Chương 5
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Chương 5:
Ánh mắt u tối, lạnh hơn cả gió đêm.
“Em rốt cuộc thích anh ta ở điểm nào?”
Quá gần rồi.
Tôi nghiêng mặt, rụt vào trong:
“Anh ấy là người rất tốt.”
“Anh tránh ra, em muốn về phòng.”
Hứa Thê Trì là người tốt.
Anh ấy là bạn của bạn tôi.
Anh ấy luôn dịu dàng, khách khí với mọi người, dù là tiệc mười mấy người cũng không để ai bị bỏ rơi khỏi câu chuyện.
Tôi gặp anh ấy trong một buổi tụ họp bạn bè.
Do không ăn được đồ ở đó, tôi chỉ nếm vài miếng, cả tối đói meo.
Hứa Thê Trì có bằng lái ở Anh.
Cuối cùng anh ấy lái xe đưa tôi và bạn về.
Khi ngang qua biệt thự mà anh đang ở ghép, anh dừng lại lên nhà lấy đồ.
Là hai phần bánh soufflé.
Anh đưa cho tôi và bạn mỗi người một phần, đuôi mắt hơi cong, mỉm cười dịu dàng:
“Vừa nướng chiều nay, hai người thử xem. Có thể ăn trên xe.”
Tôi cảm ơn, rồi vừa ăn vừa bị hương thơm làm xúc động.
Những ngày nhớ nhà, áp lực học tập, ăn uống kham khổ… tất cả dồn lại, vừa cắn miếng bánh ngon, nước mắt tôi rơi lã chã.
Bạn tôi hoảng, huých nhẹ:
“Sao thế?”
Tôi nghẹn:
“Không sao… ngon quá thôi.”
Bạn tôi vỗ đùi:
“Ngày mai mình qua xin ăn ké tiếp. Anh ấy nấu cả món Á lẫn Âu đều giỏi.”
Tôi với anh ấy chưa thân, không dám qua.
Ngày hôm sau, bạn tôi mang về một hộp cơm, ép tôi nhận:
“Phần của tớ có rồi cái này là cho cậu”
Hộp cơm sứ xinh xắn, cơm được nén chặt.
Một nửa rưới bò sốt cà chua trứng mềm, một nửa để trống.
Bên cạnh là hàng cánh gà coca xếp gọn như tường nhỏ.
Tôi dò hỏi bạn về sở thích của Hứa Thê Trì để đáp lễ.
Bạn hỏi rồi về nói:
“Anh ấy chỉ muốn có liên lạc của cậu.”
Đó tính là quà không?
Tôi đưa, rồi còn chọn thêm một món khác gửi lại.
Đó là khởi đầu cho sự quen biết giữa tôi và Hứa Thê Trì.
Tạ Tuân vẫn đứng yên, không bước sang bên.
“Người tốt… cũng có thể giả vờ.”
“Bọn em mới quen ba tháng, anh ta rất có thể đang lừa em.”
Ánh mắt anh dừng trên gương mặt tôi:
“Có lẽ anh ta chỉ thấy em trông tội nghiệp.”
“Rồi nghĩ em dễ bị lừa.”
Mắt cụp xuống thì làm sao chứ…
“Tạ Tuân, anh lúc nào cũng thích nghĩ xấu về người khác à.”
Ba tháng, đúng là tôi chưa hiểu rõ hết về Hứa Thê Trì.
Nhưng tình yêu nào chẳng bắt đầu như thế.
Ít nhất, ở bên anh ấy, tôi thấy vui.
Anh ấy lúc nào cũng dịu dàng, chưa từng nói những câu khiến tôi tổn thương.
Tôi mạnh tay đẩy Tạ Tuân ra.
Anh không phòng bị, khựng lại, lùi hẳn hai bước.
Tôi vòng qua, chạy lên lầu, khóa chặt cửa phòng.
Trên ban công có thêm mấy chậu cây lạ.
Tôi chụp ảnh gửi cho dì giúp việc:
[Dì ơi, đây là cây gì?]
Dì trả lời:
[Hoa thanh tú. Anh con trồng rồi bảo dì mang qua, để sang năm con về nghỉ sẽ thấy hoa nở.]
Hoa thanh tú.
Ngày trước tôi thích loài này.
Hồi mới dọn đến, tôi thấy ban công trống trải, muốn trồng vài chậu.
Nghe nói hoa thanh tú khá dễ sống.
Tan học, tôi mua năm chậu về.
