Chương 6
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Chương 6:
Anh biết địa chỉ căn hộ của tôi.
Thỉnh thoảng mẹ tôi và tôi gọi video ở phòng khách, chẳng ai tránh ai.
Tôi cũng không ngờ, vào thời điểm này, anh lại lặng lẽ một mình đến đây.
Bốn mắt chạm nhau, chúng tôi cùng mở miệng:
“Chúc mừng năm mới.”
“Sao anh lại tới?”
“Anh đến thăm em.”
Tôi tránh ánh mắt anh:
“Em vẫn ổn.”
Đường viền quai hàm anh căng chặt, yết hầu khẽ lăn:
“Xin lỗi.”
Câu xin lỗi chẳng đâu vào đâu.
Vì chuyện gì cơ chứ?
Tôi không đáp.
Anh ngập ngừng một chút, nhìn thẳng vào mặt tôi, tự giải thích:
“Anh chưa từng chạm vào Lý Dao Tri. Anh chỉ muốn biết thái độ của em.”
“Em không giống cô ta, chỉ là đôi khi cô ta cố làm cho giống em.”
À, thì ra là chuyện đó.
“Biết rồi. Đừng nhắc nữa.”
Không rõ anh đang giận hay buồn, chỉ thấy anh cúi mắt dựa vào tường, vai chạm phải lớp bụi xám.
“Hắn để em ở nơi như thế này sao?”
“Trước khi quen anh ấy, em đã ở đây. Là em tự chọn, và em rất thích.”
Anh bật cười tự giễu:
“Trước khi em ra nước ngoài, Lý Dao Tri từng cãi nhau với anh.”
“Cô ta tranh thủ lúc anh đang nghe bài học trực tuyến, lén xem điện thoại của anh, thấy khoản tiền anh chuyển cho em.”
“Anh chưa từng tính toán, nhưng cô ta lại kiên nhẫn cộng từng khoản, hơn một trăm vạn.”
“Cô ta khóc, nói anh chưa bao giờ yêu cô ta.”
“Vì… nếu tiền ở đâu, thì tình sẽ ở đó.”
Nói đến cuối, giọng anh run nhẹ.
Tôi nghĩ sang hướng khác:
“Vậy anh định đòi lại tiền à?”
Số tiền anh đã cho tôi, cộng với năm triệu trước khi tôi ra nước ngoài…
Nếu là đòi lại, tôi sẽ trả hết.
Thật ra, tôi đã có ý định du học từ cấp hai, nhưng mẹ muốn tôi học cao học rồi mới đi.
Tiền cũng đã chuẩn bị sẵn.
Giọng anh khàn đặc:
“Em sao lại nghĩ vậy?”
“Cho em là của em.”
Tôi bắt đầu mất kiên nhẫn, ánh mắt lảng đi, đếm gạch trên nền:
“Thế anh nói những lời này để làm gì?”
Anh im lặng, hàng mi rũ khẽ run, ngón tay bấu sâu vào lòng bàn tay.
“Tiền ở đâu, tình ở đó… câu này chính em cũng từng nói.”
“Niên Gia, anh thích em. Nhiều năm như vậy… em chưa từng nhận ra sao?”
Giọng anh nghẹn lại.
…
Tưởng rằng đối phương thích mình… có lẽ là một trong những ảo tưởng lớn nhất của tất cả mọi người.
Lúc tôi quen Tạ Tuân, anh đã qua cái tuổi thích ai là sẽ bắt nạt người đó.
Hồi cấp ba, tôi có lẽ cũng từng nhận ra.
Nhưng tính khí anh thất thường, khiến tôi khó mà tin là trong đó có chút gì gọi là thích được.
Tôi lắc đầu:
“Vậy chắc em tham lam hơn rồi. Em vừa muốn rất nhiều tiền… vừa muốn rất nhiều tình cảm.”
“Anh đối xử với em quá tệ. Em cứ nghĩ, tiền anh đưa chỉ là phí tổn thất tinh thần.”
Anh khép mắt:
“Anh chỉ là… khó nói ra thôi.”
“Anh luôn nghĩ mình nên ghét em, nên đuổi em đi. Anh không dám nói thích, không dám để em lại trước mắt.”
Trời đã khuya.
Tôi hơi buồn ngủ, ngáp một cái.
Vì anh đứng bên cạnh nên tôi vẫn chưa ấn nút thang máy.
“Được rồi, anh về đi. Em muốn lên phòng.”
Mắt anh hơi đỏ:
“Anh đã ngồi máy bay rất lâu để đến gặp em. Em… thậm chí không mời anh vào ngồi sao?”
Tôi chợt nhớ đến một câu mà Lý Dao Tri từng gửi cho tôi.
Tôi lấy điện thoại, đọc lại bằng giọng đầy cảm xúc:
[Em và A Tuân đều là người lớn rồi, anh em không m.á.u mủ thì càng nên giữ khoảng cách…]
Dùng ma thuật để đánh bại ma thuật.
