CHƯƠNG 5
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấp xong nhấn nút quay lại của điện thoại là thấy tiếp chương nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
13
Tôi kể lại toàn bộ cảnh tượng mình đã thấy.
Tô Hà nghe xong há hốc miệng.
“Con trai tôi… cong rồi à?! Từ khi nào vậy? Sao tôi không biết?”
“Tôi nghe nói trước đây Bạch Nhạc Quang vì Thẩm Úc mà nhảy sông, anh ta liều mạng cứu…”
“Nhảy sông?!”
Bà đập mạnh đùi.
“Nhớ ra rồi! Đâu phải yêu đương gì! Hai đứa nửa đêm đi câu cá, Nhạc Quang bị con cá lớn kéo xuống sông. Thẩm Úc cái thằng không biết bơi đó lại nhảy xuống cứu, kết quả cả hai cùng suýt chết đuối, còn phải nhờ mấy người câu cá khác kéo lên!”
Tôi và bố nhìn nhau.
“Nhưng Bạch Nhạc Quang rõ ràng có một cô con gái…”
“Nó mới về nước thì lấy đâu ra con gái? Tuần trước mẹ nó còn đang lo chuyện xem mắt cho nó!”
Tô Hà càng nói càng kích động.
“Huống hồ con trai tôi chắc chắn là trai thẳng! Hồi nhỏ nó còn tự xưng là Ultraman, nhảy từ mái nhà xuống gãy chân. Lúc nằm viện, ngày nào cũng chống nạng mang kẹo sang cho cô bé phòng bên cạnh…”
Tim tôi bỗng nhảy lên.
Tình tiết này… sao quen thế?
Hồi nhỏ tôi đi xe đạp bị gãy tay. Trong bệnh viện đúng là có một thằng nhóc chân cà nhắc ngày nào cũng mang kẹo sang cho tôi.
Kẹo đó còn khá ngon nên tôi miễn cưỡng làm bạn với nó vài ngày.
Chẳng lẽ… thằng nhóc đó là Thẩm Úc?
Sau khi xuất viện, tôi còn nhờ bố mua loại kẹo đó, nhưng tìm mãi không thấy.
Sau này mới biết đó là loại kẹo giới hạn chỉ có ở nước ngoài.
Tô Hà nói hùng hồn:
“Được! Tôi về điều tra cho rõ! Nếu nó thật sự cong rồi thì toàn bộ tài sản nhà họ Thẩm sẽ để lại cho cháu nội tôi!”
“Tôi sẽ đuổi nó ra khỏi nhà!”
“Nó dám lén nhận con bên ngoài sau lưng cháu, tôi đánh gãy chân thứ ba của nó!”
Chưa dứt lời, điện thoại trên bàn của bà đổ chuông.
Chính là Thẩm Úc.
Tô Hà tức tối nghe máy.
“Alô? Mẹ, Tiêu Tiêu về nhà chưa? Cô ấy không sao chứ?”
“Ai là mẹ cậu? Đừng gọi bậy! Từ nay chúng ta cắt đứt quan hệ!”
Nói xong bà lập tức cúp máy.
Sau đó quay sang tôi cười lấy lòng.
“Yên tâm, dì vĩnh viễn đứng về phía con dâu!”
Cuối cùng chúng tôi quyết định cùng quay lại làm rõ chân tướng.
Chu Dao nghe nói đi bắt gian thì đặc biệt xin nghỉ, còn mang theo gậy bóng chày tới.
Tô Hà nuốt nước bọt.
“Ờ… cái đó… đánh nhẹ thôi, để nó còn sống. Công ty còn phải dựa vào nó kiếm tiền nuôi chúng ta.”
Chu Dao vỗ ngực đảm bảo.
“Cứ giao cho cháu!”
Cô ấy phát cho mỗi người một khẩu trang đen.
Chúng tôi lén lút mò đến nhà của Bạch Nhạc Quang.
Bảo vệ nhận ra tôi liền hưng phấn vẫy tay cho vào.
“Lại đến bắt gian à? Mời vào!”
Chưa kịp đến biệt thự, chúng tôi đã nghe thấy tiếng Bạch Nhạc Quang lo lắng gọi.
“Kiều Kiều! Con đi đâu rồi?”
Anh cầm bình sữa nhìn quanh. Khi thấy Thẩm Úc đang chậm rãi đi tới thì như gặp được cứu tinh.
“Mau giúp tôi tìm Kiều Kiều!”
Thẩm Úc bực bội vò đầu.
“Đang phiền đây, mẹ tôi vừa nói muốn cắt đứt quan hệ với tôi!”
“Giờ tôi phải đi tìm vợ tôi, không rảnh lo chuyện của cậu.”
