CHƯƠNG 2
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi quay đầu theo tiếng gọi, một người đàn ông trạc tuổi tôi mỉm cười bước lại.
Tôi nhanh chóng nhận ra đó là bạn đại học – Lưu Nhiên.
“Đúng là cậu thật rồi! Mới nhìn bóng lưng tớ đã nhận ra, tình bạn đại học của tụi mình cũng không tệ nhỉ?”
Lưu Nhiên khá nhiệt tình, tôi hơi sững lại rồi cũng cười đáp:
“Trùng hợp thật đấy! Cậu cũng đi dạo phố à?”
“Đâu có, tớ đi với bạn gái, cô ấy đang vào nhà vệ sinh! À mà sao cậu dắt theo em nhỏ, em gái cậu à?”
“Không, là em gái chồng tớ, em chồng đấy~”
Đang nói thì Chu Điềm bất ngờ chen vào giữa, ôm lấy tay tôi, lớn tiếng hỏi:
“Chị dâu, người này là ai? Sao em không quen?”
“Bạn học của chị, mau gọi anh đi.”
Chu Điềm trừng mắt nhìn Lưu Nhiên đầy cảnh giác: “Mẹ em bảo, không quen thì đừng nói chuyện nhiều. Mẹ vừa gọi dặn chị mua xong phải về nhà ngay!”
“Điềm Điềm, anh ấy không phải người lạ, là bạn thân đại học của chị đấy!”
“Bạn thân? Sao em không biết chị có bạn nam thân thế này? Dù sao em không biết, đi về với em mau!”
Vừa nói, Chu Điềm vừa kéo tôi đi.
Lưu Nhiên đứng đó ngượng ngùng, vẫy tay chào: “Thôi được, cậu dắt theo một cái máy theo dõi nhỏ rồi, không quấy rầy nữa, khi khác gặp nha!”
Mặt tôi đỏ bừng, vừa xấu hổ vừa tức, khẽ mắng Chu Điềm:
“Điềm Điềm, em làm gì vậy? Đó là bạn học của chị!”
Chu Điềm giấu điện thoại ra sau lưng, bĩu môi, lý lẽ hùng hồn:
“Mẹ em nói rồi, bây giờ ngoài kia toàn người xấu, chuyên đi lừa mấy người vừa ngốc vừa dễ mềm lòng như chị. Em là vì muốn tốt cho chị thôi!”
Tôi ngốc và dễ mềm lòng?
Có phải do tôi tốt với Chu Điềm quá, nên nó bắt đầu lấn tới rồi không?
Dù sao Chu Điềm cũng không phải em ruột tôi, mà đang ở ngoài đường, tôi cũng không tiện dạy dỗ nó.
Tâm trạng vui vẻ bị phá tan, tôi sa sầm mặt: “Không mua gì hết nữa! Về nhà!”
Về đến nhà, tôi giận dữ đóng cửa phòng lại.
Câu nói “Cậu dắt theo máy theo dõi à” của Lưu Nhiên cứ văng vẳng trong đầu tôi mãi.
Nghĩ kỹ lại, từ ngày tôi gả vào nhà này đã hơn một tháng.
Mỗi lần tôi định ra ngoài, Chu Điềm cứ như báo săn nhìn thấy con mồi, lập tức bám theo.
Nỗi nghi ngờ trong lòng tôi ngày một lớn, để kiểm chứng suy đoán, tôi quyết định quan sát thêm.
Cuối tuần, tôi vừa ra khỏi phòng thì Chu Điềm thấy tôi đeo balo liền định đi theo.
Tôi nói dối là muốn đến thư viện ôn thi lấy chứng chỉ, bảo rõ là không tiện dẫn theo.
Không ngờ Chu Điềm lập tức sa sầm mặt gọi mẹ, mẹ chồng thì lạnh mặt:
“Hứa Tâm, con đi thư viện thì dẫn Chu Điềm theo có sao? Cho con bé học hỏi không khí học tập chứ! Một mình con đi mẹ không yên tâm, lỡ có chuyện gì mẹ biết ăn nói sao với Tiểu Hạo?”