Tạ Tuân chặn ngay ở bậc thềm, không cho vào nhà.
Khuôn mặt vẫn còn nét trẻ con nhưng đầy khó chịu:
“Anh bị dị ứng phấn hoa.”
“Vứt đi.”
“Em cũng ra ngoài, rửa sạch sẽ rồi hãy vào.”
Dì nói, sau khi tôi ra nước ngoài, Tạ Tuân bắt đầu trồng hoa.
Hoa thanh tú nở rất lâu, đến tháng 11 vẫn còn.
Anh từng chụp ảnh đăng lên vòng bạn bè, dì còn bấm like.
Nhưng tôi thì không.
Tôi đã đặt anh vào chế độ “chỉ hiện khi trò chuyện”.
Ra là… không bị dị ứng thật.
Tôi nhắn:
[Dì trả lại cho anh đi, bây giờ con không thích nữa.]
Đầu tháng 1, tôi trở lại trường.
Tạ Tuân tiễn tôi, với danh nghĩa anh trai.
Trước mặt cha dượng, tôi không tiện từ chối.
May là năm nay không phải ăn Tết cùng anh.
Chiều 30 Tết, tan học, Hứa Thê Trì đến đón tôi.
Căn hộ của tôi không nấu ăn được, nên tôi sang biệt thự anh và bạn thuê để ăn Tết.
Rất nhiều bạn bè ở đó.
Mọi người chơi bài trong phòng khách, còn Hứa Thê Trì thì ở bếp.
Tôi buộc tóc, quàng tạp dề khác của anh, bước vào:
“Em giúp anh nhé.”
“Em biết nướng bánh.”
Anh cúi mắt nhìn tôi, khẽ cười.
Nhón một quả dâu tây đã rửa sạch đưa lên môi tôi:
“Vậy em nếm thử trước đi.”
Tôi cắn một miếng, vị ngọt chua lan trong miệng:
“Ngon.”
Anh bê tới một bát thủy tinh đầy dâu tây rửa sạch.
Định thử tôi à?
Tôi ôm bát, ngước nhìn, ngoan ngoãn:
“Em thật sự đến để giúp anh.”
Anh mỉm cười:
“Ừ, anh biết.”
“Qua bên kia.”
Bên đó là chiếc bàn dài làm bánh ngọt, bày đủ nguyên liệu và dụng cụ sạch sẽ, tinh xảo như đồ chơi.
Hứa Thê Trì nấu hơn chục món, tôi thì nướng bánh cupcake vị dâu.
Mọi người chơi vui tới tận khuya.
Đêm đó, anh đưa tôi về.
Tôi uống chút rượu, má đỏ bừng.
Không say, nhưng muốn nhân cơ hội làm nũng, giọng nói cũng mềm hẳn đi.
Xuống dưới lầu, gió lạnh lùa vào mặt, hơi buốt.
Anh quàng khăn, đội mũ lông ấm cho tôi, đỡ tôi xuống xe.
Tôi nắm tay anh, cố tình đi chậm, bước trên lớp tuyết dày, còn khẽ lắc lư.
Tuyết chưa quét, trắng xóa cả lối đi.
Tôi không để ý bậc thềm, suýt trượt.
Hứa Thê Trì ôm ngang eo, kéo tôi về.
Khoảng cách rất gần.
Tôi suýt chạm mũi vào anh.
Làn da anh trắng, nhưng lúc này, má ửng đỏ như sứ men pha màu.
Đẹp đến ngẩn người.
Thấy thời điểm thích hợp, tôi kéo tay áo anh, kiễng chân, hôn lên môi.
Đêm sâu, đèn đường tỏa ánh sáng mờ.
Gió lạnh thổi qua, nhưng mặt anh đỏ rồi, hơi thở cũng ấm rực.
Nụ hôn kết thúc, tôi đỏ mặt vùi đầu vào n.g.ự.c anh.
Anh khẽ đỡ gáy tôi, bật cười rất khẽ.
Tôi nghiêng đầu, ngại ngùng mở mắt.
Rồi khựng lại.
Có một người đàn ông mặc áo khoác đen, đứng cách đó không xa, lặng lẽ nhìn cảnh này.
Là Tạ Tuân.
Tôi và Hứa Thê Trì quyến luyến tạm biệt nhau rồi bước vào hành lang.
Tạ Tuân từ bên ngoài đi nhanh tới, cả người mang theo hơi lạnh.
Không biết anh đã đứng ngoài bao lâu, trên tóc đen đã phủ một lớp tuyết mỏng.