật sự nhận ra mức độ nghiêm trọng của sự việc.

Bố tôi rất coi trọng chuyện tái hôn, thậm chí còn nóng lòng.

Tôi không nghĩ mình sẽ là lý do khiến ông từ bỏ.

Vì vậy, khi còn kịp…

Tôi hít sâu một hơi, vừa định mở miệng thì bị hắn cướp lời.

Đoạn Thừa Dịch nắm lấy góc chăn, khẽ kéo.

Hắn nói:

“Mạch Mạch, em nghĩ kỹ rồi hãy nói.”

Dưới ánh trăng, tôi cũng giữ chặt đầu kia của tấm chăn, gọi hắn:

“Đoạn Thừa Dịch.”

“Ừ.”

Tấm chăn bị căng thẳng giữa hai người.

“Chúng ta chia tay đi.”

“……”

Sau vài giây im lặng, hắn bất ngờ buông tay.

Theo quán tính, tôi ngả người ra sau, góc chăn cũng bị giật mạnh lên cao.

Hắn lập tức chụp lấy, rồi hất lên, chui vào chăn.

Nhiệt độ quanh người tôi như tụt xuống rồi lại tăng vọt.

Tôi nằm thẳng, từ dưới nhìn lên người đang chen vào trong chăn.

Gương mặt hắn mờ mịt trong bóng tối, nhưng tôi đoán được ánh mắt hắn.

Như lưỡi dao treo lơ lửng trên đầu.

Đoạn Thừa Dịch từ từ cúi xuống.

Nhưng điều chí mạng hơn cả…

Là tiếng bước chân vang lên rõ ràng bên ngoài cửa.

Tôi vừa nghe thấy, tim lập tức đập dồn dập như có động đất trong tai.

“Đừng động đậy!”

Tôi nghiến răng nghiến lợi quát nhỏ hắn.

Hắn lại chẳng hợp tác gì.

“Như thế này, mới đúng là lén lút…”

Nói xong, hắn ngồi thẳng dậy.

“Đừng có nghĩ đến chia tay, Mạch Mạch.”

Hắn vung tay cuốn luôn tấm chăn mỏng ném xuống đất.

“Mãi mãi cũng đừng nghĩ đến.”

Động tác đó không nhỏ, khiến bước chân ngoài cửa lập tức dừng lại.

Kế đó là tiếng gõ cửa rõ ràng vang lên.

Cốc cốc — hai tiếng giòn tan như kim đâm vào tai.

Giọng nói ngoài cửa là của Đoạn Bạch Âm.

Bà hỏi:

“Tiểu Thừa, con ở trong đó à?”

Trong ánh mắt hoảng loạn của tôi, Đoạn Thừa Dịch mở miệng…

Hắn chuẩn bị trả lời.

5

Tôi như muốn nổ tung, nhào tới bịt chặt miệng hắn.

Ép tắt sóng ngay tại chỗ.

“Anh điên rồi hả?!”

Tôi không nhịn được mà quát nhỏ vào mặt hắn.

Đoạn Thừa Dịch không né tránh, thậm chí còn đưa tay đỡ tôi giữ thăng bằng.

Hắn cụp mắt, vẻ mặt bình thản.

Nhìn cái bộ dạng đó của hắn, tôi chỉ muốn cắn người.

Đoạn Bạch Âm chờ mãi không thấy đáp lời, lại gọi:

“Tiểu Thừa, con ngủ rồi à?”

Toàn thân tôi căng như dây đàn sắp đứt.

Mà cái kiểu giấu giếm cùng chột dạ này, lại đúng ý Đoạn Thừa Dịch – cái kiểu hắn thích “lén lút”.

Hắn tỏ ra rất hài lòng, vỗ nhẹ ra hiệu tôi buông tay.

Tôi dám đâu, chỉ có thể trừng mắt cảnh cáo hắn đừng có mà làm loạn.

Đoạn Thừa Dịch bất đắc dĩ, không nói được thì đành viết.

“Không phải cửa này.”

Hả?

Hắn thừa lúc tôi phân tâm, dễ dàng thoát ra, thì thầm giải thích:

“Người bà ấy gõ… không phải cửa phòng em.”

“Là phòng anh.”

Tôi sững người.

Phòng của Đoạn Thừa Dịch nằm sát bên cạnh phòng tôi.

Đêm khuya thanh vắng, tiếng động dễ bị nhiễu, mà tôi lại quá căng thẳng, nên đã nghe nhầm.

Đoạn Thừa Dịch giơ tay, dịu dàng giúp tôi vuốt lại mớ tóc rối xù như tổ quạ.

Hắn nói:

“Nếu không nghe thấy trả lời, bà ấy sẽ đi thôi.”

Ước gì mọi chuyện đơn giản như hắn nói.

Đoạn Bạch Âm đúng là rời đi thật.

Nhưng âm thanh phát ra từ phòng tôi vẫn có thật.

Trước khi đi, bà còn để lại một câu:

“Ngủ ngon nhé, Tiểu Thừa.”

“Cả Mạch Mạch nữa.”