14
Ba người chúng tôi trốn sau bụi cây quan sát.
Chu Dao nhỏ giọng cà khịa:
“Thấy chưa! Con gái mất tích mà hắn còn không vội, đúng là tra nam!”
Tô Hà tức giận bừng bừng.
“Dám làm chuyện mất mặt thế này! Đưa gậy đây!”
Tôi bắt đầu thấy có gì đó không đúng.
Lần trước tôi thấy vẫn là em bé quấn tã, giờ đã tự chạy mất được rồi?
Chưa kịp ngăn lại, Tô Hà đã cầm gậy bóng chày lao ra, đập thẳng vào bắp chân Thẩm Úc.
“Thẩm Úc! Mẹ dạy con như vậy sao?”
“Không chỉ ngoại tình, còn lừa con gái nhà người ta sinh con!”
“Nếu bố con biết con khốn nạn thế này, nửa đêm cũng bật dậy bóp cổ con!”
“Hôm nay mẹ thanh lý môn hộ! Sau này tuyển con rể về nuôi thêm một đứa!”
Thẩm Úc vừa né vừa kêu.
“Mẹ?! Sao mẹ lại ở đây… Á đau! Đừng đánh nữa!”
Chu Dao nhìn đến nhiệt huyết sôi trào.
“Dì ngầu quá! Bà mẹ chồng này đáng giữ! Tiêu Tiêu, bạn trai có thể bỏ, mẹ chồng phải giữ!”
Thẩm Úc chạy vòng quanh Bạch Nhạc Quang để né, khiến anh ta cũng bị trúng vài gậy.
Đúng lúc đó, trên ngọn cây vang lên tiếng mèo kêu yếu ớt.
Bạch Nhạc Quang ngẩng đầu kinh ngạc.
“Kiều Kiều!”
Chúng tôi nhìn theo.
Một con mèo cam béo tròn đang ngồi trên cành cây!
Chu Dao do dự chọc tôi.
“Lúc trước mày thật sự nhìn rõ trong tã là em bé à?”
Tôi: “…không nhìn rõ.”
Nếu không phải em bé… sao lại quấn tã?
Sở thích quái gì vậy?
Tôi vội chạy ra ngăn Tô Hà.
“Dì Tô đừng đánh nữa! Có thể là hiểu lầm!”
Thẩm Úc nhảy lò cò một chân đến trước mặt tôi, mắt sáng lấp lánh.
“Tiêu Tiêu! Cuối cùng em cũng chịu gặp anh rồi sao?”
Tôi lùi lại một bước.
“Anh và Bạch Nhạc Quang có con đúng không?”
Anh lộ vẻ ghét bỏ.
“Anh sao có thể có con với cậu ta được?”
Tô Hà cầm gậy truy hỏi:
“Thế sao ngày nào cậu cũng chạy đến bế con người ta?”
Bạch Nhạc Quang sốt ruột chỉ lên con mèo cam trên cây.
“Đó là con gái tôi nuôi lớn bằng tay đấy! Kiều Kiều lúc mới sinh đã bị mèo mẹ bỏ rơi, ngày nào tôi cũng cho nó bú bình!”
“Thẩm Úc cứ khăng khăng quấn nó trong tã, nói là tập trước cách bế con, cho con bú…”
Sự thật được phơi bày, cả đám im lặng.
Tô Hà “cạch” một tiếng ném gậy bóng chày xuống đất.
“Cây gậy này không phải tôi mang theo, là nhặt dọc đường!”
Chu Dao sờ mũi, nhanh nhẹn leo lên cây, ôm con mèo cam tròn vo xuống.
“Cho anh.”
Mắt Bạch Nhạc Quang sáng rực, nhìn Chu Dao chằm chằm.
“Xin hỏi nữ hiệp quý danh?”
Chu Dao ho khẽ.
“Học Lôi Phong, không để lại tên.”
Thẩm Úc bỗng hiểu ra, lại nhảy lò cò đến gần tôi.
“Tiêu Tiêu, em rời khỏi anh là vì chuyện này sao?”
Tôi chợt nhớ đến những “chứng cứ” trước đó.
“Thế còn đống trang sức và kẹp tóc nơ bướm trong tủ của anh?”
“Đó là quà anh mua cho con gái tương lai!”
Tôi nghẹn lời.
Vậy… từ đầu đến cuối đều là tôi hiểu lầm?
“Nhưng anh từng nói anh không thích trẻ con…”
Thẩm Úc vội vàng giơ tay thề.
“Sao anh có thể không thích? Anh còn chuẩn bị cả phòng trẻ em rồi!”