“Mẹ à, thư viện ngay ngoài khu, chỉ cần băng qua đường là tới, con lớn rồi, có chuyện gì nổi chứ? Mà thật sự có chuyện gì, Điềm Điềm theo cũng giúp gì được đâu!”
Mẹ chồng lập tức nổi giận: “Nói kiểu gì vậy? Dù gì Điềm Điềm cũng học cấp hai rồi, có chuyện gì còn biết gửi tin hay gọi điện!”
Lúc này tôi đã 100% xác định được: bảo Chu Điềm gọi điện là để mẹ chồng kịp thời “nhận báo cáo” chứ gì nữa!
Thấy không cắt đuôi được Chu Điềm, tôi thở dài:
“Vậy con không đi nữa, học ở nhà cũng được!”
Mẹ chồng lập tức vui vẻ:
“Đúng rồi, ở nhà tốt biết bao! Mẹ ngồi ngay đây, nhìn thấy con làm gì cũng yên tâm hơn!”
…
Mẹ thì yên tâm rồi, còn lòng tôi thì nghẹt thở đây này!
Những ngày ở nhà không ra ngoài, tôi cảm thấy một sợi dây vô hình đang siết dần quanh mình, khiến tôi ngột ngạt không thở nổi.
Lúc đi dạo trong công viên, tôi thử thăm dò Chu Điềm:
“Điềm Điềm, mỗi lần nghỉ em cứ đi theo chị không thấy chán à? Em nên ra ngoài chơi với bạn bè cùng tuổi chứ, như vậy mới vui.”
Chu Điềm phẩy tay: “Hầy! Nếu không phải mẹ, em cũng chẳng muốn đâu!”
“Ý em là, mẹ bắt em theo dõi chị?”
Chu Điềm lập tức nhận ra mình lỡ lời, ánh mắt lảng tránh, không dám nhìn tôi.
Sau đó nó vội vàng lắc đầu, cố nặn ra nụ cười gượng:
“Không có đâu chị dâu! Em tự thích đi với chị mà! Sao chị lại nghĩ thế chứ?”
Trước đây tôi chắc chắn sẽ bị lời ngon tiếng ngọt của nó làm mềm lòng.
Nhưng bây giờ, tôi càng nhìn nụ cười của nó càng thấy giả tạo và lạnh lẽo.
Điều khiến tôi băn khoăn hơn nữa là: tại sao mẹ chồng lại phải sai Chu Điềm theo dõi tôi?
Để được thở một chút, tôi lên kế hoạch về nhà mẹ đẻ mừng sinh nhật mẹ, tiện ở lại vài hôm.
Sợ mẹ chồng bày trò, mãi đến sát giờ khởi hành tôi mới báo.
Vừa thấy tôi thay đồ chuẩn bị ra ngoài, mẹ chồng liền ra hiệu cho Chu Điềm đi theo.
Nhưng Chu Điềm đang mê mẩn xem clip của idol trên điện thoại, chẳng để ý.
Mẹ chồng không bỏ cuộc, đi tới vỗ tay nó: “Chị dâu con chuẩn bị đi rồi, con mau đi theo!”
Chu Điềm bực bội: “Trời ơi mẹ! Con nghỉ hè khổ lắm mới được chơi, sao không cho con vui vẻ chút vậy?”
Giọng mẹ chồng đầy áp đặt: “Theo chị dâu con đi chơi chẳng phải cũng là chơi à? Mẹ nói đi là đi! Lắm lời cái gì?”
“Tại sao lần nào chị ấy ra ngoài con cũng phải theo? Phiền c.h.ế.t đi được!” – Chu Điềm tức đến mức ném điện thoại, giọng gắt lên.
Mẹ chồng dịu giọng dỗ dành: “Ngoan, con theo chị dâu vài hôm, về mẹ mua quà cho.”
“Quà?” – Chu Điềm nghe đến đây liền sáng mắt.
“Vậy mua cho con điện thoại nhé! Mẫu mới vừa ra đó, con chỉ cần cái đó thôi!”
Mẹ chồng nháy mắt ra hiệu, rất nhanh, Chu Điềm cười tươi quay sang tôi:
“Chị dâu, em đi với chị, chị mua điện thoại mới cho em nhé!”
…