Cuối cùng, cũng tiễn được Tạ Tuân với dáng vẻ thất thần rời đi.
Hứa Thê Trì vẫn biết chuyện giữa tôi và Tạ Tuân.
Yêu nhau được một năm, tôi cố chọn ngày Tạ Tuân không có ở nhà, dẫn anh về gặp mẹ tôi.
Không ngờ Tạ Tuân nhìn thấy vòng bạn bè của dì giúp việc đăng hình đi chợ, liền lái xe hai tiếng từ trường về.
Bữa ăn, tôi ngồi cạnh Hứa Thê Trì, theo thói quen làm nũng:
“Anh ơi, em muốn uống nước trái cây.”
Anh ấy tự nhiên cầm ly tôi, rót cho tôi.
Tạ Tuân cũng đứng dậy… rồi lại ngồi xuống tay không.
Hứa Thê Trì nhìn anh, mỉm cười áy náy.
Chuyện này chỉ cần nói đùa vài câu là xong, vậy mà Tạ Tuân lại sầm mặt.
Anh đặt đũa xuống:
“Bất kỳ cách xưng hô nào cũng có thể biến thành trò tình cảm của hai người à?”
Hứa Thê Trì sững lại.
Trước mặt người lớn, anh ấy cúi mắt, giọng ôn hòa:
“Xin lỗi, là em không đúng mực.”
Bữa đó chẳng ai ăn ngon.
Tôi mắng Tạ Tuân:
“Anh lại phát điên gì nữa? Liên quan gì đến anh?”
Lâu lắm rồi tôi không gọi anh là “anh trai”.
Anh cũng chưa từng bắt tôi gọi vậy.
Thế thì gọi bạn trai là “anh” thì đã sao?
Lần đầu tiên tôi lớn tiếng như vậy, cha dượng và mẹ đều giật mình.
Tạ Tuân ngẩn người.
Mất mặt, anh không đáp lại một câu, cúi đầu ăn, múc hết chén canh này đến chén khác.
Rồi bỗng nhiên, nước mắt anh rơi xuống.
Cha dượng lại giật mình lần nữa.
Anh lau khóe mắt, đứng dậy, bỏ đi.
Hứa Thê Trì chỉ biết tôi có một người anh trai kế.
Người này nóng nảy, tính khí thất thường, nhiều tiền, trong nhà muốn làm gì thì làm, chẳng nể mặt ai.
Còn lại, anh ấy không biết gì.
Ăn xong, chúng tôi đi dạo trong sân.
Tôi kể với Hứa Thê Trì.
Đây không hẳn là thú nhận, vì tôi không làm gì sai, chỉ là chuyện này nếu không nói rõ có thể khiến anh ấy không vui.
Chắc sẽ phải dỗ dành anh ấy một chút.
Tôi ngẩng lên, lén quan sát nét mặt anh.
Lông mày hơi nhíu.
Tôi nhỏ giọng hỏi:
“Anh giận à?”
“Ừ.”
Quả nhiên giận thật.
Tôi buông tay anh, vò nhẹ ống tay áo, định nói gì đó.
Anh lại nắm tay tôi, đan mười ngón, nghiêng đầu nhìn, bất lực cười:
“Không phải giận em.”
Mà là giận Tạ Tuân.
Tôi quá hiểu nên giận điều gì.
Xem như chúng tôi đã thống nhất được lập trường.
Không quan tâm đến Tạ Tuân nữa.
Cuộc sống vẫn tiếp tục như thường.
Hết kỳ nghỉ, tôi trở lại trường.
Ngồi học ở giảng đường, đến thư viện nghị viện viết luận văn, đi tìm Hứa Thê Trì ăn cơm.
Anh ấy thật sự rất ổn định về mặt cảm xúc, lại biết chăm sóc người khác.
Giống một người chồng.
Sau đó, tôi bắt đầu chuẩn bị học cao học.
Mọi chuyện đều thuận buồm xuôi gió.
Phạm vi Tạ Tuân chiếm lấy trong cuộc đời tôi một phần càng lúc càng nhỏ.
Có lần, tôi thấy dì giúp việc đang dọn phòng làm việc của anh.
Bà dọn ra một xấp giấy.
Đều là thẻ lên máy bay… bay tới London.
Không biết để ai cảm động nữa.
Chỉ tiếc là…
Tôi đã đổi chỗ ở, sinh viên trong trường lại đông, anh đến nhiều lần như thế mà chưa từng tình cờ gặp được tôi.
Trước Giáng Sinh, tôi nhận được thư mời nhập học của trường đại học khác.
Ngôi trường này còn tốt hơn trường đại học tôi đang học.
Bên cạnh có người thích hợp, trước mắt là tương lai sáng sủa.
Chim bằng sải cánh, gặp mùa xuân ắt sẽ bay xa.
— Hoàn —