“Nếu không phải anh cố ý chọc thủng mấy cái… thì sao em có thể mang thai con chúng ta?”
Khoan đã!
Anh vừa nói gì?
Thẩm Úc lập tức bịt miệng mình, ánh mắt hoảng loạn.
“Tiêu Tiêu, nghe anh giải thích… anh chỉ là quá sợ em rời khỏi anh.”
Tô Hà xoa trán thở dài.
“Làm chuyện chẳng nên thân.”
“EQ của cậu như vậy, đáng đời không theo đuổi lại được vợ.”
Ở phía xa, Bạch Nhạc Quang vẫn bám theo Chu Dao từng bước.
“Nữ hiệp, ít nhất cũng để lại cách liên lạc chứ?”
Sau khi hiểu lầm được giải quyết, Thẩm Úc cẩn thận nắm tay tôi.
“Tiêu Tiêu, chúng ta về nhà nhé?”
Tôi lắc đầu.
“Bố em vẫn đang đợi em ở nhà.”
Chưa kịp để Thẩm Úc nói gì, Tô Hà đã bước tới gõ lên đầu anh một cái.
“Về cái gì mà về? Lễ hỏi chuẩn bị chưa? Ảnh cưới đặt chưa?”
“Bây giờ người ta còn thịnh hành giữ con bỏ cha, cậu còn muốn tay không bắt vợ à? Nằm mơ giữa ban ngày!”
Thẩm Úc ôm đầu kêu thảm.
“Mẹ, con thật sự là con ruột của mẹ sao?”
Tô Hà khoác tay tôi đầy khí thế.
“Trong điện thoại không phải nói rõ rồi sao? Bây giờ mẹ là mẹ của Tiêu Tiêu!”
Thẩm Úc: “……”
15
Anh ngoan ngoãn đưa tôi về nhà, còn Tô Hà đương nhiên ở lại chăm sóc tôi.
Sau khi biết sự thật, ánh mắt bố tôi nhìn Thẩm Úc cuối cùng cũng dịu lại một chút.
Vì bụng bầu của tôi đã rất lớn, chúng tôi quyết định đợi sinh xong rồi mới chuẩn bị đám cưới.
Mỗi ngày tan làm, việc đầu tiên của Thẩm Úc là áp tai vào bụng tôi nói chuyện thai giáo. Vì quá căng thẳng, anh thậm chí còn bị nghén thay tôi.
Tô Hà ngày nào cũng cười anh:
“Hay tiện thể đặt cho con luôn một gói ở cữ nhé?”
Tuần thứ ba mươi bảy, một cặp song sinh long phượng chào đời bình an.
Thẩm Úc nhìn hai đứa bé trong nôi, nước mắt không ngừng rơi.
“Vợ à, cảm ơn em… đây là món quà tuyệt vời nhất của chúng ta.”
Thời gian trôi nhanh, chớp mắt bọn trẻ đã ba tuổi.
Tôi và Thẩm Úc đã đăng ký kết hôn từ sớm, nhưng đám cưới vẫn chưa tổ chức.
Ngược lại Chu Dao và Bạch Nhạc Quang lại vượt lên trước, con trai của họ thậm chí đã biết chạy lon ton.
Một hôm nhìn ảnh cưới của nhà họ Bạch, Thẩm Úc lẩm bẩm đầy tủi thân.
“Ngay cả thằng Nhạc Quang cũng cưới trước anh…”
Tôi mềm lòng, cuối cùng quyết định ngày cưới.
Trong đám cưới, Thẩm Tô Đường và Thẩm Tô Lễ mặc lễ phục nhỏ làm phù dâu, phù rể.
Đến phần trao nhẫn, Thẩm Úc đầy mong đợi nhìn con gái.
Ai ngờ cô bé đảo mắt một vòng, nhét hộp nhẫn cho em trai.
“Em đi đi, bố mẹ sẽ hôn em đó!”
Tô Lễ ngoan ngoãn cầm hộp bước lên.
Thẩm Úc kích động mở ra…
Rồi lập tức đơ người.
Trong hộp đang bò một con bọ hung!
“Thẩm Tô Lễ! Nhẫn đâu rồi?!”
Huyết áp Thẩm Úc lập tức tăng vọt.
Tô Lễ chỉ tay về phía chị.
“Hỏi chị ấy, con không biết!”
Thẩm Tô Đường thấy vậy, miễn cưỡng móc chiếc nhẫn từ túi con trai nhà họ Bạch ra.
“Em Vô Cữu à, cái này xấu quá! Đợi chị lớn lên, chị mua chiếc nhẫn thật to cưới em nhé!”
Cả hội trường bật cười nghiêng ngả.
Thẩm Úc: !!!
HẾT —