CHƯƠNG 1

Cập nhật lúc: 11-12-2025
Lượt xem: 65

Em chồng tôi lúc nào cũng thích dính lấy tôi.

Tôi đang thử son ở quầy mỹ phẩm, em ấy kéo tay tôi: “Chị dâu, chị  bao nhiêu thỏi son rồi mà còn mua nữa? Đi nhanh lên!”

Trên đường tình cờ gặp một nam sinh thời đại học, tôi dừng lại trò chuyện vài câu, em ấy lập tức chen vào giữa hai người chúng tôi, cảnh giác nhìn anh kia:

“Chị dâu, anh ta là ai vậy? Mẹ nói không được nói chuyện nhiều với người lạ, bảo chị mau về nhà đó!”

Tôi tưởng em ấy còn trẻ con, nên cũng không nghĩ nhiều.

Cho đến hôm đó, em ấy chỉ vào chiếc điện thoại mới ra mắt: “Chị dâu, mẹ em không  tiền, chị mua cho em cái này đi!”

Tôi từ chối, em ấy liền giở trò ăn vạ tại chỗ:

“Chị không mua cho em thì mua cho ai? Mẹ em nói đúng mà, chị chỉ muốn dùng tiền của anh em để nuôi trai lạ thôi!”

Lúc đó, tôi mới bừng tỉnh.

Tình chị em gì chứ, em chồng chẳng qua là con sói mắt trắng mà mẹ chồng phái đến để giám sát tôi.

Chồng tôi – Chu Hạo – là một thủy thủ, quanh năm lênh đênh trên biển, hiếm khi ở nhà.

Mới cưới được một tháng, vừa đi tuần trăng mật xong, anh ấy đã vội vàng quay lại tàu.

Anh lo tôi không biết tự chăm sóc bản thân, sợ tôi ở nhà buồn chán.

Chu Hạo sắp xếp cho tôi sống chung với nhà mẹ chồng, chủ yếu vì trong nhà còn  cô em gái nhỏ đáng yêu, hoạt bát – Chu Điềm.

Nhà họ Chu là một gia đình điển hình ở vùng ven biển, bố chồng – Chu Bảo Khánh – cũng từng là thủy thủ như chồng tôi, những năm tháng lênh đênh khiến ông trở nên trầm lặng, ít nói.

Từ khi về hưu, ông gần như sống luôn trên thuyền đ.á.n.h cá ở bến tàu, chẳng quan tâm gì đến chuyện trong nhà.

Mẹ chồng – Vương Xương Liên – do sống xa chồng lâu năm, nên dần trở nên mạnh mẽ và đa nghi.

Đặc biệt là với tôi – người con dâu mà bà bỏ ra 180 nghìn tệ tiền sính lễ để cưới về – lúc nào bà cũng  ánh mắt dò xét, đầy đề phòng.

Còn Chu Điềm – em chồng tôi – chính là người duy nhất trong nhà này (ngoài Chu Hạo) tỏ ra thân thiết với tôi.

Chu Điềm kém Chu Hạo 15 tuổi, năm nay mới 13, đang học cấp hai.

Khi tôi và Chu Hạo còn đang yêu nhau, Chu Điềm mới học tiểu học đã thích chạy theo tôi, suốt ngày gọi “chị ơi” một cách ngọt xớt.

Miệng con bé ngọt lắm, tôi và Chu Hạo vừa đính hôn xong, nó đã đổi cách gọi, gọi tôi là “chị dâu” luôn.

Mỗi lần tôi ra ngoài, dù là đi dạo phố hay chỉ là ra công viên gần nhà hóng gió, Chu Điềm đều hí hửng chạy theo, thân mật khoác tay tôi, nũng nịu nói:

“Chị dâu, cho em đi với~ Ở nhà một mình chán c.h.ế.t đi được! Với lại em cũng ngán cơm mẹ nấu rồi, cho em đổi khẩu vị đi~”

Tôi vốn mềm lòng, cộng thêm tính con bé cũng đáng yêu, tôi biết nó muốn ra ngoài ăn mấy món vặt mà mẹ nó không cho ăn, nên lần nào tôi cũng cười rồi gật đầu đồng ý.

Mỗi lần Chu Điềm đi với tôitôi đều mua cho nó trà sữa, đồ ăn vặt, blind box, thẻ sưu tầm các kiểu.

Chu Điềm lúc nào cũng reo lên vui vẻ: “Chị dâu là nhất! Em thích chị dâu nhất luôn đó!”

Sự thân thiết và lệ thuộc của Chu Điềm khiến tôi từng cảm động, tôi nghĩ nó thật lòng coi tôi là người nhà.

Vì thế, thời gian chờ Chu Hạo về nhà dường như cũng không còn buồn tẻ và khó chịu nữa.

Việc Chu Điềm thích dính lấy tôimẹ chồng lại vô cùng ủng hộ.

Hôm đó, tôi định tranh thủ đợt giảm giá đổi mùa ở trung tâm thương mại để đi mua quần áo cho cả nhà.

Tôi vừa chuẩn bị xong túi xách, Chu Điềm đã như cái đuôi dính lấy: “Chị dâu, chị sắp ra ngoài à? Chờ em với!”

Tôi đã quá quen với tín hiệu “đi cùng” của Chu Điềm rồi.

Lúc chờ đợi, mẹ chồng thò đầu từ bếp ra hét về phía Chu Điềm:

“Điềm Điềm, nhanh lên một chút đi, chị dâu con đang đợi ở cửa kìa!”

“Đây đây, con kẹp lại tóc mái xong là ra liền!”

Chu Điềm hớt hải từ phòng chạy ravừa đi vừa xỏ giày, nhảy chân sáo đến khoác tay tôi:

“Xong rồi chị dâu, mình đi thôi!”

Mẹ chồng không quên dặn: “Điềm Điềm, ra ngoài phải đi sát chị dâu nhé, học hỏi nhiều vào, cũng phải để mắt tới nó, đừng để nó tiêu tiền bừa bãi, anh con kiếm tiền không dễ dàng gì đâu!”

“Biết rồi mẹ, yên tâm đi!” – Chu Điềm đáp nhanh như chớp.

Tuy mẹ chồng lần nào cũng nói mấy câu đó, nhưng mỗi lần nghetôi đều cảm thấy khó chịu.

Tôi đâu  ăn bám, chỉ là kiếm ít tiền hơn Chu Hạo thôi mà!

Dù giờ viết truyện còn chưa kiếm được bao nhiêu, nhưng tiền tiêu vặt thì tôi vẫn , mua đồ cho bản thân là chuyện nhỏ, sao lại thành “tiêu tiền bừa bãi”?

Đang vội ra ngoài, tôi cũng không muốn cãi vã.

Chỉ nghĩ đơn giản mẹ chồng sống quen tiết kiệm, nên không suy nghĩ nhiều.

Hôm nay trung tâm thương mại  chương trình khuyến mãi, mua một thỏi son full-size sẽ tặng một bản mini.

Không tranh thủ là phí mất một món hời!

Tôi vừa đứng trước quầy son thì Chu Điềm – đang cắm đầu vào điện thoại – đã kéo mạnh tay áo tôi:

“Trời ơi chị dâu, chị  cả đống son rồi còn mua gì nữa? Mau đi thôi!”

Giọng điệu của Chu Điềm đầy sự thiếu kiên nhẫn, không hề che giấu.

Tôi nghĩ chắc nó không hứng thú với mấy thứ này, nên định dắt nó đi mua trà sữa dỗ ngọt rồi lát quay lại chọn màu.

“Hứa Tâm?”